[ TỔNG GIÁM ĐỐC ĂN VẠ: TRẢ CON LẠI CHO TÔI ] [ TÁC GIẢ: MẬP ] CHƯƠNG 1: BÉ CON XUẤT HIỆN: BÊN MẸ NÀO! (1) Reeng... reeng... tiếng chuông điện thoại của Khoa Yết Ny vang lên. Khoa Yết Ny đưa tay lên đầu giường, mò mẫn tìm điện thoại. Vớ được cái điện thoại, Khoa Yết Ny ngáy ngủ bấm nút trả lời, nghe máy:"Alo, ai vậy? " [ Cô Yết Ny, các chương truyện mới của chúng tôi đâu? Cô nói còn vài chương truyện nữa thì sẽ hoàn mà? ] Tiếng của nhà xuất bản bên đầu dây. Khoa Yết Ny nghe, vội bật dậy, bừng tỉnh. "Tôi gửi ông liền, đợi tôi lát"Khoa Yết Ny nói rồi chạy đến bàn làm việc, copy các chương truyện gửi qua gmail cho nhà xuất bản. Gửi xong, Khoa Yết Ny nhắn tin:"Tôi gửi xong hết rồi nhé" Xong, cô quăng điện thoại qua một bên, mệt mỏi đi vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, gương mặt có hai cái quần thâm trên mắt như gấu trúc, lí do có quần thâm này là do Khoa Yết Ny cô thức khuya, thường đến sáng ngủ. Vì viết tiểu thuyết. Do Khoa Yết Ny lười, nên mỗi khi gần đến thời hạn nộp bài mới chịu…
Chương 4: Khó xử (2)
Tổng Giám Đốc Ăn Vạ: Trả Con Lại Cho Tôi!Tác giả: Tuý NhiênTruyện Ngôn Tình[ TỔNG GIÁM ĐỐC ĂN VẠ: TRẢ CON LẠI CHO TÔI ] [ TÁC GIẢ: MẬP ] CHƯƠNG 1: BÉ CON XUẤT HIỆN: BÊN MẸ NÀO! (1) Reeng... reeng... tiếng chuông điện thoại của Khoa Yết Ny vang lên. Khoa Yết Ny đưa tay lên đầu giường, mò mẫn tìm điện thoại. Vớ được cái điện thoại, Khoa Yết Ny ngáy ngủ bấm nút trả lời, nghe máy:"Alo, ai vậy? " [ Cô Yết Ny, các chương truyện mới của chúng tôi đâu? Cô nói còn vài chương truyện nữa thì sẽ hoàn mà? ] Tiếng của nhà xuất bản bên đầu dây. Khoa Yết Ny nghe, vội bật dậy, bừng tỉnh. "Tôi gửi ông liền, đợi tôi lát"Khoa Yết Ny nói rồi chạy đến bàn làm việc, copy các chương truyện gửi qua gmail cho nhà xuất bản. Gửi xong, Khoa Yết Ny nhắn tin:"Tôi gửi xong hết rồi nhé" Xong, cô quăng điện thoại qua một bên, mệt mỏi đi vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, gương mặt có hai cái quần thâm trên mắt như gấu trúc, lí do có quần thâm này là do Khoa Yết Ny cô thức khuya, thường đến sáng ngủ. Vì viết tiểu thuyết. Do Khoa Yết Ny lười, nên mỗi khi gần đến thời hạn nộp bài mới chịu… Khoa Yết Ny nhìn hai người đàn ông đang đầy sát khí kia.Thảm.. Quá là thảm mà!!!Khoa Mạc nhìn chàng trai trẻ đang đứng trước mặt, chàng trai này... Không phải người tầm thường, hình như ông đã nhìn thấy đâu rồi...Lý Nhã bên cạnh đang đầy vui, coi như bà ta trả được cơn giận lúc siêu thị rồi...Khoa Mạc muốn nói tiếp với Cố Thế. Nhưng điện thoại lại reo lên.Lấy điện thoại trong túi ra, ông bắt máy rồi nói vài câu, xong cúp máy.Khoa Yết Ny đang cầu trời là công ty gọi, ông sẽ ra về!!!"Công ty có cuộc họp, ba về đây, lần sau đến thăm con sau vậy"Ông đứng dậy nói.Lý Nhã đang vẫn muốn xem trò vui, nhưng nghe ông nói mặt có chút không vui.Yết Ny thầm vui trong lòng, con mẹ nó khó xử này cũng qua rồi.Tiễn cả hai người kia về, Cố Thế cũng lễ phép chào tạm biệt.