“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư…
Quyển 2 - Chương 117
Xuyên Đến Cánh Đồng Lúa Xanh XanhTác giả: Kim NghêuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền Văn“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư… Nếu nói giờ có một người còn có thể khiến Tây Viễn cười thì đó là Tây Vi, nó và Vệ Thành đều là Tây Viễn hao hết tâm tư nuôi lớn, đáng tiếc Tây Viễn không cẩn thận đã đánh mất một đứa.đêm hôm nay, Tây Viễn lăn qua lộn lại không ngủ được lại sợ quấy nhiễu Tây Vi, một mình mở to mắt nhìn nóc nhà. Thật sự hết cách, lặng lẽ rót một chung rượu uống hết. Tây Viễn có một tật xấu đó là vừa uống rượu liền lờ đờ, cũng không phải say, chỉ là mắt mở không ra.Hiện giờ hắn thật sự không ngủ được, liền uống vài ngụm, mười lần cũng có năm sáu lần hiệu qua.Lần này cũng thế, qua một thời gian, Tây Viễn dần dần ngủ chìm. Trong lúc ngủ mơ, hắn cảm thấy mình đi tới một nhánh sông, nước xanh trong suốt, hai bờ sông bằng phẳng rộng rãi, những đóa hoa không biết tên nở rộ, không có hương khí, lại làm cho người ta bồi hồi lưu luyến.“Anh ơi, anh ơi.” Tây Viễn nghe được tiếng Vệ Thành, xoay người lại, thấy Vệ Thành nho nhỏ như năm đó được dắt về nhà mình, hướng về phía Tây Viễn mỉm cười.“Thành Tử? Thành Tử, ngươi làm gì đó?” Tây Viễn lo lắng hỏi, cảm thấy Vệ Thành cách mình thật xa, đưa tay đi bắt, sao cũng không bắt được. không được! nhất định phải gọi Thành Tử về, nếu không mình c*̃ng không tìm được hắn nữa. trong đầu Tây Viễn lặp đi lặp lại ý nghĩ này, điên cuồng chạy phía sau Vệ Thành, lớn tiếng hô “Thành Tử, Thành Tử, trở về, mau trở lại!”“Anh ơi, anh ơi, mau tỉnh lại, anh ơi!” Bên tai truyền đến tiếng khóc thút thít của Tây Vi, Tây Viễn mở to mắt, hóa ra là giấc mộng Nam Kha.Tây Viễn nâng tay sờ sờ đầu Tây Vi, muốn nói lại không nói ra lời.“Anh ơi, anh đừng làm em sợ! anh có phải mơ thấy anh hai không? Cứ gọi tên anh hai suốt.” Tây Vi cầm khăn lau mồ hôi trên đầu cho Tây Viễn, cả người anh trai nhìn như hư thoát.“Anh mơ thấy anh hai của em, hắn ở phía trước anh, anh ở phía sau đuổi theo thế nào cũng không kip, gọi thế nào nó cũng không nghe được.”“Anh ơi, anh chắc anh hai lắm. người ta đều nói ngày nghĩ gì đêm mơ cái đó.” Tây Vi an ủi anh trai.
Nếu nói giờ có một người còn có thể khiến Tây Viễn cười thì đó là Tây Vi, nó và Vệ Thành đều là Tây Viễn hao hết tâm tư nuôi lớn, đáng tiếc Tây Viễn không cẩn thận đã đánh mất một đứa.
đêm hôm nay, Tây Viễn lăn qua lộn lại không ngủ được lại sợ quấy nhiễu Tây Vi, một mình mở to mắt nhìn nóc nhà. Thật sự hết cách, lặng lẽ rót một chung rượu uống hết. Tây Viễn có một tật xấu đó là vừa uống rượu liền lờ đờ, cũng không phải say, chỉ là mắt mở không ra.
Hiện giờ hắn thật sự không ngủ được, liền uống vài ngụm, mười lần cũng có năm sáu lần hiệu qua.
Lần này cũng thế, qua một thời gian, Tây Viễn dần dần ngủ chìm. Trong lúc ngủ mơ, hắn cảm thấy mình đi tới một nhánh sông, nước xanh trong suốt, hai bờ sông bằng phẳng rộng rãi, những đóa hoa không biết tên nở rộ, không có hương khí, lại làm cho người ta bồi hồi lưu luyến.
“Anh ơi, anh ơi.” Tây Viễn nghe được tiếng Vệ Thành, xoay người lại, thấy Vệ Thành nho nhỏ như năm đó được dắt về nhà mình, hướng về phía Tây Viễn mỉm cười.
“Thành Tử? Thành Tử, ngươi làm gì đó?” Tây Viễn lo lắng hỏi, cảm thấy Vệ Thành cách mình thật xa, đưa tay đi bắt, sao cũng không bắt được. không được! nhất định phải gọi Thành Tử về, nếu không mình c*̃ng không tìm được hắn nữa. trong đầu Tây Viễn lặp đi lặp lại ý nghĩ này, điên cuồng chạy phía sau Vệ Thành, lớn tiếng hô “Thành Tử, Thành Tử, trở về, mau trở lại!”
“Anh ơi, anh ơi, mau tỉnh lại, anh ơi!” Bên tai truyền đến tiếng khóc thút thít của Tây Vi, Tây Viễn mở to mắt, hóa ra là giấc mộng Nam Kha.
