Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…
Chương 19: Hồi ức 3
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch nắm tay tôi đến một công viên nhỏ.Có con vịt lặng lẽ bơi trên hồ nước.Tôi mải nhìn theo bóng dáng con vật rồi nhận ra cậu đã khóc – tôi đã không nhìn kỹ cậu vì sự lúng túng của mình.…Cậu khóc từ bao giờ?Từ lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy cậu khóc.Thật khó để an ủi một người đàn ông đang khóc, cũng không hề thấy phiền, chỉ là cảnh tượng này làm tôi bế tắc…..Tôi không biết mình phải làm sao cho phải.Lời chia tay cứ ở mãi trong họng không sao thốt ra nổi.Tôi tra chìa vào ổ cũng là lúc cậu ôm lấy tôi, lần này dùng sức.Tôi vỗ vỗ cậu: “Bình tĩnh nào em, cửa mở rồi kìa.”Chúng tôi l*m t*nh ngay bên cánh cửa.Lúc này tôi nghĩ đến trải nghiệm gần đây của mình với mấy cánh cửa.Hôm qua, tôi mới cùng Hứa Tiêu ân ái bên cửa, lần này lại cùng Mạnh Dịch giẫm lên vết xe đổ.Sau đó, Mạnh Dịch đột nhiên hỏi tôi: “Anh còn yêu em không?” Nước mắt cậu đong đầy khóe mắt.…Đây thật sự là điều khó nói.“Tình nghĩa vẫn còn.” Tôi đáp.Tôi cùng Mạnh Dịch bên nhau, có thể qua nổi bảy năm là nỗ lực của cậu.Mà tôi thì chỉ muốn buông tay.
Mạch Dịch nắm tay tôi đến một công viên nhỏ.
Có con vịt lặng lẽ bơi trên hồ nước.
Tôi mải nhìn theo bóng dáng con vật rồi nhận ra cậu đã khóc – tôi đã không nhìn kỹ cậu vì sự lúng túng của mình.
…Cậu khóc từ bao giờ?
Từ lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy cậu khóc.
Thật khó để an ủi một người đàn ông đang khóc, cũng không hề thấy phiền, chỉ là cảnh tượng này làm tôi bế tắc
…..
Tôi không biết mình phải làm sao cho phải.
Lời chia tay cứ ở mãi trong họng không sao thốt ra nổi.
Tôi tra chìa vào ổ cũng là lúc cậu ôm lấy tôi, lần này dùng sức.
Tôi vỗ vỗ cậu: “Bình tĩnh nào em, cửa mở rồi kìa.”
Chúng tôi l*m t*nh ngay bên cánh cửa.
Lúc này tôi nghĩ đến trải nghiệm gần đây của mình với mấy cánh cửa.
Hôm qua, tôi mới cùng Hứa Tiêu ân ái bên cửa, lần này lại cùng Mạnh Dịch giẫm lên vết xe đổ.
Sau đó, Mạnh Dịch đột nhiên hỏi tôi: “Anh còn yêu em không?” Nước mắt cậu đong đầy khóe mắt.
…Đây thật sự là điều khó nói.
“Tình nghĩa vẫn còn.” Tôi đáp.
Tôi cùng Mạnh Dịch bên nhau, có thể qua nổi bảy năm là nỗ lực của cậu.
Mà tôi thì chỉ muốn buông tay.
Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch nắm tay tôi đến một công viên nhỏ.Có con vịt lặng lẽ bơi trên hồ nước.Tôi mải nhìn theo bóng dáng con vật rồi nhận ra cậu đã khóc – tôi đã không nhìn kỹ cậu vì sự lúng túng của mình.…Cậu khóc từ bao giờ?Từ lâu lắm rồi tôi không nhìn thấy cậu khóc.Thật khó để an ủi một người đàn ông đang khóc, cũng không hề thấy phiền, chỉ là cảnh tượng này làm tôi bế tắc…..Tôi không biết mình phải làm sao cho phải.Lời chia tay cứ ở mãi trong họng không sao thốt ra nổi.Tôi tra chìa vào ổ cũng là lúc cậu ôm lấy tôi, lần này dùng sức.Tôi vỗ vỗ cậu: “Bình tĩnh nào em, cửa mở rồi kìa.”Chúng tôi l*m t*nh ngay bên cánh cửa.Lúc này tôi nghĩ đến trải nghiệm gần đây của mình với mấy cánh cửa.Hôm qua, tôi mới cùng Hứa Tiêu ân ái bên cửa, lần này lại cùng Mạnh Dịch giẫm lên vết xe đổ.Sau đó, Mạnh Dịch đột nhiên hỏi tôi: “Anh còn yêu em không?” Nước mắt cậu đong đầy khóe mắt.…Đây thật sự là điều khó nói.“Tình nghĩa vẫn còn.” Tôi đáp.Tôi cùng Mạnh Dịch bên nhau, có thể qua nổi bảy năm là nỗ lực của cậu.Mà tôi thì chỉ muốn buông tay.