“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư…
Quyển 2 - Chương 116
Xuyên Đến Cánh Đồng Lúa Xanh XanhTác giả: Kim NghêuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền Văn“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư… Phòng này tuy nói là của Vệ Thành nhưng hắn chỉ ở có một đêm, sau đó ôm chăn rúc vào với anh trai cùng một phòng. Bình thường dùng để để đồ như cái kho chứa, dù vậy đồ đạc bên trong rất chỉnh tề, mẹ Tây Viễn cũng thường qua dọn dẹp sạch sẽ.Tây Viễn mở ngăn tủ Vệ Thành dùng để cất bảo bối của mình, chìa khóa để dưới tấm chiếu trên kháng, Tây Viễn thuận tay lấy ra, đã nhiều năm vẫn không đổi.Tây Viễn mở ra từng ngăn, bên trong hai ngăn dưới cùng đều là Tây Viễn cho: đèn lồng giấy bị hỏng được bồi giấy lại, quả cầu nhỏ làm từ lông gà, giày có gắn thanh sắt để trượt trên băng, đao gỗ, kiếm gỗ, cờ nhảy…cho dù đã cũ kĩ hao tổn đều được lau sạch, đặt chỉnh tề như những vất quý giá nhất trần gian.Đều là cho, Tây Vi đã làm mất rất nhiều. Vệ Thành thì phàm là anh trai cho, đều lưu trữ!Tây Viễn ngồi dưới đất, kéo cả ngăn kéo ra, có gì đó, là một phong thư, dính chặt vào mặt dưới.Tây Viễn cẩn thận xé xuống, chậm rãi mở ra, bên trong là giấy cam đoan hắn viết cho Vệ Thành để thằng bé chịu đến Ngạn Tuy học. Giấy viết đã cũ, nhưng vẫn được giữ rất tốt.Lúc ấy viết giấy cam đoan xong, Tây Viễn cảm thấy rất mất mặt nên muốn cầm lại hủy thi diệt tích, thừa dịp Vệ Thành đi vắng vụng trộm tìm lại mà đều không tìm được. có một lần quay về bị Vệ Thành phát hiện, còn đắc ý cười ha haThành Tử của hắn!trong đêm khuya, Tây Viễn đang cầm kỉ vật của Vệ Thành, vô thanh than khóc.Ngày hôm sau, Tây Viễn trở về Thành Ngạn Tuy, biết là vô vọng vẫn như phát điên tìm kiếm Vệ Thành.Tìm hai ba tháng vẫn không có âm tín, Tây Viễn bình thản dịu dàng trước kia đã không còn, cả người đều trở nên nóng nảy, thường cả đêm ngủ không yên, một mình ở trong phòng vô thức đi tới đi lui.Trong đầu luôn hồi tưởng lại Vệ Thành gần lúc đi gọi anh, rơi nước mắt. Đứa nhỏ này từ khi biết mình, tổng cộng chỉ khóc ba lần, mỗi lần đều là bởi vì cảm thấy anh trai sẽ rời khỏi mà khóc.Tây Viễn cũng đã phát hiện bản thân có chút không bình thường, không chịu ở nhà mà lấy lại nhà đất chuẩn bị cho Vệ Thành ở Ngạn Tuy, hủy khế ước cho thuê, một mình dọn vào. Tây Vi từ nhỏ thân cận với anh mình, là người đầu tiên phát hiện anh trai thay đổi. thằng bé sợ đến đờ người, lo anh mình tự kỉ đến phát bệnh, trườn mặt đi theo.
Phòng này tuy nói là của Vệ Thành nhưng hắn chỉ ở có một đêm, sau đó ôm chăn rúc vào với anh trai cùng một phòng. Bình thường dùng để để đồ như cái kho chứa, dù vậy đồ đạc bên trong rất chỉnh tề, mẹ Tây Viễn cũng thường qua dọn dẹp sạch sẽ.
Tây Viễn mở ngăn tủ Vệ Thành dùng để cất bảo bối của mình, chìa khóa để dưới tấm chiếu trên kháng, Tây Viễn thuận tay lấy ra, đã nhiều năm vẫn không đổi.
Tây Viễn mở ra từng ngăn, bên trong hai ngăn dưới cùng đều là Tây Viễn cho: đèn lồng giấy bị hỏng được bồi giấy lại, quả cầu nhỏ làm từ lông gà, giày có gắn thanh sắt để trượt trên băng, đao gỗ, kiếm gỗ, cờ nhảy…
cho dù đã cũ kĩ hao tổn đều được lau sạch, đặt chỉnh tề như những vất quý giá nhất trần gian.
Đều là cho, Tây Vi đã làm mất rất nhiều. Vệ Thành thì phàm là anh trai cho, đều lưu trữ!
Tây Viễn ngồi dưới đất, kéo cả ngăn kéo ra, có gì đó, là một phong thư, dính chặt vào mặt dưới.
Tây Viễn cẩn thận xé xuống, chậm rãi mở ra, bên trong là giấy cam đoan hắn viết cho Vệ Thành để thằng bé chịu đến Ngạn Tuy học. Giấy viết đã cũ, nhưng vẫn được giữ rất tốt.
