Tác giả:

[ TỔNG GIÁM ĐỐC ĂN VẠ: TRẢ CON LẠI CHO TÔI ] [ TÁC GIẢ: MẬP ] CHƯƠNG 1: BÉ CON XUẤT HIỆN: BÊN MẸ NÀO! (1) Reeng... reeng... tiếng chuông điện thoại của Khoa Yết Ny vang lên. Khoa Yết Ny đưa tay lên đầu giường, mò mẫn tìm điện thoại. Vớ được cái điện thoại, Khoa Yết Ny ngáy ngủ bấm nút trả lời, nghe máy:"Alo, ai vậy? " [ Cô Yết Ny, các chương truyện mới của chúng tôi đâu? Cô nói còn vài chương truyện nữa thì sẽ hoàn mà? ] Tiếng của nhà xuất bản bên đầu dây. Khoa Yết Ny nghe, vội bật dậy, bừng tỉnh. "Tôi gửi ông liền, đợi tôi lát"Khoa Yết Ny nói rồi chạy đến bàn làm việc, copy các chương truyện gửi qua gmail cho nhà xuất bản. Gửi xong, Khoa Yết Ny nhắn tin:"Tôi gửi xong hết rồi nhé" Xong, cô quăng điện thoại qua một bên, mệt mỏi đi vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, gương mặt có hai cái quần thâm trên mắt như gấu trúc, lí do có quần thâm này là do Khoa Yết Ny cô thức khuya, thường đến sáng ngủ. Vì viết tiểu thuyết. Do Khoa Yết Ny lười, nên mỗi khi gần đến thời hạn nộp bài mới chịu…

Chương 5: Em vui là được

Tổng Giám Đốc Ăn Vạ: Trả Con Lại Cho Tôi!Tác giả: Tuý NhiênTruyện Ngôn Tình[ TỔNG GIÁM ĐỐC ĂN VẠ: TRẢ CON LẠI CHO TÔI ] [ TÁC GIẢ: MẬP ] CHƯƠNG 1: BÉ CON XUẤT HIỆN: BÊN MẸ NÀO! (1) Reeng... reeng... tiếng chuông điện thoại của Khoa Yết Ny vang lên. Khoa Yết Ny đưa tay lên đầu giường, mò mẫn tìm điện thoại. Vớ được cái điện thoại, Khoa Yết Ny ngáy ngủ bấm nút trả lời, nghe máy:"Alo, ai vậy? " [ Cô Yết Ny, các chương truyện mới của chúng tôi đâu? Cô nói còn vài chương truyện nữa thì sẽ hoàn mà? ] Tiếng của nhà xuất bản bên đầu dây. Khoa Yết Ny nghe, vội bật dậy, bừng tỉnh. "Tôi gửi ông liền, đợi tôi lát"Khoa Yết Ny nói rồi chạy đến bàn làm việc, copy các chương truyện gửi qua gmail cho nhà xuất bản. Gửi xong, Khoa Yết Ny nhắn tin:"Tôi gửi xong hết rồi nhé" Xong, cô quăng điện thoại qua một bên, mệt mỏi đi vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, gương mặt có hai cái quần thâm trên mắt như gấu trúc, lí do có quần thâm này là do Khoa Yết Ny cô thức khuya, thường đến sáng ngủ. Vì viết tiểu thuyết. Do Khoa Yết Ny lười, nên mỗi khi gần đến thời hạn nộp bài mới chịu… Sau khi ba cô đến. Thời gian sau ba cũng không đến, điều đó làm cô rất mừng, nó sẽ không làm cô khó xử...Yết Ny và Cố Thế, đều cùng nhau chăm sóc tốt cho bé con...Bé con lúc được đặt trước cửa nhà cô, lúc đó cũng được hai hay ba tháng.Haizz, nhỏ như vậy lại bị bỏ rơi, thật đáng thương mà.Nhưng không sao, đã có mama Yết Ny ở đây rồi...Thời gian trôi qua, cô đã bên cạnh bé con một tháng rồi.Một tháng qua tuy cực khổ, nhưng rất vui, có bé con, à bé con được cô và Cố Thế đặt tên là Khoa Thế Kha.Khoa là họ cô, chữ Thế là tên Cố Thế, và dĩ nhiên Kha là tên bé con rồi...Bé con là con trai đấy nha, nhưng cô cứ gọi là bé con, vì quá đáng yêu mà.Có đôi lúc Tiểu Kha nghịch ngợm không chịu ngủ, thức khuya khóc, xong lại cười, bắt cô chơi với mình.Đôi khi cô rất mệt, cũng may có hắn giúp cô.Có lúc cô canh bé con đến ngủ quên, cũng may có hắn chăm giúp cô, không thì toi luôn rồi......Hôm nay Tiểu Kha quậy phá kia cuối cùng cũng chịu ngủ sớm, làm Yết Ny mừng rơi nước mắt.Cố Thế vẫn đang ở ngoài phòng khách của nhà cô, hắn cũng có vẻ mệt mỏi.Cô đi ra, lại gần, rồi ngồi xuống."Em xin lỗi, chăm sóc trẻ thật khổ mà"Yết Ny nhìn Cố Thế."Không sao"Hắn cười."Em thấy sao khi chăm sóc một đứa bé? "Hắn hỏi tiếp."Rất vui a, mặc dù có chút khổ sở tí. Nhưng tiếng khóc hay cười nó mang lại căn nhà này chút ấm áp và hạnh phúc "Yết Ny ngây ngô nói.Cố Thế dựa vào sofa, nhắm mắt lại, khẽ nói:"Em vui là được... "

