Tôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người…

Chương 7

Nói Chắc Anh Không Tin, Tôi Cũng Là Thẳng NamTác giả: Dữu Tử Thành QuânTruyện Đam MỹTôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người… Bộ Phàm ôm lấy thằng cháu hỏi tôi: “… Bây giờ muốn đi đâu?”Tôi: “Đâu…Đâu cũng được.”Anh ta: “Được rồi, nhóc nói lắp “Phi, anh mới là nhóc nói lắp.Nếu không phải tôi sợ bị bại lộ thân phận, tôi đã nói cho anh biết tôi là ca sĩ từ lâu rồi.Âm điệu tốt, lưỡi tốt, giọng lại cao, nếu anh thi hát với tôi, anh chỉ là cặn bã, hừ.Năm đó tôi là ca sĩ nổi tiếng đấy, được không?Anh ta ôm cháu nhỏ ra khỏi nhà hàng, mẹ nó, một tay đem thằng nhóc ôm trên vai, quả nhiên là rất đẹp trai.Lần sau tôi nhất định phải thử mới được.Anh ta hỏi thằng nhóc: “Bây giờ em muốn làm gì?”Thằng nhóc hưng phấn: “Muốn xem phim, Hollywood! Tiếng anh!”Tôi ngốc ngốc hỏi nó một câu: “Mi nghe hiểu sao?”Bộ Phàm: “Lẽ nào cậu nghe không hiểu?”Bộ Phàm, anh thật sự là rất tồi.Dám ở trước mặt cháu tôi làm tôi mất mặt…Có tin tôi đập anh không hả!Tôi: “Tôi có thể xem phụ đề mà, còn nó thì chưa biết đọc chữ đâu!”Thằng nhóc lập tức mất hứng, mở to hai mắt trừng tôi, như vậy thật không đáng yêu chút nào, nhỏ như vậy đã bày đặt giận dỗiBộ Phàm: “Cậu thật không có tiền đồ.”Tôi:…Tôi thế nào cũng không nghĩ tới, cuối cùng chúng tôi lại đi xem một bộ phim Hollywood.Nhưng mà các người có hiểu hay không, bây giờ hũ nứ đã càn rỡ thế giới hết rồi.Hai thằng con trai cùng đi xem phim vốn đã rất kì quái.Vậy mà còn dẫn theo trẻ con.Ngồi ở hàng ghế trước tôi là một cô gái, nhân vật nam chính tuấn tú nữ chính xinh đẹp trong phim thì không chịu nhìn, cứ thích quay ra sau nhìn tôi.Lần thứ nhất cô ta quay đầu lại, tôi liền điều chỉnh tư thế…Tôi vẫn cảm thấy là cô ta nhận ra tôi, sau đó lấy ra một cây son môi, để tôi kí tên cho cô ta.Nhưng mà cô ta chỉ liếc tôi một cái, mang theo nụ cười mờ ám…Lần thứ hai, tôi vẫn có cảm giác cô ta nhận ra tôi,Nhưng mà vẫn không có…Bộ phim đã chiếu được mười phút, cô gái này nhìn chúng tôi càng ngày càng trắng trợn.Tôi không thể làm gì khác hơn là đưa bỏng ngô cho cô ta “Muốn ăn sao?”Cô ta một chút cũng không khách khí “Cám ơn, anh là Phụ Ninh phải không?”?????? Cô gái này nhận ra tôi?? Quả nhiên là địa vị ca sĩ của tôi trên giang hồ vẫn còn tồn tại!Tôi nhanh chóng liếc nhìn Bộ Phàm, anh ta đang uy cháu tôi uống nước, chắc là không nghe được.Cô gái kia tiếp tục hỏi tôi: “Đây là bạn trai của anh sao?”Tôi: “???”Cô ta cười cười “Yên tâm, em sẽ không nói ra đâu.”Excuse me???

Bộ Phàm ôm lấy thằng cháu hỏi tôi: “… Bây giờ muốn đi đâu?”

Tôi: “Đâu…Đâu cũng được.”

Anh ta: “Được rồi, nhóc nói lắp “

Phi, anh mới là nhóc nói lắp.

Nếu không phải tôi sợ bị bại lộ thân phận, tôi đã nói cho anh biết tôi là ca sĩ từ lâu rồi.

Âm điệu tốt, lưỡi tốt, giọng lại cao, nếu anh thi hát với tôi, anh chỉ là cặn bã, hừ.

Năm đó tôi là ca sĩ nổi tiếng đấy, được không?

Anh ta ôm cháu nhỏ ra khỏi nhà hàng, mẹ nó, một tay đem thằng nhóc ôm trên vai, quả nhiên là rất đẹp trai.

Lần sau tôi nhất định phải thử mới được.

Anh ta hỏi thằng nhóc: “Bây giờ em muốn làm gì?”

Thằng nhóc hưng phấn: “Muốn xem phim, Hollywood! Tiếng anh!”

Tôi ngốc ngốc hỏi nó một câu: “Mi nghe hiểu sao?”

Bộ Phàm: “Lẽ nào cậu nghe không hiểu?”

Bộ Phàm, anh thật sự là rất tồi.

Dám ở trước mặt cháu tôi làm tôi mất mặt…

Có tin tôi đập anh không hả!

Tôi: “Tôi có thể xem phụ đề mà, còn nó thì chưa biết đọc chữ đâu!”

Thằng nhóc lập tức mất hứng, mở to hai mắt trừng tôi, như vậy thật không đáng yêu chút nào, nhỏ như vậy đã bày đặt giận dỗi

Bộ Phàm: “Cậu thật không có tiền đồ.”