Lúc ấy viết giấy cam đoan xong, Tây Viễn cảm thấy rất mất mặt nên muốn cầm lại hủy thi diệt tích, thừa dịp Vệ Thành đi vắng vụng trộm tìm lại mà đều không tìm được. có một lần quay về bị Vệ Thành phát hiện, còn đắc ý cười ha ha
Thành Tử của hắn!
trong đêm khuya, Tây Viễn đang cầm kỉ vật của Vệ Thành, vô thanh than khóc.
Ngày hôm sau, Tây Viễn trở về Thành Ngạn Tuy, biết là vô vọng vẫn như phát điên tìm kiếm Vệ Thành.
Tìm hai ba tháng vẫn không có âm tín, Tây Viễn bình thản dịu dàng trước kia đã không còn, cả người đều trở nên nóng nảy, thường cả đêm ngủ không yên, một mình ở trong phòng vô thức đi tới đi lui.
Trong đầu luôn hồi tưởng lại Vệ Thành gần lúc đi gọi anh, rơi nước mắt. Đứa nhỏ này từ khi biết mình, tổng cộng chỉ khóc ba lần, mỗi lần đều là bởi vì cảm thấy anh trai sẽ rời khỏi mà khóc.
Tây Viễn cũng đã phát hiện bản thân có chút không bình thường, không chịu ở nhà mà lấy lại nhà đất chuẩn bị cho Vệ Thành ở Ngạn Tuy, hủy khế ước cho thuê, một mình dọn vào. Tây Vi từ nhỏ thân cận với anh mình, là người đầu tiên phát hiện anh trai thay đổi. thằng bé sợ đến đờ người, lo anh mình tự kỉ đến phát bệnh, trườn mặt đi theo.
Xuyên Đến Cánh Đồng Lúa Xanh XanhTác giả: Kim NghêuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền Văn“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư… Phòng này tuy nói là của Vệ Thành nhưng hắn chỉ ở có một đêm, sau đó ôm chăn rúc vào với anh trai cùng một phòng. Bình thường dùng để để đồ như cái kho chứa, dù vậy đồ đạc bên trong rất chỉnh tề, mẹ Tây Viễn cũng thường qua dọn dẹp sạch sẽ.Tây Viễn mở ngăn tủ Vệ Thành dùng để cất bảo bối của mình, chìa khóa để dưới tấm chiếu trên kháng, Tây Viễn thuận tay lấy ra, đã nhiều năm vẫn không đổi.Tây Viễn mở ra từng ngăn, bên trong hai ngăn dưới cùng đều là Tây Viễn cho: đèn lồng giấy bị hỏng được bồi giấy lại, quả cầu nhỏ làm từ lông gà, giày có gắn thanh sắt để trượt trên băng, đao gỗ, kiếm gỗ, cờ nhảy…cho dù đã cũ kĩ hao tổn đều được lau sạch, đặt chỉnh tề như những vất quý giá nhất trần gian.Đều là cho, Tây Vi đã làm mất rất nhiều. Vệ Thành thì phàm là anh trai cho, đều lưu trữ!Tây Viễn ngồi dưới đất, kéo cả ngăn kéo ra, có gì đó, là một phong thư, dính chặt vào mặt dưới.Tây Viễn cẩn thận xé xuống, chậm rãi mở ra, bên trong là giấy cam đoan hắn viết cho Vệ Thành để thằng bé chịu đến Ngạn Tuy học. Giấy viết đã cũ, nhưng vẫn được giữ rất tốt.Lúc ấy viết giấy cam đoan xong, Tây Viễn cảm thấy rất mất mặt nên muốn cầm lại hủy thi diệt tích, thừa dịp Vệ Thành đi vắng vụng trộm tìm lại mà đều không tìm được. có một lần quay về bị Vệ Thành phát hiện, còn đắc ý cười ha haThành Tử của hắn!trong đêm khuya, Tây Viễn đang cầm kỉ vật của Vệ Thành, vô thanh than khóc.Ngày hôm sau, Tây Viễn trở về Thành Ngạn Tuy, biết là vô vọng vẫn như phát điên tìm kiếm Vệ Thành.Tìm hai ba tháng vẫn không có âm tín, Tây Viễn bình thản dịu dàng trước kia đã không còn, cả người đều trở nên nóng nảy, thường cả đêm ngủ không yên, một mình ở trong phòng vô thức đi tới đi lui.Trong đầu luôn hồi tưởng lại Vệ Thành gần lúc đi gọi anh, rơi nước mắt. Đứa nhỏ này từ khi biết mình, tổng cộng chỉ khóc ba lần, mỗi lần đều là bởi vì cảm thấy anh trai sẽ rời khỏi mà khóc.Tây Viễn cũng đã phát hiện bản thân có chút không bình thường, không chịu ở nhà mà lấy lại nhà đất chuẩn bị cho Vệ Thành ở Ngạn Tuy, hủy khế ước cho thuê, một mình dọn vào. Tây Vi từ nhỏ thân cận với anh mình, là người đầu tiên phát hiện anh trai thay đổi. thằng bé sợ đến đờ người, lo anh mình tự kỉ đến phát bệnh, trườn mặt đi theo.