Tác giả:

Dương Cẩm Ngưng vừa ngáp vừa lấy bài, liếc mắt nhìn mấy vị phu nhân ba phía, ai cũng tinh thần phơi phới, thời gian chơi mạt chược càng dài, bọn họ lại càng hào hứng. Nếu như không cẩn thận, nhưng còn vận son, thì vẫn có thể biểu diễn trò hay trên bàn mạt chượt. Dương Cẩm Ngưng lấy ra một con bài chưa lật, cười đến uyển chuyển, lật bài lên. “Tam thiếu phu nhân thật đúng là gặp vận may!” Lời nói bình thường, nhưng giọng điệu đó giống như vừa được đổ vào thêm một hũ giấm chưa, thế nào cũng không nghe lọt. “Chỉ là may mắn thôi!” Dương Cẩm Ngưng đành phải cười phụ họa theo. Chơi mạt cùng với bọn họ đã nửa năm, nhưng lúc nào cô cũng như mới chơi, toàn thua, cô thật muốn b*p ch*t mình đi! “Ai cũng nói sòng bạc này rất được, tình trường đều…” Ngô phu nhân che miệng, không dám nói tiếp. Bởi vì Dương Cẩm Ngưng lại vừa lấy bài. Cô lại thắng, thắng cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ đưa tay lên day trán: “Đau đầu quá, chơi đến đây thôi!” Mọi người đương nhiên đều ậm ừ đồng ý, còn nói có việc phải làm. “…