Đóng cửa lại, Yết Ny chạy vào, ôm lấy Cố Thế..."Em được cứu rồi"Cô đầy vui mừng...Cố Thế có hơi bất ngờ, nhưng lại đưa tay ôm cô..."Không sao rồi"Cố Thế biết rõ cô bé này đang khó xử, ba cô cũng không dễ tính, còn thêm người phụ nữ kia, đúng là mẹ kế không bao giờ thương con chồng mà...Yết Ny sau một lát, nhận ra đang ôm Cố Thế, vội bỏ ra..."Em xin lỗi"Cô đỏ mặt, c*n m** d***."Không sao"Cố Thế cười."Mà này, em định nuôi đứa nhỏ luôn sao? "Câu hỏi tiếp tục..."Dĩ nhiên, bé con đáng thương như vậy mà, với em ở một mình, buồn chán lắm. Thêm em muốn thử làm mẹ đơn thân, mặc dù sẽ hơi khó xử sau này"Yết Ny tự tin nói.Cố Thế thở dài. Xoa đầu cô..."Anh sẽ bên em, giúp em""Cảm ơn anh"Mặt của Tiểu Ny đã đỏ, ngượng ngừng...Khó xử ra sao, nhưng đã có Cố Thế bên cạnh cô, cô sẽ không sợ nữa đâu...
Khoa Yết Ny nhìn hai người đàn ông đang đầy sát khí kia.
Thảm.. Quá là thảm mà!!!
Khoa Mạc nhìn chàng trai trẻ đang đứng trước mặt, chàng trai này... Không phải người tầm thường, hình như ông đã nhìn thấy đâu rồi...
Lý Nhã bên cạnh đang đầy vui, coi như bà ta trả được cơn giận lúc siêu thị rồi...
Khoa Mạc muốn nói tiếp với Cố Thế. Nhưng điện thoại lại reo lên.
Lấy điện thoại trong túi ra, ông bắt máy rồi nói vài câu, xong cúp máy.
Khoa Yết Ny đang cầu trời là công ty gọi, ông sẽ ra về!!!
"Công ty có cuộc họp, ba về đây, lần sau đến thăm con sau vậy"Ông đứng dậy nói.
Lý Nhã đang vẫn muốn xem trò vui, nhưng nghe ông nói mặt có chút không vui.
Yết Ny thầm vui trong lòng, con mẹ nó khó xử này cũng qua rồi.
Tiễn cả hai người kia về, Cố Thế cũng lễ phép chào tạm biệt.
Đóng cửa lại, Yết Ny chạy vào, ôm lấy Cố Thế...
"Em được cứu rồi"Cô đầy vui mừng...
Cố Thế có hơi bất ngờ, nhưng lại đưa tay ôm cô...
"Không sao rồi"
Cố Thế biết rõ cô bé này đang khó xử, ba cô cũng không dễ tính, còn thêm người phụ nữ kia, đúng là mẹ kế không bao giờ thương con chồng mà...
Yết Ny sau một lát, nhận ra đang ôm Cố Thế, vội bỏ ra...
"Em xin lỗi"Cô đỏ mặt, c*n m** d***.
"Không sao"Cố Thế cười.
"Mà này, em định nuôi đứa nhỏ luôn sao? "Câu hỏi tiếp tục...
"Dĩ nhiên, bé con đáng thương như vậy mà, với em ở một mình, buồn chán lắm. Thêm em muốn thử làm mẹ đơn thân, mặc dù sẽ hơi khó xử sau này"Yết Ny tự tin nói.
Cố Thế thở dài. Xoa đầu cô...
"Anh sẽ bên em, giúp em"
"Cảm ơn anh"Mặt của Tiểu Ny đã đỏ, ngượng ngừng...
Khó xử ra sao, nhưng đã có Cố Thế bên cạnh cô, cô sẽ không sợ nữa đâu...
