Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…
Chương 18: Hồi ức 2
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch hỏi tôi: “Chúng mình về nhà nhé?”Rồi cậu nhấn mạnh lần nữa “Về nhà” “….Em không nói thì anh cũng biết chúng ta phải về thôi.”Bóng cây tịch liêuTôi trải tầm mắt ra xa, thấy những ánh sáng phản chiếu của nhà cao tầngHứa Tiêu ngay sau lưng tôi.Nhưng tôi không còn nghe thấy tiếng nói em nữa.Mạch Dịch nói rằng bản thân không giỏi giao tiếp – những lời này đề là khoác lác.Tôi chưa bao giờ tin, hơn nữa nhìn vào lối hành xử của cậu thì lại càng chắc chắn.—-Mạnh Dịch là người cực khéo.Đây là điều quá rõ ràng.Tay lái Mạnh Dịch rất chắc.Ban nãy tôi cứ ngơ ngác đi theo cậu, thậm chí còn không kịp cùng Hứa Tiêu hứa hẹn gặp lại.Rồi tôi chợt nghĩ tôi không cần phải gặp lại em nữa.Tôi hờ hững nhìn phòng cảnh bên đường, Mạnh Dịch mở một nửa tấm kính cửa xem, gió theo đó thổi vào.—Lạnh lẽo đến đau lòng.Suốt cả quãng đường đi, Mạnh DỊch không nói một câu nào.
Mạch Dịch hỏi tôi: “Chúng mình về nhà nhé?”Rồi cậu nhấn mạnh lần nữa “Về nhà” “….Em không nói thì anh cũng biết chúng ta phải về thôi.”
Bóng cây tịch liêu
Tôi trải tầm mắt ra xa, thấy những ánh sáng phản chiếu của nhà cao tầng
Hứa Tiêu ngay sau lưng tôi.
Nhưng tôi không còn nghe thấy tiếng nói em nữa.
Mạch Dịch nói rằng bản thân không giỏi giao tiếp – những lời này đề là khoác lác.
Tôi chưa bao giờ tin, hơn nữa nhìn vào lối hành xử của cậu thì lại càng chắc chắn.
—-Mạnh Dịch là người cực khéo.
Đây là điều quá rõ ràng.
Tay lái Mạnh Dịch rất chắc.
Ban nãy tôi cứ ngơ ngác đi theo cậu, thậm chí còn không kịp cùng Hứa Tiêu hứa hẹn gặp lại.
Rồi tôi chợt nghĩ tôi không cần phải gặp lại em nữa.
Tôi hờ hững nhìn phòng cảnh bên đường, Mạnh Dịch mở một nửa tấm kính cửa xem, gió theo đó thổi vào.
—Lạnh lẽo đến đau lòng.
Suốt cả quãng đường đi, Mạnh DỊch không nói một câu nào.
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch hỏi tôi: “Chúng mình về nhà nhé?”Rồi cậu nhấn mạnh lần nữa “Về nhà” “….Em không nói thì anh cũng biết chúng ta phải về thôi.”Bóng cây tịch liêuTôi trải tầm mắt ra xa, thấy những ánh sáng phản chiếu của nhà cao tầngHứa Tiêu ngay sau lưng tôi.Nhưng tôi không còn nghe thấy tiếng nói em nữa.Mạch Dịch nói rằng bản thân không giỏi giao tiếp – những lời này đề là khoác lác.Tôi chưa bao giờ tin, hơn nữa nhìn vào lối hành xử của cậu thì lại càng chắc chắn.—-Mạnh Dịch là người cực khéo.Đây là điều quá rõ ràng.Tay lái Mạnh Dịch rất chắc.Ban nãy tôi cứ ngơ ngác đi theo cậu, thậm chí còn không kịp cùng Hứa Tiêu hứa hẹn gặp lại.Rồi tôi chợt nghĩ tôi không cần phải gặp lại em nữa.Tôi hờ hững nhìn phòng cảnh bên đường, Mạnh Dịch mở một nửa tấm kính cửa xem, gió theo đó thổi vào.—Lạnh lẽo đến đau lòng.Suốt cả quãng đường đi, Mạnh DỊch không nói một câu nào.