Sau khi ba cô đến. Thời gian sau ba cũng không đến, điều đó làm cô rất mừng, nó sẽ không làm cô khó xử...

Yết Ny và Cố Thế, đều cùng nhau chăm sóc tốt cho bé con...

Bé con lúc được đặt trước cửa nhà cô, lúc đó cũng được hai hay ba tháng.

Haizz, nhỏ như vậy lại bị bỏ rơi, thật đáng thương mà.

Nhưng không sao, đã có mama Yết Ny ở đây rồi...

Thời gian trôi qua, cô đã bên cạnh bé con một tháng rồi.

Một tháng qua tuy cực khổ, nhưng rất vui, có bé con, à bé con được cô và Cố Thế đặt tên là Khoa Thế Kha.

Khoa là họ cô, chữ Thế là tên Cố Thế, và dĩ nhiên Kha là tên bé con rồi...

Bé con là con trai đấy nha, nhưng cô cứ gọi là bé con, vì quá đáng yêu mà.

Có đôi lúc Tiểu Kha nghịch ngợm không chịu ngủ, thức khuya khóc, xong lại cười, bắt cô chơi với mình.

Đôi khi cô rất mệt, cũng may có hắn giúp cô.

Có lúc cô canh bé con đến ngủ quên, cũng may có hắn chăm giúp cô, không thì toi luôn rồi...

...

Hôm nay Tiểu Kha quậy phá kia cuối cùng cũng chịu ngủ sớm, làm Yết Ny mừng rơi nước mắt.

Cố Thế vẫn đang ở ngoài phòng khách của nhà cô, hắn cũng có vẻ mệt mỏi.

Cô đi ra, lại gần, rồi ngồi xuống.

"Em xin lỗi, chăm sóc trẻ thật khổ mà"Yết Ny nhìn Cố Thế.

"Không sao"Hắn cười.

"Em thấy sao khi chăm sóc một đứa bé? "Hắn hỏi tiếp.

"Rất vui a, mặc dù có chút khổ sở tí. Nhưng tiếng khóc hay cười nó mang lại căn nhà này chút ấm áp và hạnh phúc "Yết Ny ngây ngô nói.

