Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…
Chương 6: Điều nên làm
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Ba tháng trước, tôi chủ động rời khỏi phòng Mạnh Dịch và nhận ra phòng khách không tồi.—-Hoàn hảo để xem ti viTrên màn hình là chương trình phát nhạc theo yêu cầu.Tôi nhìn những gương mặt trên ti vi, cố gắng nhớ thật nhiều cái tên nổi tiếng, thậm chí cả tấm áp phích quảng cáo cũng khắc ghi, nhưng chợt nhận ra không đọng lại gì trong đầu.Đầu óc trống rỗng.Tôi kiểm tra điện thoại di động.Tôi mơ hồ nhớ ngày hôm qua mình có đặt chuông báo thức, chỉnh âm lượng cao nhất, điện thoại di động báo thức 8 giờ 30 phút sáng.Nhưng sao tôi không nghe thấy tiếng chuông?Có lẽ tôi đã rơi vào giấc ngủ sâu không dậy nổi.–Là Mạnh Dịch giúp tôi tắt chuông?Nếu đúng như những gì cậu ấy nói…Tôi nghĩ đã đến lúc dừng lại.
Ba tháng trước, tôi chủ động rời khỏi phòng Mạnh Dịch và nhận ra phòng khách không tồi.
—-Hoàn hảo để xem ti vi
Trên màn hình là chương trình phát nhạc theo yêu cầu.
Tôi nhìn những gương mặt trên ti vi, cố gắng nhớ thật nhiều cái tên nổi tiếng, thậm chí cả tấm áp phích quảng cáo cũng khắc ghi, nhưng chợt nhận ra không đọng lại gì trong đầu.
Đầu óc trống rỗng.
Tôi kiểm tra điện thoại di động.
Tôi mơ hồ nhớ ngày hôm qua mình có đặt chuông báo thức, chỉnh âm lượng cao nhất, điện thoại di động báo thức 8 giờ 30 phút sáng.
Nhưng sao tôi không nghe thấy tiếng chuông?
Có lẽ tôi đã rơi vào giấc ngủ sâu không dậy nổi.
–Là Mạnh Dịch giúp tôi tắt chuông?
Nếu đúng như những gì cậu ấy nói…Tôi nghĩ đã đến lúc dừng lại.
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Ba tháng trước, tôi chủ động rời khỏi phòng Mạnh Dịch và nhận ra phòng khách không tồi.—-Hoàn hảo để xem ti viTrên màn hình là chương trình phát nhạc theo yêu cầu.Tôi nhìn những gương mặt trên ti vi, cố gắng nhớ thật nhiều cái tên nổi tiếng, thậm chí cả tấm áp phích quảng cáo cũng khắc ghi, nhưng chợt nhận ra không đọng lại gì trong đầu.Đầu óc trống rỗng.Tôi kiểm tra điện thoại di động.Tôi mơ hồ nhớ ngày hôm qua mình có đặt chuông báo thức, chỉnh âm lượng cao nhất, điện thoại di động báo thức 8 giờ 30 phút sáng.Nhưng sao tôi không nghe thấy tiếng chuông?Có lẽ tôi đã rơi vào giấc ngủ sâu không dậy nổi.–Là Mạnh Dịch giúp tôi tắt chuông?Nếu đúng như những gì cậu ấy nói…Tôi nghĩ đã đến lúc dừng lại.