Tổng Giám Đốc Ăn Vạ: Trả Con Lại Cho Tôi!Tác giả: Tuý NhiênTruyện Ngôn Tình[ TỔNG GIÁM ĐỐC ĂN VẠ: TRẢ CON LẠI CHO TÔI ] [ TÁC GIẢ: MẬP ] CHƯƠNG 1: BÉ CON XUẤT HIỆN: BÊN MẸ NÀO! (1) Reeng... reeng... tiếng chuông điện thoại của Khoa Yết Ny vang lên. Khoa Yết Ny đưa tay lên đầu giường, mò mẫn tìm điện thoại. Vớ được cái điện thoại, Khoa Yết Ny ngáy ngủ bấm nút trả lời, nghe máy:"Alo, ai vậy? " [ Cô Yết Ny, các chương truyện mới của chúng tôi đâu? Cô nói còn vài chương truyện nữa thì sẽ hoàn mà? ] Tiếng của nhà xuất bản bên đầu dây. Khoa Yết Ny nghe, vội bật dậy, bừng tỉnh. "Tôi gửi ông liền, đợi tôi lát"Khoa Yết Ny nói rồi chạy đến bàn làm việc, copy các chương truyện gửi qua gmail cho nhà xuất bản. Gửi xong, Khoa Yết Ny nhắn tin:"Tôi gửi xong hết rồi nhé" Xong, cô quăng điện thoại qua một bên, mệt mỏi đi vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, gương mặt có hai cái quần thâm trên mắt như gấu trúc, lí do có quần thâm này là do Khoa Yết Ny cô thức khuya, thường đến sáng ngủ. Vì viết tiểu thuyết. Do Khoa Yết Ny lười, nên mỗi khi gần đến thời hạn nộp bài mới chịu… Khoa Yết Ny nhìn hai người đàn ông đang đầy sát khí kia.Thảm.. Quá là thảm mà!!!Khoa Mạc nhìn chàng trai trẻ đang đứng trước mặt, chàng trai này... Không phải người tầm thường, hình như ông đã nhìn thấy đâu rồi...Lý Nhã bên cạnh đang đầy vui, coi như bà ta trả được cơn giận lúc siêu thị rồi...Khoa Mạc muốn nói tiếp với Cố Thế. Nhưng điện thoại lại reo lên.Lấy điện thoại trong túi ra, ông bắt máy rồi nói vài câu, xong cúp máy.Khoa Yết Ny đang cầu trời là công ty gọi, ông sẽ ra về!!!"Công ty có cuộc họp, ba về đây, lần sau đến thăm con sau vậy"Ông đứng dậy nói.Lý Nhã đang vẫn muốn xem trò vui, nhưng nghe ông nói mặt có chút không vui.Yết Ny thầm vui trong lòng, con mẹ nó khó xử này cũng qua rồi.Tiễn cả hai người kia về, Cố Thế cũng lễ phép chào tạm biệt.Đóng cửa lại, Yết Ny chạy vào, ôm lấy Cố Thế..."Em được cứu rồi"Cô đầy vui mừng...Cố Thế có hơi bất ngờ, nhưng lại đưa tay ôm cô..."Không sao rồi"Cố Thế biết rõ cô bé này đang khó xử, ba cô cũng không dễ tính, còn thêm người phụ nữ kia, đúng là mẹ kế không bao giờ thương con chồng mà...Yết Ny sau một lát, nhận ra đang ôm Cố Thế, vội bỏ ra..."Em xin lỗi"Cô đỏ mặt, c*n m** d***."Không sao"Cố Thế cười."Mà này, em định nuôi đứa nhỏ luôn sao? "Câu hỏi tiếp tục..."Dĩ nhiên, bé con đáng thương như vậy mà, với em ở một mình, buồn chán lắm. Thêm em muốn thử làm mẹ đơn thân, mặc dù sẽ hơi khó xử sau này"Yết Ny tự tin nói.Cố Thế thở dài. Xoa đầu cô..."Anh sẽ bên em, giúp em""Cảm ơn anh"Mặt của Tiểu Ny đã đỏ, ngượng ngừng...Khó xử ra sao, nhưng đã có Cố Thế bên cạnh cô, cô sẽ không sợ nữa đâu...