Chương 91: Cô gái lương thiện

Biến Yêu Thành CướiTác giả: Lục XuTruyện Ngôn TìnhDương Cẩm Ngưng vừa ngáp vừa lấy bài, liếc mắt nhìn mấy vị phu nhân ba phía, ai cũng tinh thần phơi phới, thời gian chơi mạt chược càng dài, bọn họ lại càng hào hứng. Nếu như không cẩn thận, nhưng còn vận son, thì vẫn có thể biểu diễn trò hay trên bàn mạt chượt. Dương Cẩm Ngưng lấy ra một con bài chưa lật, cười đến uyển chuyển, lật bài lên. “Tam thiếu phu nhân thật đúng là gặp vận may!” Lời nói bình thường, nhưng giọng điệu đó giống như vừa được đổ vào thêm một hũ giấm chưa, thế nào cũng không nghe lọt. “Chỉ là may mắn thôi!” Dương Cẩm Ngưng đành phải cười phụ họa theo. Chơi mạt cùng với bọn họ đã nửa năm, nhưng lúc nào cô cũng như mới chơi, toàn thua, cô thật muốn b*p ch*t mình đi! “Ai cũng nói sòng bạc này rất được, tình trường đều…” Ngô phu nhân che miệng, không dám nói tiếp. Bởi vì Dương Cẩm Ngưng lại vừa lấy bài. Cô lại thắng, thắng cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ đưa tay lên day trán: “Đau đầu quá, chơi đến đây thôi!” Mọi người đương nhiên đều ậm ừ đồng ý, còn nói có việc phải làm. “… Edit: Chilli MaiChỉnh dịch: SaharaSau khi theo Dương Cẩm Ngưng về nhà, bé Nghệ Tuyền quấn quít đòi mẹ gọi điện cho ba về đây để bé tự tay tặng quà cho ba. Dương Cẩm Ngưng bị quấy rầy không chịu được, đành bấm số điện thoại rồi nhét vào tay Nghệ Tuyền. Sau đó, cô bỏ sang một bên ngồi ăn sơn trà.Nghệ Tuyền thấy điện thoại được kết nối lập tức mở miệng, “Ba, ba có nhớ con không?”Dương Cẩm Ngưng mắt trợn tròn, không có việc gì nhớ con làm gì?“Con mua cho ba cái này, ba mau về đi, con tặng cho ba.”Không biết Cố Thừa Đông bên kia đã nói gì đó mà Nghệ Tuyền mặt mày hớn hở.Dương Cẩm Ngưng khinh bỉ, đâu phải thứ gì tốt. Nghệ Tuyền đưa trả điện thoại cho mẹ, vui vẻ ôm món đồ chơi đi ra, tự mình chơi.Buổi chiều, thời gian Dương Cẩm Ngưng ngủ trưa thoáng cái đã dậy. Cô thích ngủ liền một giấc đến lúc tự tỉnh dậy mới thôi, nhưng tiểu quỷ chết tiệt Nghệ Tuyền kia lại đánh thức cô, còn dùng một chiêu mà cô hay dùng nhất, bóp mũi đối phương!“Mẹ mau thức dậy.” Tiểu quỷ nằm trên giường, còn thúc Dương Cẩm Ngưng một cái.“Làm gì?”“Đi mua thức ăn.”“Mẹ muốn ngủ thêm chút nữa.”“Mẹ phải đi mua thức ăn về làm cơm, ba sắp về rồi!”“À, mẹ dậy đây.” Sao con không nói sớm.Dương Nghệ Tuyền hết sức hài lòng theo mẹ đi siêu thị, nhân tiện dựa vào lúc tâm tình của mẹ tốt, lừa mẹ mua một đống đồ ăn.Đang xào rau thì Cố Thừa Đông gọi điện tới, Dương Cẩm Ngưng liếc mắt nhìn điện thoại di động, nghĩ nếu anh lại nói một câu đột nhiên tới không được, thì cô sẽ trực tiếp mắng chửi cả nhà anh. Lau khô nước trên tay, cô tiếp điện thoại.“Chờ một lát nữa anh mới tới nơi.”“Tại sao?” Cô đặt một tay lên bàn.“Trên đường hình như xảy ra trục trặc gì đó, bây giờ đang kẹt xe.”“À…” Dương Cẩm Ngưng cảm thấy chút kì lạ, có lẽ là vì anh chẳng bao giờ gọi điện giải thích cả, “Biết rồi.”(Hờ hờ, có tiến bộ!!)Cúp máy, cô mới nghĩ ra, quan hệ giữa họ cần một cách sống chung mới, không thể tùy ý làm gì thì làm.Khi Cố Thừa Đông tới, hai mẹ con đang ngồi xem ti-vi, tư thế ngồi của Dương Cẩm Ngưng bình thường, chỉ có con gái là chân vung vẩy, vẻ mặt rất sinh động. Con gái vừa thấy anh đến, liền chạy đến làm nũng, Cố Thừa Đông đành phải ngồi xuống ôm lấy con bé.Từ khi Cố Thừa Đông vào, miệng của Dương Nghệ Tuyền chưa hề khép lại, cố Thừa Đông phải kể cho cô bé nghe dọc đường gặp phải chuyện gì, hễ nghe thấy cái gì khôi hài là cô bé liền cười rất khoa trương. Bởi vì mẹ kể chuyện cổ tích cho cô bé không hề thú vị, nhưng ba thì khác, ba c*̃ng sẽ không ngắt lời khi cô bé đang nói. Rõ ràng về chuyện này ba tốt hơn.Để bố con họ nói chuyện, Dương Cẩm Ngưng vào bếp đem đồ ăn ra, vừa mới hâm lại, bây giờ vẫn còn nóng. Dương Cẩm Ngưng cảm thấy không phải mình khoe khoang, những món ăn này đều rất ngon miệng, dù thật ra là vì cô đang rất đói bụng.Trên bàn cơm, Nghệ Tuyền đang ríu rít khoe với  Cố Thừa Đông mấy ngày gần đây ngoan cỡ nào. Dương Cẩm Ngưng nhìn trần nhà, cuối cùng cũng không thể nhẫn nại nữa, dùng đũa gõ gõ chén cùa Dương Nghệ Tuyền, “Câm miệng ăn cơm, nói nữa mẹ vá mồm con lại bây giờ.”Tiểu quỷ mếu máo, cúi đầu ăn cơm, sau đó cặp mắt lại nhìn Dương Cẩm Ngưng, “Không thể để mẹ vá, mẹ vá vốn không tốt, sẽ méo mồm con mất.”Cố Thừa Đông nhìn con gái bật cười.Dương Cẩm Ngưng hít sâu, “Con còn muốn nói nữa phải không?”Lần này cô bé liền ngoan ngoãn, kiên quyết chấp hành chính sách chỉ ăn cơm không nói lời nào.Trên bàn cơm không ai nói lời nào, bầu không khí có vẻ rất áp lực. Dương Cẩm Ngưng bắt đầu hối hận vì bắt con gái câm miệng. Cô đành mở ti-vi, chí ít cũng có âm thanh phát ra, như thế cũng có thể khiến cho bản thân cảm thấy tự nhiên hơn.Kết quả, không biết có phải là do số mệnh không tốt hay không, trên ti-vi đang phát tin tức về lễ cưới sắp tới giữa Cố Thừa Đông và Mộ Song Lăng, cuối c*̀ng còn chiếu cả ảnh chụp c*̉a hai người.Nghệ Tuyền liếc nhìn ti-vi, lại liếc nhìn Cố Thừa Đông, “Ba, ba trên ti-vi kìa.”Dương Cẩm Ngưng nhìn con gái, nói: “ Con hoa mắt rồi.”Tiểu quỷ lập tức câm miệng, tiếp tục ăn cơm.(hic, cái chỗ này đọc mà xót xa >_

