Tôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người…

Chương 22: Phiên ngoại 【01 】 (Hạ)

Nói Chắc Anh Không Tin, Tôi Cũng Là Thẳng NamTác giả: Dữu Tử Thành QuânTruyện Đam MỹTôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người… Từ xưa tới nay, Bộ Phàm không ngại việc mình thích con trai.Vì bên trong ví của ba anh, vẫn luôn có một bức ảnh của một người đàn ông, Bộ Phàm từng hỏi về người kia, nghe nói đã đến Mỹ kết hôn sinh con, Bộ Phàm nghe vậy, sau này cũng không nhắc lại.Kỳ thực nhắc tới cũng là một tiếc nuối.【Ngày đó ở sân bay phi thường đông người, mồ hôi đã làm ướt đẫm áo sơ mi của y, y vẫn như trước nhìn bóng lưng người kia.Chỉ cần một cái xoay người là tốt rồi, bị chúng bạn xa lánh, cho nên đối với y, thái độ của người kia cũng không hiếm lạ.Nhiều năm sau gặp lại, bọn họ, một người trở thành thành phần trí thức thanh cao, một người khác lại kết hôn.Vẫn là y đánh vỡ bầu không khí trầm mặc, “Ngày đó tôi mang theo mấy kí hành lí đi tìm anh, sân bay nhiều người như vậy, tôi liếc một cái đã nhìn thấy anh, có thể anh không quay đầu lại, anh thậm chí còn không biết, tôi đã cố gắng hạ quyết tâm nhiều như thế nào đâu.”Đáp lại y là một hồi im lặng, đối phương chờ thuốc lá trong tay bay hết, âm thanh không rõ, thậm chí còn có chút khàn khàn “Ngày đó tôi không đi, tôi đã đổi lại vé máy bay, ở lại sân bay một đêm.”Đến đây, đã là kết cục. 】# ông chủ vô cùng đau lòng#Bộ Phàm xưa nay chưa từng nói với người khác, ba của anh thực ra là chưa từng kết hôn.Có một số việc, không có cách nào để nói ra.Khi còn nhỏ anh cũng không hiểu, lúc nào cũng nháo đòi gặp mẹ, sau đó mới biết, cha mẹ ruột của anh chết trong một vụ tai nạn giao thông.Ba của anh, bên trong ví của ông ấy, vẫn luôn cất giữ tấm hình cha ruột của anh.“Bộ Phàm, tối nay ăn sườn được không? Em làm sườn rất ngon đó.” Phụ Ninh bảo bảo hai mắt long lanh, cầu xoa xoa~.Bộ Phàm từ trước đến giờ vẫn luôn trân trọng Phụ Ninh, tự nhiên cảm thấy được chỗ nào của cậu cũng tốt. Hai người có thói quen sau khi ăn thì xuống lầu tản bộ, có lúc còn đi xem phim hoặc đi uống cà phê. Cứ tản bộ như vậy, đi tới đi tới, Bộ Phàm sẽ đem tay Phụ Ninh bảo bảo nhét vào tay mình, sau đó cầm thật chặt.“Phụ Ninh, em đỏ mặt.” —— “Anh đừng nhìn em nữa.”Bộ Phàm ở trong lòng thở dài, Phụ Ninh bảo bảo của mình sao lại dễ thẹn thùng như vậy, bọn họ còn phải ‘thuần khiết’ như vậy đến khi nào đây?Đột nhiên hạ quyết tâm, Bộ Phàm dừng lại, nhanh tay che mắt Phụ Ninh bảo bảo lại.Sau đó.Hôn lên.

Từ xưa tới nay, Bộ Phàm không ngại việc mình thích con trai.

Vì bên trong ví của ba anh, vẫn luôn có một bức ảnh của một người đàn ông, Bộ Phàm từng hỏi về người kia, nghe nói đã đến Mỹ kết hôn sinh con, Bộ Phàm nghe vậy, sau này cũng không nhắc lại.

Kỳ thực nhắc tới cũng là một tiếc nuối.

【Ngày đó ở sân bay phi thường đông người, mồ hôi đã làm ướt đẫm áo sơ mi của y, y vẫn như trước nhìn bóng lưng người kia.

Chỉ cần một cái xoay người là tốt rồi, bị chúng bạn xa lánh, cho nên đối với y, thái độ của người kia cũng không hiếm lạ.

Nhiều năm sau gặp lại, bọn họ, một người trở thành thành phần trí thức thanh cao, một người khác lại kết hôn.

Vẫn là y đánh vỡ bầu không khí trầm mặc, “Ngày đó tôi mang theo mấy kí hành lí đi tìm anh, sân bay nhiều người như vậy, tôi liếc một cái đã nhìn thấy anh, có thể anh không quay đầu lại, anh thậm chí còn không biết, tôi đã cố gắng hạ quyết tâm nhiều như thế nào đâu.”

