Tôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người…
Chương 18
Nói Chắc Anh Không Tin, Tôi Cũng Là Thẳng NamTác giả: Dữu Tử Thành QuânTruyện Đam MỹTôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người… Vì đánh bạo, tôi mang theo thằng cháu mình.Thằng nhóc rất thích nằm lên vai Bộ Phàm, tôi nhìn cũng cảm thấy mệt, nhưng cũng hết cách rồi, cháu tôi rất thích anh ta.Tôi rất hồi hộp.Bộ Phàm hỏi: “Sao đột nhiên lại hẹn tôi?”Tôi: “Chúng ta quen biết lâu như vậy rồi, tôi cũng không có cái gì tốt cho anh.”Tôi đem USB đưa cho Bộ Phàm.Bộ Phàm cầm trong tay bóp bóp mấy cái, hỏi: “Đây là cải gì? XX của cậu?”Tôi: “…”Người anh em, tôi đánh giá anh hơi thấp rồi.Nhưng mà năng lực tiếp nhận của anh rất giống bọt biển a, rất nhanh!Tôi: “Anh xem thì biết.”Bộ Phàm: “Cậu đỏ mặt là đang thẹn thùng sao?”Tôi nhanh chóng ôm thằng cháu trở về “Tôi phải đi rồi.”Tiểu bàn Hàm Ân lúc đưa cho tôi USB, còn nói là Trình Sâm muốn tổ chức live show.Vậy là tôi liền hiểu…Dù sao tôi cũng là người bên cạnh của tiểu vương tử Trình Sâm mà.Nhưng biểu hiện lần này của tôi chả có tí khí thế gì cả.Chuyện là như vầy…Phía sau hậu đài.Tôi đang ôm đàn ghi ta, người đang đi tới là… Bộ Phàm.Dáng dấp tôi như vậy thật là khó giải thích.Tôi có chút lúng túng, không biết có nên đi lại nói một câu không…Thật là đúng dịp nha.Bộ dáng của anh ta thoạt nhìn không ngại ngùng gì.Anh ta hướng cô gái bên cạnh giới thiệu “Phụ Ninh, đây là Tiểu Mẫn.”Tôi: “Xin chào, tôi là Phụ Ninh.”Cô gái này thoạt nhìn khá phóng khoáng “Xin chào, tôi là bạn gái cũ của Bộ Phàm.”Sorry, I don’t understand??Bộ Phàm…hình như có gì đó không đúngAnh không phải là gay sao?Còn bạn gái cũ giải thích thế nào đây?
Vì đánh bạo, tôi mang theo thằng cháu mình.
Thằng nhóc rất thích nằm lên vai Bộ Phàm, tôi nhìn cũng cảm thấy mệt, nhưng cũng hết cách rồi, cháu tôi rất thích anh ta.
Tôi rất hồi hộp.
Bộ Phàm hỏi: “Sao đột nhiên lại hẹn tôi?”
Tôi: “Chúng ta quen biết lâu như vậy rồi, tôi cũng không có cái gì tốt cho anh.”
Tôi đem USB đưa cho Bộ Phàm.
Bộ Phàm cầm trong tay bóp bóp mấy cái, hỏi: “Đây là cải gì? XX của cậu?”
Tôi: “…”
Người anh em, tôi đánh giá anh hơi thấp rồi.
Nhưng mà năng lực tiếp nhận của anh rất giống bọt biển a, rất nhanh!
Tôi: “Anh xem thì biết.”
Bộ Phàm: “Cậu đỏ mặt là đang thẹn thùng sao?”
Tôi nhanh chóng ôm thằng cháu trở về “Tôi phải đi rồi.”
Tiểu bàn Hàm Ân lúc đưa cho tôi USB, còn nói là Trình Sâm muốn tổ chức live show.
Vậy là tôi liền hiểu…
Dù sao tôi cũng là người bên cạnh của tiểu vương tử Trình Sâm mà.
Nhưng biểu hiện lần này của tôi chả có tí khí thế gì cả.
Chuyện là như vầy…
Phía sau hậu đài.
Tôi đang ôm đàn ghi ta, người đang đi tới là… Bộ Phàm.
Dáng dấp tôi như vậy thật là khó giải thích.
Tôi có chút lúng túng, không biết có nên đi lại nói một câu không…
Thật là đúng dịp nha.
Bộ dáng của anh ta thoạt nhìn không ngại ngùng gì.
Anh ta hướng cô gái bên cạnh giới thiệu “Phụ Ninh, đây là Tiểu Mẫn.”
Tôi: “Xin chào, tôi là Phụ Ninh.”
Cô gái này thoạt nhìn khá phóng khoáng “Xin chào, tôi là bạn gái cũ của Bộ Phàm.”
Sorry, I don’t understand??
Bộ Phàm…hình như có gì đó không đúng
Anh không phải là gay sao?
Còn bạn gái cũ giải thích thế nào đây?
Nói Chắc Anh Không Tin, Tôi Cũng Là Thẳng NamTác giả: Dữu Tử Thành QuânTruyện Đam MỹTôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người… Vì đánh bạo, tôi mang theo thằng cháu mình.Thằng nhóc rất thích nằm lên vai Bộ Phàm, tôi nhìn cũng cảm thấy mệt, nhưng cũng hết cách rồi, cháu tôi rất thích anh ta.Tôi rất hồi hộp.Bộ Phàm hỏi: “Sao đột nhiên lại hẹn tôi?”Tôi: “Chúng ta quen biết lâu như vậy rồi, tôi cũng không có cái gì tốt cho anh.”Tôi đem USB đưa cho Bộ Phàm.Bộ Phàm cầm trong tay bóp bóp mấy cái, hỏi: “Đây là cải gì? XX của cậu?”Tôi: “…”Người anh em, tôi đánh giá anh hơi thấp rồi.Nhưng mà năng lực tiếp nhận của anh rất giống bọt biển a, rất nhanh!Tôi: “Anh xem thì biết.”Bộ Phàm: “Cậu đỏ mặt là đang thẹn thùng sao?”Tôi nhanh chóng ôm thằng cháu trở về “Tôi phải đi rồi.”Tiểu bàn Hàm Ân lúc đưa cho tôi USB, còn nói là Trình Sâm muốn tổ chức live show.Vậy là tôi liền hiểu…Dù sao tôi cũng là người bên cạnh của tiểu vương tử Trình Sâm mà.Nhưng biểu hiện lần này của tôi chả có tí khí thế gì cả.Chuyện là như vầy…Phía sau hậu đài.Tôi đang ôm đàn ghi ta, người đang đi tới là… Bộ Phàm.Dáng dấp tôi như vậy thật là khó giải thích.Tôi có chút lúng túng, không biết có nên đi lại nói một câu không…Thật là đúng dịp nha.Bộ dáng của anh ta thoạt nhìn không ngại ngùng gì.Anh ta hướng cô gái bên cạnh giới thiệu “Phụ Ninh, đây là Tiểu Mẫn.”Tôi: “Xin chào, tôi là Phụ Ninh.”Cô gái này thoạt nhìn khá phóng khoáng “Xin chào, tôi là bạn gái cũ của Bộ Phàm.”Sorry, I don’t understand??Bộ Phàm…hình như có gì đó không đúngAnh không phải là gay sao?Còn bạn gái cũ giải thích thế nào đây?