Tác giả:

Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…

Chương 17: Hồi ức

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Cả người Mạnh Dịch thẫm đẫm vẻ phong trần mệt mỏi.Tầm nhìn của tôi không rõ, nhưng vẫn thấy vành mắt đen của cậu từ nơi rất xa.Tôi ân hận vì đã không giữ khoảng cách với Hứa Tiêu.….Hiện giờ buông tay em ra có còn kịp không?——Không kịp nữa rồi, Mạnh Dịch đã thấy tất cảNhưng tôi vẫn buông tay Hứa Tiêu.Cậu kéo tay tôi, không thấy tôi phản đối, lập tức ôm lấy tôi.….Mạnh Dịch luôn thích ôm lấy tôi.Lòng cậu vẫn còn vương sương sớm mai, rất lạnh lẽo, làm tôi muốn thoát ra.Lúc này tôi nghe Mạnh Dịch nói: “Anh xem như ngày hôm qua chưa xảy ra chuyện gì được không?” âm thanh cậu trầm ổn “Em, anh và kẻ kia.” Cậu nhìn về Hứa Tiêu.Tôi cũng quay đầu lại.Hứa Tiêu đứng ở rất xa.Cặp kính che đi ánh mắt em.Gương mặt tĩnh lặng.

Cả người Mạnh Dịch thẫm đẫm vẻ phong trần mệt mỏi.

Tầm nhìn của tôi không rõ, nhưng vẫn thấy vành mắt đen của cậu từ nơi rất xa.

Tôi ân hận vì đã không giữ khoảng cách với Hứa Tiêu.

….Hiện giờ buông tay em ra có còn kịp không?

——Không kịp nữa rồi, Mạnh Dịch đã thấy tất cả

Nhưng tôi vẫn buông tay Hứa Tiêu.

Cậu kéo tay tôi, không thấy tôi phản đối, lập tức ôm lấy tôi.

….

Mạnh Dịch luôn thích ôm lấy tôi.

Lòng cậu vẫn còn vương sương sớm mai, rất lạnh lẽo, làm tôi muốn thoát ra.

Lúc này tôi nghe Mạnh Dịch nói: “Anh xem như ngày hôm qua chưa xảy ra chuyện gì được không?” âm thanh cậu trầm ổn “Em, anh và kẻ kia.” Cậu nhìn về Hứa Tiêu.

Tôi cũng quay đầu lại.

Hứa Tiêu đứng ở rất xa.

Cặp kính che đi ánh mắt em.

Gương mặt tĩnh lặng.

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Cả người Mạnh Dịch thẫm đẫm vẻ phong trần mệt mỏi.Tầm nhìn của tôi không rõ, nhưng vẫn thấy vành mắt đen của cậu từ nơi rất xa.Tôi ân hận vì đã không giữ khoảng cách với Hứa Tiêu.….Hiện giờ buông tay em ra có còn kịp không?——Không kịp nữa rồi, Mạnh Dịch đã thấy tất cảNhưng tôi vẫn buông tay Hứa Tiêu.Cậu kéo tay tôi, không thấy tôi phản đối, lập tức ôm lấy tôi.….Mạnh Dịch luôn thích ôm lấy tôi.Lòng cậu vẫn còn vương sương sớm mai, rất lạnh lẽo, làm tôi muốn thoát ra.Lúc này tôi nghe Mạnh Dịch nói: “Anh xem như ngày hôm qua chưa xảy ra chuyện gì được không?” âm thanh cậu trầm ổn “Em, anh và kẻ kia.” Cậu nhìn về Hứa Tiêu.Tôi cũng quay đầu lại.Hứa Tiêu đứng ở rất xa.Cặp kính che đi ánh mắt em.Gương mặt tĩnh lặng.

Chương 17: Hồi ức