Cố Thế dựa vào sofa, nhắm mắt lại, khẽ nói:"Em vui là được... "

Tổng Giám Đốc Ăn Vạ: Trả Con Lại Cho Tôi!Tác giả: Tuý NhiênTruyện Ngôn Tình[ TỔNG GIÁM ĐỐC ĂN VẠ: TRẢ CON LẠI CHO TÔI ] [ TÁC GIẢ: MẬP ] CHƯƠNG 1: BÉ CON XUẤT HIỆN: BÊN MẸ NÀO! (1) Reeng... reeng... tiếng chuông điện thoại của Khoa Yết Ny vang lên. Khoa Yết Ny đưa tay lên đầu giường, mò mẫn tìm điện thoại. Vớ được cái điện thoại, Khoa Yết Ny ngáy ngủ bấm nút trả lời, nghe máy:"Alo, ai vậy? " [ Cô Yết Ny, các chương truyện mới của chúng tôi đâu? Cô nói còn vài chương truyện nữa thì sẽ hoàn mà? ] Tiếng của nhà xuất bản bên đầu dây. Khoa Yết Ny nghe, vội bật dậy, bừng tỉnh. "Tôi gửi ông liền, đợi tôi lát"Khoa Yết Ny nói rồi chạy đến bàn làm việc, copy các chương truyện gửi qua gmail cho nhà xuất bản. Gửi xong, Khoa Yết Ny nhắn tin:"Tôi gửi xong hết rồi nhé" Xong, cô quăng điện thoại qua một bên, mệt mỏi đi vào phòng tắm. Nhìn mình trong gương, gương mặt có hai cái quần thâm trên mắt như gấu trúc, lí do có quần thâm này là do Khoa Yết Ny cô thức khuya, thường đến sáng ngủ. Vì viết tiểu thuyết. Do Khoa Yết Ny lười, nên mỗi khi gần đến thời hạn nộp bài mới chịu… Sau khi ba cô đến. Thời gian sau ba cũng không đến, điều đó làm cô rất mừng, nó sẽ không làm cô khó xử...Yết Ny và Cố Thế, đều cùng nhau chăm sóc tốt cho bé con...Bé con lúc được đặt trước cửa nhà cô, lúc đó cũng được hai hay ba tháng.Haizz, nhỏ như vậy lại bị bỏ rơi, thật đáng thương mà.Nhưng không sao, đã có mama Yết Ny ở đây rồi...Thời gian trôi qua, cô đã bên cạnh bé con một tháng rồi.Một tháng qua tuy cực khổ, nhưng rất vui, có bé con, à bé con được cô và Cố Thế đặt tên là Khoa Thế Kha.Khoa là họ cô, chữ Thế là tên Cố Thế, và dĩ nhiên Kha là tên bé con rồi...Bé con là con trai đấy nha, nhưng cô cứ gọi là bé con, vì quá đáng yêu mà.Có đôi lúc Tiểu Kha nghịch ngợm không chịu ngủ, thức khuya khóc, xong lại cười, bắt cô chơi với mình.Đôi khi cô rất mệt, cũng may có hắn giúp cô.Có lúc cô canh bé con đến ngủ quên, cũng may có hắn chăm giúp cô, không thì toi luôn rồi......Hôm nay Tiểu Kha quậy phá kia cuối cùng cũng chịu ngủ sớm, làm Yết Ny mừng rơi nước mắt.Cố Thế vẫn đang ở ngoài phòng khách của nhà cô, hắn cũng có vẻ mệt mỏi.Cô đi ra, lại gần, rồi ngồi xuống."Em xin lỗi, chăm sóc trẻ thật khổ mà"Yết Ny nhìn Cố Thế."Không sao"Hắn cười."Em thấy sao khi chăm sóc một đứa bé? "Hắn hỏi tiếp."Rất vui a, mặc dù có chút khổ sở tí. Nhưng tiếng khóc hay cười nó mang lại căn nhà này chút ấm áp và hạnh phúc "Yết Ny ngây ngô nói.Cố Thế dựa vào sofa, nhắm mắt lại, khẽ nói:"Em vui là được... "

Chương 5: Em vui là được