Tây Viễn nâng tay sờ sờ đầu Tây Vi, muốn nói lại không nói ra lời.
“Anh ơi, anh đừng làm em sợ! anh có phải mơ thấy anh hai không? Cứ gọi tên anh hai suốt.” Tây Vi cầm khăn lau mồ hôi trên đầu cho Tây Viễn, cả người anh trai nhìn như hư thoát.
“Anh mơ thấy anh hai của em, hắn ở phía trước anh, anh ở phía sau đuổi theo thế nào cũng không kip, gọi thế nào nó cũng không nghe được.”
“Anh ơi, anh chắc anh hai lắm. người ta đều nói ngày nghĩ gì đêm mơ cái đó.” Tây Vi an ủi anh trai.
Xuyên Đến Cánh Đồng Lúa Xanh XanhTác giả: Kim NghêuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Điền Văn“Làn gió ngày hè lẳng lặng thổi tới từ ngoài cửa sổ, ngoài tiếng sột soạt nhẹ nhàng của trang sách, trong thư viện một mảnh im lặng. Thời gian trong không gian yên tĩnh này lặng lẽ trôi đi, ánh nắng trên mặt đất chiếu ra những điểm màu vàng. trong ngày hè yên ắng này, chúng ta làm bạn hạnh phúc như thế, những kẻ vì tiền mà bôn ba chắc chắn không thể hiểu được.” Tây Viễn ngồi ở trong sân, nhìn trời chiều nhuộm đỏ phía chân trời, không khỏi lại nghĩ tới những lời này! Theo lý mà nói những lời này từ sau khi Tây Viễn tốt nghiệp nghiên cứu sinh sẽ không còn nhớ rõ, có điều ai bảo hắn ngứa tay, đang thuê phòng êm đẹp lại đi chuyển nhà, cố tình còn muốn lấy đồ vật xuống sửa sang lại, kết quả liền tìm được một tờ giấy từ trong một quyển sách trước kia. Tây Viễn suy nghĩ mãi, nhìn dáng chữ thì đây không phải do hắn viết, có điều ai lại giống hắn khi không ghi lại chút cảm xúc nhỏ bé đây? Tây Viễn minh tư khổ tưởng nửa ngày, mới nhớ tới đây là năm thứ hai nghiên cứu, hắn và Thịnh Quỳ vì tra tư… Nếu nói giờ có một người còn có thể khiến Tây Viễn cười thì đó là Tây Vi, nó và Vệ Thành đều là Tây Viễn hao hết tâm tư nuôi lớn, đáng tiếc Tây Viễn không cẩn thận đã đánh mất một đứa.đêm hôm nay, Tây Viễn lăn qua lộn lại không ngủ được lại sợ quấy nhiễu Tây Vi, một mình mở to mắt nhìn nóc nhà. Thật sự hết cách, lặng lẽ rót một chung rượu uống hết. Tây Viễn có một tật xấu đó là vừa uống rượu liền lờ đờ, cũng không phải say, chỉ là mắt mở không ra.Hiện giờ hắn thật sự không ngủ được, liền uống vài ngụm, mười lần cũng có năm sáu lần hiệu qua.Lần này cũng thế, qua một thời gian, Tây Viễn dần dần ngủ chìm. Trong lúc ngủ mơ, hắn cảm thấy mình đi tới một nhánh sông, nước xanh trong suốt, hai bờ sông bằng phẳng rộng rãi, những đóa hoa không biết tên nở rộ, không có hương khí, lại làm cho người ta bồi hồi lưu luyến.“Anh ơi, anh ơi.” Tây Viễn nghe được tiếng Vệ Thành, xoay người lại, thấy Vệ Thành nho nhỏ như năm đó được dắt về nhà mình, hướng về phía Tây Viễn mỉm cười.“Thành Tử? Thành Tử, ngươi làm gì đó?” Tây Viễn lo lắng hỏi, cảm thấy Vệ Thành cách mình thật xa, đưa tay đi bắt, sao cũng không bắt được. không được! nhất định phải gọi Thành Tử về, nếu không mình c*̃ng không tìm được hắn nữa. trong đầu Tây Viễn lặp đi lặp lại ý nghĩ này, điên cuồng chạy phía sau Vệ Thành, lớn tiếng hô “Thành Tử, Thành Tử, trở về, mau trở lại!”“Anh ơi, anh ơi, mau tỉnh lại, anh ơi!” Bên tai truyền đến tiếng khóc thút thít của Tây Vi, Tây Viễn mở to mắt, hóa ra là giấc mộng Nam Kha.Tây Viễn nâng tay sờ sờ đầu Tây Vi, muốn nói lại không nói ra lời.“Anh ơi, anh đừng làm em sợ! anh có phải mơ thấy anh hai không? Cứ gọi tên anh hai suốt.” Tây Vi cầm khăn lau mồ hôi trên đầu cho Tây Viễn, cả người anh trai nhìn như hư thoát.“Anh mơ thấy anh hai của em, hắn ở phía trước anh, anh ở phía sau đuổi theo thế nào cũng không kip, gọi thế nào nó cũng không nghe được.”“Anh ơi, anh chắc anh hai lắm. người ta đều nói ngày nghĩ gì đêm mơ cái đó.” Tây Vi an ủi anh trai.