Edit: Chilli Mai

Chỉnh dịch: Sahara

Sau khi theo Dương Cẩm Ngưng về nhà, bé Nghệ Tuyền quấn quít đòi mẹ gọi điện cho ba về đây để bé tự tay tặng quà cho ba. Dương Cẩm Ngưng bị quấy rầy không chịu được, đành bấm số điện thoại rồi nhét vào tay Nghệ Tuyền. Sau đó, cô bỏ sang một bên ngồi ăn sơn trà.

Nghệ Tuyền thấy điện thoại được kết nối lập tức mở miệng, “Ba, ba có nhớ con không?”

Dương Cẩm Ngưng mắt trợn tròn, không có việc gì nhớ con làm gì?

“Con mua cho ba cái này, ba mau về đi, con tặng cho ba.”

Không biết Cố Thừa Đông bên kia đã nói gì đó mà Nghệ Tuyền mặt mày hớn hở.

Dương Cẩm Ngưng khinh bỉ, đâu phải thứ gì tốt. Nghệ Tuyền đưa trả điện thoại cho mẹ, vui vẻ ôm món đồ chơi đi ra, tự mình chơi.

Buổi chiều, thời gian Dương Cẩm Ngưng ngủ trưa thoáng cái đã dậy. Cô thích ngủ liền một giấc đến lúc tự tỉnh dậy mới thôi, nhưng tiểu quỷ chết tiệt Nghệ Tuyền kia lại đánh thức cô, còn dùng một chiêu mà cô hay dùng nhất, bóp mũi đối phương!

“Mẹ mau thức dậy.” Tiểu quỷ nằm trên giường, còn thúc Dương Cẩm Ngưng một cái.

“Làm gì?”

“Đi mua thức ăn.”

“Mẹ muốn ngủ thêm chút nữa.”

“Mẹ phải đi mua thức ăn về làm cơm, ba sắp về rồi!”

“À, mẹ dậy đây.” Sao con không nói sớm.

Dương Nghệ Tuyền hết sức hài lòng theo mẹ đi siêu thị, nhân tiện dựa vào lúc tâm tình của mẹ tốt, lừa mẹ mua một đống đồ ăn.

Đang xào rau thì Cố Thừa Đông gọi điện tới, Dương Cẩm Ngưng liếc mắt nhìn điện thoại di động, nghĩ nếu anh lại nói một câu đột nhiên tới không được, thì cô sẽ trực tiếp mắng chửi cả nhà anh. Lau khô nước trên tay, cô tiếp điện thoại.

