Tác giả:

Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…

Chương 3: Bọn họ

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Tôi thấy cậu không ngủ, cười cười nói: “Đã trễ thế này, mai em không định đi làm sao?”Tôi cởi áo, thấy chén trà trên khay, mặc kệ nóng lạnh, chuẩn bị đưa lên môi chuẩn bị uống.Mạnh Dịch đứng lên, giữ lấy cái cốc trên tay tôi, giọng nói buồn bực: “Nước lạnh, để em đổi cho anh.”Tôi từ chối: “Không cần, anh đi tắm đây.” Chất rượu k*ch th*ch làm tôi khó chịu.Dưới bóng đèn, hai bóng chúng tôi hòa làm một.Chờ tôi miễn cưỡng ngâm mình trong nước lạnh, bước ra từ buồng tắm, đã nhìn thấy Mạch Dịch ở trên ghế sa lông.Tôi xoay huyệt thái dương, lau khô tóc: “Sao em còn chưa ngủ?”Cậu không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm tôi: “Sao giờ anh mới về nhà?”“Cùng bạn bè tụ tập uống rượu.” Tôi sững sờ, cố tỏ cái vẻ ôn hòa nhã nhặn, không luống cuống mà bình tĩnh đáp.Cậu vẫn giương mắt nhìn tôi, một lúc rồi trào phúng: “Có tin được không đây.”Không kích động là tốt, tôi thở phào nhẹ nhõm, thản nhiên đáp: “Thật sự là anh đi cùng bạn.”Rõ ràng là cậu ấy không tin.……Tôi còn nhớ những ngày cùng Mạnh Dịch chung phòng hồi đại học.Nhiều lúc, tôi thấy ký ức những ngày làm sinh viên rõ ràng, sắc nét hơn hẳn khi còn là học sinh.—— Kinh nghiệm tình yêu non nớt, thời gian trôi qua, chỉ ước ao có thể giữ mãi hồi ức, vĩnh viễn bên nhau.Chỉ vì lẽ đó tôi nhớ như in mình đã từng yêu Mạnh Dịch nhường nào.Chỉ là bây giờ, tôi nhận ra mình mãi mãi không tìm lại về được cảm giác ấy.

Tôi thấy cậu không ngủ, cười cười nói: “Đã trễ thế này, mai em không định đi làm sao?”

Tôi cởi áo, thấy chén trà trên khay, mặc kệ nóng lạnh, chuẩn bị đưa lên môi chuẩn bị uống.

Mạnh Dịch đứng lên, giữ lấy cái cốc trên tay tôi, giọng nói buồn bực: “Nước lạnh, để em đổi cho anh.”

Tôi từ chối: “Không cần, anh đi tắm đây.” Chất rượu k*ch th*ch làm tôi khó chịu.

Dưới bóng đèn, hai bóng chúng tôi hòa làm một.

Chờ tôi miễn cưỡng ngâm mình trong nước lạnh, bước ra từ buồng tắm, đã nhìn thấy Mạch Dịch ở trên ghế sa lông.

Tôi xoay huyệt thái dương, lau khô tóc: “Sao em còn chưa ngủ?”

Cậu không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm tôi: “Sao giờ anh mới về nhà?”

“Cùng bạn bè tụ tập uống rượu.” Tôi sững sờ, cố tỏ cái vẻ ôn hòa nhã nhặn, không luống cuống mà bình tĩnh đáp.

Cậu vẫn giương mắt nhìn tôi, một lúc rồi trào phúng: “Có tin được không đây.”

Không kích động là tốt, tôi thở phào nhẹ nhõm, thản nhiên đáp: “Thật sự là anh đi cùng bạn.”

Rõ ràng là cậu ấy không tin.

……

Tôi còn nhớ những ngày cùng Mạnh Dịch chung phòng hồi đại học.

Nhiều lúc, tôi thấy ký ức những ngày làm sinh viên rõ ràng, sắc nét hơn hẳn khi còn là học sinh.

—— Kinh nghiệm tình yêu non nớt, thời gian trôi qua, chỉ ước ao có thể giữ mãi hồi ức, vĩnh viễn bên nhau.

Chỉ vì lẽ đó tôi nhớ như in mình đã từng yêu Mạnh Dịch nhường nào.

Chỉ là bây giờ, tôi nhận ra mình mãi mãi không tìm lại về được cảm giác ấy.

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Tôi thấy cậu không ngủ, cười cười nói: “Đã trễ thế này, mai em không định đi làm sao?”Tôi cởi áo, thấy chén trà trên khay, mặc kệ nóng lạnh, chuẩn bị đưa lên môi chuẩn bị uống.Mạnh Dịch đứng lên, giữ lấy cái cốc trên tay tôi, giọng nói buồn bực: “Nước lạnh, để em đổi cho anh.”Tôi từ chối: “Không cần, anh đi tắm đây.” Chất rượu k*ch th*ch làm tôi khó chịu.Dưới bóng đèn, hai bóng chúng tôi hòa làm một.Chờ tôi miễn cưỡng ngâm mình trong nước lạnh, bước ra từ buồng tắm, đã nhìn thấy Mạch Dịch ở trên ghế sa lông.Tôi xoay huyệt thái dương, lau khô tóc: “Sao em còn chưa ngủ?”Cậu không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm tôi: “Sao giờ anh mới về nhà?”“Cùng bạn bè tụ tập uống rượu.” Tôi sững sờ, cố tỏ cái vẻ ôn hòa nhã nhặn, không luống cuống mà bình tĩnh đáp.Cậu vẫn giương mắt nhìn tôi, một lúc rồi trào phúng: “Có tin được không đây.”Không kích động là tốt, tôi thở phào nhẹ nhõm, thản nhiên đáp: “Thật sự là anh đi cùng bạn.”Rõ ràng là cậu ấy không tin.……Tôi còn nhớ những ngày cùng Mạnh Dịch chung phòng hồi đại học.Nhiều lúc, tôi thấy ký ức những ngày làm sinh viên rõ ràng, sắc nét hơn hẳn khi còn là học sinh.—— Kinh nghiệm tình yêu non nớt, thời gian trôi qua, chỉ ước ao có thể giữ mãi hồi ức, vĩnh viễn bên nhau.Chỉ vì lẽ đó tôi nhớ như in mình đã từng yêu Mạnh Dịch nhường nào.Chỉ là bây giờ, tôi nhận ra mình mãi mãi không tìm lại về được cảm giác ấy.

Chương 3: Bọn họ