Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…
Chương 5: Chuyện này bắt đầu mất kiểm soát
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch bước ra từ bếp thấy tôi đang gửi tin nhắn: cậu cất lời hỏi: “Anh làm gì đấy?”Tôi bình tĩnh đáp: “Chơi trò chơi thôi. Đừng làm ồn.”Cậu lặng thinh.Chờ tôi chơi qua màn, cậu mới nói: “Em nhớ anh không chơi game cũng lâu lắm rồi.”“Sống lại đam mê thôi.” Tôi thuận miệng trêu đùa.Mạch Dịch không nói gì nữa.……Thời sinh viên, tôi từng chơi game đến quên ăn quên ngủ, khi đó gần như sống tách biệt với thế giới bên ngoài, là Mạch Dịch kéo tôi trở về.Bằng không tôi có thể ngồi trước máy tính ba ngày ba đêm.Tôi lười biếng duỗi người: “Hình như anh không còn hứng thú chơi game nữa.”Lời nói bên trong: Không chỉ có trò chơi trở nên tẻ nhạt mà lòng người cũng thế.Từ phòng khách nhìn ra cửa sổ, quang cảnh thật đẹp.Tôi thấy hồ nước trong vắt, có đàn vịt bơi qua, bóng dáng chúng bị che khuất bởi những hàng cây trùng điệp. Trên cao là ánh nắng xuyên qua tán lá, rải rác xuống bãi cỏ.—Tôi thoáng nhớ về Nhật Bản.
Mạch Dịch bước ra từ bếp thấy tôi đang gửi tin nhắn: cậu cất lời hỏi: “Anh làm gì đấy?”
Tôi bình tĩnh đáp: “Chơi trò chơi thôi. Đừng làm ồn.”
Cậu lặng thinh.
Chờ tôi chơi qua màn, cậu mới nói: “Em nhớ anh không chơi game cũng lâu lắm rồi.”
“Sống lại đam mê thôi.” Tôi thuận miệng trêu đùa.
Mạch Dịch không nói gì nữa.
……
Thời sinh viên, tôi từng chơi game đến quên ăn quên ngủ, khi đó gần như sống tách biệt với thế giới bên ngoài, là Mạch Dịch kéo tôi trở về.
Bằng không tôi có thể ngồi trước máy tính ba ngày ba đêm.
Tôi lười biếng duỗi người: “Hình như anh không còn hứng thú chơi game nữa.”
Lời nói bên trong: Không chỉ có trò chơi trở nên tẻ nhạt mà lòng người cũng thế.
Từ phòng khách nhìn ra cửa sổ, quang cảnh thật đẹp.
Tôi thấy hồ nước trong vắt, có đàn vịt bơi qua, bóng dáng chúng bị che khuất bởi những hàng cây trùng điệp. Trên cao là ánh nắng xuyên qua tán lá, rải rác xuống bãi cỏ.
—Tôi thoáng nhớ về Nhật Bản.
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch bước ra từ bếp thấy tôi đang gửi tin nhắn: cậu cất lời hỏi: “Anh làm gì đấy?”Tôi bình tĩnh đáp: “Chơi trò chơi thôi. Đừng làm ồn.”Cậu lặng thinh.Chờ tôi chơi qua màn, cậu mới nói: “Em nhớ anh không chơi game cũng lâu lắm rồi.”“Sống lại đam mê thôi.” Tôi thuận miệng trêu đùa.Mạch Dịch không nói gì nữa.……Thời sinh viên, tôi từng chơi game đến quên ăn quên ngủ, khi đó gần như sống tách biệt với thế giới bên ngoài, là Mạch Dịch kéo tôi trở về.Bằng không tôi có thể ngồi trước máy tính ba ngày ba đêm.Tôi lười biếng duỗi người: “Hình như anh không còn hứng thú chơi game nữa.”Lời nói bên trong: Không chỉ có trò chơi trở nên tẻ nhạt mà lòng người cũng thế.Từ phòng khách nhìn ra cửa sổ, quang cảnh thật đẹp.Tôi thấy hồ nước trong vắt, có đàn vịt bơi qua, bóng dáng chúng bị che khuất bởi những hàng cây trùng điệp. Trên cao là ánh nắng xuyên qua tán lá, rải rác xuống bãi cỏ.—Tôi thoáng nhớ về Nhật Bản.