“Chờ một lát nữa anh mới tới nơi.”

“Tại sao?” Cô đặt một tay lên bàn.

“Trên đường hình như xảy ra trục trặc gì đó, bây giờ đang kẹt xe.”

“À…” Dương Cẩm Ngưng cảm thấy chút kì lạ, có lẽ là vì anh chẳng bao giờ gọi điện giải thích cả, “Biết rồi.”

(Hờ hờ, có tiến bộ!!)

Cúp máy, cô mới nghĩ ra, quan hệ giữa họ cần một cách sống chung mới, không thể tùy ý làm gì thì làm.

Khi Cố Thừa Đông tới, hai mẹ con đang ngồi xem ti-vi, tư thế ngồi của Dương Cẩm Ngưng bình thường, chỉ có con gái là chân vung vẩy, vẻ mặt rất sinh động. Con gái vừa thấy anh đến, liền chạy đến làm nũng, Cố Thừa Đông đành phải ngồi xuống ôm lấy con bé.

Từ khi Cố Thừa Đông vào, miệng của Dương Nghệ Tuyền chưa hề khép lại, cố Thừa Đông phải kể cho cô bé nghe dọc đường gặp phải chuyện gì, hễ nghe thấy cái gì khôi hài là cô bé liền cười rất khoa trương. Bởi vì mẹ kể chuyện cổ tích cho cô bé không hề thú vị, nhưng ba thì khác, ba c*̃ng sẽ không ngắt lời khi cô bé đang nói. Rõ ràng về chuyện này ba tốt hơn.

Để bố con họ nói chuyện, Dương Cẩm Ngưng vào bếp đem đồ ăn ra, vừa mới hâm lại, bây giờ vẫn còn nóng. Dương Cẩm Ngưng cảm thấy không phải mình khoe khoang, những món ăn này đều rất ngon miệng, dù thật ra là vì cô đang rất đói bụng.

Trên bàn cơm, Nghệ Tuyền đang ríu rít khoe với  Cố Thừa Đông mấy ngày gần đây ngoan cỡ nào. Dương Cẩm Ngưng nhìn trần nhà, cuối cùng cũng không thể nhẫn nại nữa, dùng đũa gõ gõ chén cùa Dương Nghệ Tuyền, “Câm miệng ăn cơm, nói nữa mẹ vá mồm con lại bây giờ.”

Tiểu quỷ mếu máo, cúi đầu ăn cơm, sau đó cặp mắt lại nhìn Dương Cẩm Ngưng, “Không thể để mẹ vá, mẹ vá vốn không tốt, sẽ méo mồm con mất.”

Cố Thừa Đông nhìn con gái bật cười.

Dương Cẩm Ngưng hít sâu, “Con còn muốn nói nữa phải không?”

Lần này cô bé liền ngoan ngoãn, kiên quyết chấp hành chính sách chỉ ăn cơm không nói lời nào.

Trên bàn cơm không ai nói lời nào, bầu không khí có vẻ rất áp lực. Dương Cẩm Ngưng bắt đầu hối hận vì bắt con gái câm miệng. Cô đành mở ti-vi, chí ít cũng có âm thanh phát ra, như thế cũng có thể khiến cho bản thân cảm thấy tự nhiên hơn.

Kết quả, không biết có phải là do số mệnh không tốt hay không, trên ti-vi đang phát tin tức về lễ cưới sắp tới giữa Cố Thừa Đông và Mộ Song Lăng, cuối c*̀ng còn chiếu cả ảnh chụp c*̉a hai người.

Nghệ Tuyền liếc nhìn ti-vi, lại liếc nhìn Cố Thừa Đông, “Ba, ba trên ti-vi kìa.”

Dương Cẩm Ngưng nhìn con gái, nói: “ Con hoa mắt rồi.”

Tiểu quỷ lập tức câm miệng, tiếp tục ăn cơm.

