Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…
Chương 2: Cậu ấy
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Tôi nhớ về ngày tháng thanh xuân ở bên Mạnh Dịch.Đó là cuối hạ, tôi lên thành phố học đại học, làm quen với nhiều người, dần dần thích nghi với xung quanh, đó là lúc tôi gặp Mạnh Dịch.—- Trong mọi hoàn cảnh, cậu luôn là người ưu tú nhất.Thú thật, tôi yêu cậu cũng vì sự ưu tú ấy.Lần ấy, có một lần chúng tôi leo nói. Ngon núi cao ngất, địa hình trắc trở, không có bậc đá, không có rào chắn.Tôi và Mạnh Dịch tách ra thám hiểm một tòa nhà nằm trên đỉnh núi.Tôi đã quên mất những chuyện xảy ra lúc ấy, chỉ nhớ quá trình bình lặng, kết thúc khó khăn.Leo đến sườn núi, tôi suýt nữa ngã xuống bụi gai. Mạnh Dịch kéo lấy tay tôi, một tay bám lấy vách đá, cứ cheo leo như thế cả một ngày dài.Mạnh Dịch là người cẩn thận,Mọi việc luôn được cậu thực hiện với thái độ nghiêm túc và tỉ mỉRất nhiều lần, tôi không biết từ khi nào cậu đã thấu hiểu tính cách và sở thích của tôi.Chúng tôi đâu phải lúc nào cũng bên nhau—–Ban đêm cũng có sự náo nhiệt của riêng mình.Chậm rãi lái xe, tôi nhìn thấy máy camera của cảnh sát giao thông nên không dám lại nhanh, uống rượu khi tham gia giao thông đâu phải chuyện đùa.Khi tôi trở về đã là rạng sáng.Tôi cầm chìa khóa cẩn thận mở cửa, không muốn phiền bất cứ aiVừa bước vào, đèn đã sáng choang.Mạnh Dịch ngồi ở trên ghế sa lông.
Tôi nhớ về ngày tháng thanh xuân ở bên Mạnh Dịch.
Đó là cuối hạ, tôi lên thành phố học đại học, làm quen với nhiều người, dần dần thích nghi với xung quanh, đó là lúc tôi gặp Mạnh Dịch.
—- Trong mọi hoàn cảnh, cậu luôn là người ưu tú nhất.
Thú thật, tôi yêu cậu cũng vì sự ưu tú ấy.
Lần ấy, có một lần chúng tôi leo nói. Ngon núi cao ngất, địa hình trắc trở, không có bậc đá, không có rào chắn.
Tôi và Mạnh Dịch tách ra thám hiểm một tòa nhà nằm trên đỉnh núi.
Tôi đã quên mất những chuyện xảy ra lúc ấy, chỉ nhớ quá trình bình lặng, kết thúc khó khăn.
Leo đến sườn núi, tôi suýt nữa ngã xuống bụi gai. Mạnh Dịch kéo lấy tay tôi, một tay bám lấy vách đá, cứ cheo leo như thế cả một ngày dài.
Mạnh Dịch là người cẩn thận,
Mọi việc luôn được cậu thực hiện với thái độ nghiêm túc và tỉ mỉ
Rất nhiều lần, tôi không biết từ khi nào cậu đã thấu hiểu tính cách và sở thích của tôi.
Chúng tôi đâu phải lúc nào cũng bên nhau
—–
Ban đêm cũng có sự náo nhiệt của riêng mình.
Chậm rãi lái xe, tôi nhìn thấy máy camera của cảnh sát giao thông nên không dám lại nhanh, uống rượu khi tham gia giao thông đâu phải chuyện đùa.
Khi tôi trở về đã là rạng sáng.
Tôi cầm chìa khóa cẩn thận mở cửa, không muốn phiền bất cứ ai
Vừa bước vào, đèn đã sáng choang.
Mạnh Dịch ngồi ở trên ghế sa lông.
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Tôi nhớ về ngày tháng thanh xuân ở bên Mạnh Dịch.Đó là cuối hạ, tôi lên thành phố học đại học, làm quen với nhiều người, dần dần thích nghi với xung quanh, đó là lúc tôi gặp Mạnh Dịch.—- Trong mọi hoàn cảnh, cậu luôn là người ưu tú nhất.Thú thật, tôi yêu cậu cũng vì sự ưu tú ấy.Lần ấy, có một lần chúng tôi leo nói. Ngon núi cao ngất, địa hình trắc trở, không có bậc đá, không có rào chắn.Tôi và Mạnh Dịch tách ra thám hiểm một tòa nhà nằm trên đỉnh núi.Tôi đã quên mất những chuyện xảy ra lúc ấy, chỉ nhớ quá trình bình lặng, kết thúc khó khăn.Leo đến sườn núi, tôi suýt nữa ngã xuống bụi gai. Mạnh Dịch kéo lấy tay tôi, một tay bám lấy vách đá, cứ cheo leo như thế cả một ngày dài.Mạnh Dịch là người cẩn thận,Mọi việc luôn được cậu thực hiện với thái độ nghiêm túc và tỉ mỉRất nhiều lần, tôi không biết từ khi nào cậu đã thấu hiểu tính cách và sở thích của tôi.Chúng tôi đâu phải lúc nào cũng bên nhau—–Ban đêm cũng có sự náo nhiệt của riêng mình.Chậm rãi lái xe, tôi nhìn thấy máy camera của cảnh sát giao thông nên không dám lại nhanh, uống rượu khi tham gia giao thông đâu phải chuyện đùa.Khi tôi trở về đã là rạng sáng.Tôi cầm chìa khóa cẩn thận mở cửa, không muốn phiền bất cứ aiVừa bước vào, đèn đã sáng choang.Mạnh Dịch ngồi ở trên ghế sa lông.