Tôi:…

Tôi thế nào cũng không nghĩ tới, cuối cùng chúng tôi lại đi xem một bộ phim Hollywood.

Nhưng mà các người có hiểu hay không, bây giờ hũ nứ đã càn rỡ thế giới hết rồi.

Hai thằng con trai cùng đi xem phim vốn đã rất kì quái.

Vậy mà còn dẫn theo trẻ con.

Ngồi ở hàng ghế trước tôi là một cô gái, nhân vật nam chính tuấn tú nữ chính xinh đẹp trong phim thì không chịu nhìn, cứ thích quay ra sau nhìn tôi.

Lần thứ nhất cô ta quay đầu lại, tôi liền điều chỉnh tư thế…

Tôi vẫn cảm thấy là cô ta nhận ra tôi, sau đó lấy ra một cây son môi, để tôi kí tên cho cô ta.

Nhưng mà cô ta chỉ liếc tôi một cái, mang theo nụ cười mờ ám…

Lần thứ hai, tôi vẫn có cảm giác cô ta nhận ra tôi,

Nhưng mà vẫn không có…

Bộ phim đã chiếu được mười phút, cô gái này nhìn chúng tôi càng ngày càng trắng trợn.

Tôi không thể làm gì khác hơn là đưa bỏng ngô cho cô ta “Muốn ăn sao?”

Cô ta một chút cũng không khách khí “Cám ơn, anh là Phụ Ninh phải không?”

?????? Cô gái này nhận ra tôi?? Quả nhiên là địa vị ca sĩ của tôi trên giang hồ vẫn còn tồn tại!

Tôi nhanh chóng liếc nhìn Bộ Phàm, anh ta đang uy cháu tôi uống nước, chắc là không nghe được.

Cô gái kia tiếp tục hỏi tôi: “Đây là bạn trai của anh sao?”

Tôi: “???”

Cô ta cười cười “Yên tâm, em sẽ không nói ra đâu.”

Excuse me???

Nói Chắc Anh Không Tin, Tôi Cũng Là Thẳng NamTác giả: Dữu Tử Thành QuânTruyện Đam MỹTôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người… Bộ Phàm ôm lấy thằng cháu hỏi tôi: “… Bây giờ muốn đi đâu?”Tôi: “Đâu…Đâu cũng được.”Anh ta: “Được rồi, nhóc nói lắp “Phi, anh mới là nhóc nói lắp.Nếu không phải tôi sợ bị bại lộ thân phận, tôi đã nói cho anh biết tôi là ca sĩ từ lâu rồi.Âm điệu tốt, lưỡi tốt, giọng lại cao, nếu anh thi hát với tôi, anh chỉ là cặn bã, hừ.Năm đó tôi là ca sĩ nổi tiếng đấy, được không?Anh ta ôm cháu nhỏ ra khỏi nhà hàng, mẹ nó, một tay đem thằng nhóc ôm trên vai, quả nhiên là rất đẹp trai.Lần sau tôi nhất định phải thử mới được.Anh ta hỏi thằng nhóc: “Bây giờ em muốn làm gì?”Thằng nhóc hưng phấn: “Muốn xem phim, Hollywood! Tiếng anh!”Tôi ngốc ngốc hỏi nó một câu: “Mi nghe hiểu sao?”Bộ Phàm: “Lẽ nào cậu nghe không hiểu?”Bộ Phàm, anh thật sự là rất tồi.Dám ở trước mặt cháu tôi làm tôi mất mặt…Có tin tôi đập anh không hả!Tôi: “Tôi có thể xem phụ đề mà, còn nó thì chưa biết đọc chữ đâu!”Thằng nhóc lập tức mất hứng, mở to hai mắt trừng tôi, như vậy thật không đáng yêu chút nào, nhỏ như vậy đã bày đặt giận dỗiBộ Phàm: “Cậu thật không có tiền đồ.”Tôi:…Tôi thế nào cũng không nghĩ tới, cuối cùng chúng tôi lại đi xem một bộ phim Hollywood.Nhưng mà các người có hiểu hay không, bây giờ hũ nứ đã càn rỡ thế giới hết rồi.Hai thằng con trai cùng đi xem phim vốn đã rất kì quái.Vậy mà còn dẫn theo trẻ con.Ngồi ở hàng ghế trước tôi là một cô gái, nhân vật nam chính tuấn tú nữ chính xinh đẹp trong phim thì không chịu nhìn, cứ thích quay ra sau nhìn tôi.Lần thứ nhất cô ta quay đầu lại, tôi liền điều chỉnh tư thế…Tôi vẫn cảm thấy là cô ta nhận ra tôi, sau đó lấy ra một cây son môi, để tôi kí tên cho cô ta.Nhưng mà cô ta chỉ liếc tôi một cái, mang theo nụ cười mờ ám…Lần thứ hai, tôi vẫn có cảm giác cô ta nhận ra tôi,Nhưng mà vẫn không có…Bộ phim đã chiếu được mười phút, cô gái này nhìn chúng tôi càng ngày càng trắng trợn.Tôi không thể làm gì khác hơn là đưa bỏng ngô cho cô ta “Muốn ăn sao?”Cô ta một chút cũng không khách khí “Cám ơn, anh là Phụ Ninh phải không?”?????? Cô gái này nhận ra tôi?? Quả nhiên là địa vị ca sĩ của tôi trên giang hồ vẫn còn tồn tại!Tôi nhanh chóng liếc nhìn Bộ Phàm, anh ta đang uy cháu tôi uống nước, chắc là không nghe được.Cô gái kia tiếp tục hỏi tôi: “Đây là bạn trai của anh sao?”Tôi: “???”Cô ta cười cười “Yên tâm, em sẽ không nói ra đâu.”Excuse me???

Chương 7