(hic, cái chỗ này đọc mà xót xa >_

Biến Yêu Thành CướiTác giả: Lục XuTruyện Ngôn TìnhDương Cẩm Ngưng vừa ngáp vừa lấy bài, liếc mắt nhìn mấy vị phu nhân ba phía, ai cũng tinh thần phơi phới, thời gian chơi mạt chược càng dài, bọn họ lại càng hào hứng. Nếu như không cẩn thận, nhưng còn vận son, thì vẫn có thể biểu diễn trò hay trên bàn mạt chượt. Dương Cẩm Ngưng lấy ra một con bài chưa lật, cười đến uyển chuyển, lật bài lên. “Tam thiếu phu nhân thật đúng là gặp vận may!” Lời nói bình thường, nhưng giọng điệu đó giống như vừa được đổ vào thêm một hũ giấm chưa, thế nào cũng không nghe lọt. “Chỉ là may mắn thôi!” Dương Cẩm Ngưng đành phải cười phụ họa theo. Chơi mạt cùng với bọn họ đã nửa năm, nhưng lúc nào cô cũng như mới chơi, toàn thua, cô thật muốn b*p ch*t mình đi! “Ai cũng nói sòng bạc này rất được, tình trường đều…” Ngô phu nhân che miệng, không dám nói tiếp. Bởi vì Dương Cẩm Ngưng lại vừa lấy bài. Cô lại thắng, thắng cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ đưa tay lên day trán: “Đau đầu quá, chơi đến đây thôi!” Mọi người đương nhiên đều ậm ừ đồng ý, còn nói có việc phải làm. “… Edit: Chilli MaiChỉnh dịch: SaharaSau khi theo Dương Cẩm Ngưng về nhà, bé Nghệ Tuyền quấn quít đòi mẹ gọi điện cho ba về đây để bé tự tay tặng quà cho ba. Dương Cẩm Ngưng bị quấy rầy không chịu được, đành bấm số điện thoại rồi nhét vào tay Nghệ Tuyền. Sau đó, cô bỏ sang một bên ngồi ăn sơn trà.Nghệ Tuyền thấy điện thoại được kết nối lập tức mở miệng, “Ba, ba có nhớ con không?”Dương Cẩm Ngưng mắt trợn tròn, không có việc gì nhớ con làm gì?“Con mua cho ba cái này, ba mau về đi, con tặng cho ba.”Không biết Cố Thừa Đông bên kia đã nói gì đó mà Nghệ Tuyền mặt mày hớn hở.Dương Cẩm Ngưng khinh bỉ, đâu phải thứ gì tốt. Nghệ Tuyền đưa trả điện thoại cho mẹ, vui vẻ ôm món đồ chơi đi ra, tự mình chơi.Buổi chiều, thời gian Dương Cẩm Ngưng ngủ trưa thoáng cái đã dậy. Cô thích ngủ liền một giấc đến lúc tự tỉnh dậy mới thôi, nhưng tiểu quỷ chết tiệt Nghệ Tuyền kia lại đánh thức cô, còn dùng một chiêu mà cô hay dùng nhất, bóp mũi đối phương!“Mẹ mau thức dậy.” Tiểu quỷ nằm trên giường, còn thúc Dương Cẩm Ngưng một cái.“Làm gì?”“Đi mua thức ăn.”“Mẹ muốn ngủ thêm chút nữa.”“Mẹ phải đi mua thức ăn về làm cơm, ba sắp về rồi!”“À, mẹ dậy đây.” Sao con không nói sớm.Dương Nghệ Tuyền hết sức hài lòng theo mẹ đi siêu thị, nhân tiện dựa vào lúc tâm tình của mẹ tốt, lừa mẹ mua một đống đồ ăn.Đang xào rau thì Cố Thừa Đông gọi điện tới, Dương Cẩm Ngưng liếc mắt nhìn điện thoại di động, nghĩ nếu anh lại nói một câu đột nhiên tới không được, thì cô sẽ trực tiếp mắng chửi cả nhà anh. Lau khô nước trên tay, cô tiếp điện thoại.“Chờ một lát nữa anh mới tới nơi.”“Tại sao?” Cô đặt một tay lên bàn.“Trên đường hình như xảy ra trục trặc gì đó, bây giờ đang kẹt xe.”“À…” Dương Cẩm Ngưng cảm thấy chút kì lạ, có lẽ là vì anh chẳng bao giờ gọi điện giải thích cả, “Biết rồi.”(Hờ hờ, có tiến bộ!!)Cúp máy, cô mới nghĩ ra, quan hệ giữa họ cần một cách sống chung mới, không thể tùy ý làm gì thì làm.Khi Cố Thừa Đông tới, hai mẹ con đang ngồi xem ti-vi, tư thế ngồi của Dương Cẩm Ngưng bình thường, chỉ có con gái là chân vung vẩy, vẻ mặt rất sinh động. Con gái vừa thấy anh đến, liền chạy đến làm nũng, Cố Thừa Đông đành phải ngồi xuống ôm lấy con bé.Từ khi Cố Thừa Đông vào, miệng của Dương Nghệ Tuyền chưa hề khép lại, cố Thừa Đông phải kể cho cô bé nghe dọc đường gặp phải chuyện gì, hễ nghe thấy cái gì khôi hài là cô bé liền cười rất khoa trương. Bởi vì mẹ kể chuyện cổ tích cho cô bé không hề thú vị, nhưng ba thì khác, ba c*̃ng sẽ không ngắt lời khi cô bé đang nói. Rõ ràng về chuyện này ba tốt hơn.Để bố con họ nói chuyện, Dương Cẩm Ngưng vào bếp đem đồ ăn ra, vừa mới hâm lại, bây giờ vẫn còn nóng. Dương Cẩm Ngưng cảm thấy không phải mình khoe khoang, những món ăn này đều rất ngon miệng, dù thật ra là vì cô đang rất đói bụng.Trên bàn cơm, Nghệ Tuyền đang ríu rít khoe với  Cố Thừa Đông mấy ngày gần đây ngoan cỡ nào. Dương Cẩm Ngưng nhìn trần nhà, cuối cùng cũng không thể nhẫn nại nữa, dùng đũa gõ gõ chén cùa Dương Nghệ Tuyền, “Câm miệng ăn cơm, nói nữa mẹ vá mồm con lại bây giờ.”Tiểu quỷ mếu máo, cúi đầu ăn cơm, sau đó cặp mắt lại nhìn Dương Cẩm Ngưng, “Không thể để mẹ vá, mẹ vá vốn không tốt, sẽ méo mồm con mất.”Cố Thừa Đông nhìn con gái bật cười.Dương Cẩm Ngưng hít sâu, “Con còn muốn nói nữa phải không?”Lần này cô bé liền ngoan ngoãn, kiên quyết chấp hành chính sách chỉ ăn cơm không nói lời nào.Trên bàn cơm không ai nói lời nào, bầu không khí có vẻ rất áp lực. Dương Cẩm Ngưng bắt đầu hối hận vì bắt con gái câm miệng. Cô đành mở ti-vi, chí ít cũng có âm thanh phát ra, như thế cũng có thể khiến cho bản thân cảm thấy tự nhiên hơn.Kết quả, không biết có phải là do số mệnh không tốt hay không, trên ti-vi đang phát tin tức về lễ cưới sắp tới giữa Cố Thừa Đông và Mộ Song Lăng, cuối c*̀ng còn chiếu cả ảnh chụp c*̉a hai người.Nghệ Tuyền liếc nhìn ti-vi, lại liếc nhìn Cố Thừa Đông, “Ba, ba trên ti-vi kìa.”Dương Cẩm Ngưng nhìn con gái, nói: “ Con hoa mắt rồi.”Tiểu quỷ lập tức câm miệng, tiếp tục ăn cơm.(hic, cái chỗ này đọc mà xót xa >_

Chương 91: Cô gái lương thiện