Đáp lại y là một hồi im lặng, đối phương chờ thuốc lá trong tay bay hết, âm thanh không rõ, thậm chí còn có chút khàn khàn “Ngày đó tôi không đi, tôi đã đổi lại vé máy bay, ở lại sân bay một đêm.”

Đến đây, đã là kết cục. 】# ông chủ vô cùng đau lòng#

Bộ Phàm xưa nay chưa từng nói với người khác, ba của anh thực ra là chưa từng kết hôn.

Có một số việc, không có cách nào để nói ra.

Khi còn nhỏ anh cũng không hiểu, lúc nào cũng nháo đòi gặp mẹ, sau đó mới biết, cha mẹ ruột của anh chết trong một vụ tai nạn giao thông.

Ba của anh, bên trong ví của ông ấy, vẫn luôn cất giữ tấm hình cha ruột của anh.

“Bộ Phàm, tối nay ăn sườn được không? Em làm sườn rất ngon đó.” Phụ Ninh bảo bảo hai mắt long lanh, cầu xoa xoa~.

Bộ Phàm từ trước đến giờ vẫn luôn trân trọng Phụ Ninh, tự nhiên cảm thấy được chỗ nào của cậu cũng tốt. Hai người có thói quen sau khi ăn thì xuống lầu tản bộ, có lúc còn đi xem phim hoặc đi uống cà phê. Cứ tản bộ như vậy, đi tới đi tới, Bộ Phàm sẽ đem tay Phụ Ninh bảo bảo nhét vào tay mình, sau đó cầm thật chặt.

“Phụ Ninh, em đỏ mặt.” —

— “Anh đừng nhìn em nữa.”

Bộ Phàm ở trong lòng thở dài, Phụ Ninh bảo bảo của mình sao lại dễ thẹn thùng như vậy, bọn họ còn phải ‘thuần khiết’ như vậy đến khi nào đây?

Đột nhiên hạ quyết tâm, Bộ Phàm dừng lại, nhanh tay che mắt Phụ Ninh bảo bảo lại.

Sau đó.

Hôn lên.

Nói Chắc Anh Không Tin, Tôi Cũng Là Thẳng NamTác giả: Dữu Tử Thành QuânTruyện Đam MỹTôi gọi là Phụ Ninh, là một ca sĩ đã qua thời, mỗi ngày đều lên weibo viết vài truyện ngắn, nếu cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn mình có thể trở thành tác giả hạng hai, tam tuyến võng hồng. (Cái này tớ không biết là cái gì hết, ai đó giúp tớ đi QAQ) Mãi đến một ngày, người đại diện nói với tôi, ông chủ muốn giao cho tôi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tôi kích động đến mức không nói thành lời, đã nửa năm rồi tui vẫn chưa được nhận cái quảng cáo nào… Còn cứ tiếp tục như vậy, tôi chỉ có thể mỗi ngày đến công ty lãnh cơm hộp về ăn… Mọi người cũng biết đấy, viết truyện ngắn vô cùng mất sức a. Ông chủ hẹn tôi đến một nhà hàng cơm Tây sang trọng ăn điểm tâm, tôi nghĩ mình nên thể hiện tốt một chút, cho nên ăn mặc rất nghiêm túc. Hi vọng ông chủ thấy được tâm ý của mình, vì vậy khi đứng trong phòng ăn cùng tổng giám đốc tôi cũng không thấy lúng túng. Ông chủ hẹn ở phòng riêng, chỉ có hai người. Chắc chắn ông ta muốn nâng đỡ tôi, vận may của tôi cuối cùng cũng đến. Tôi cũng không phải người… Từ xưa tới nay, Bộ Phàm không ngại việc mình thích con trai.Vì bên trong ví của ba anh, vẫn luôn có một bức ảnh của một người đàn ông, Bộ Phàm từng hỏi về người kia, nghe nói đã đến Mỹ kết hôn sinh con, Bộ Phàm nghe vậy, sau này cũng không nhắc lại.Kỳ thực nhắc tới cũng là một tiếc nuối.【Ngày đó ở sân bay phi thường đông người, mồ hôi đã làm ướt đẫm áo sơ mi của y, y vẫn như trước nhìn bóng lưng người kia.Chỉ cần một cái xoay người là tốt rồi, bị chúng bạn xa lánh, cho nên đối với y, thái độ của người kia cũng không hiếm lạ.Nhiều năm sau gặp lại, bọn họ, một người trở thành thành phần trí thức thanh cao, một người khác lại kết hôn.Vẫn là y đánh vỡ bầu không khí trầm mặc, “Ngày đó tôi mang theo mấy kí hành lí đi tìm anh, sân bay nhiều người như vậy, tôi liếc một cái đã nhìn thấy anh, có thể anh không quay đầu lại, anh thậm chí còn không biết, tôi đã cố gắng hạ quyết tâm nhiều như thế nào đâu.”Đáp lại y là một hồi im lặng, đối phương chờ thuốc lá trong tay bay hết, âm thanh không rõ, thậm chí còn có chút khàn khàn “Ngày đó tôi không đi, tôi đã đổi lại vé máy bay, ở lại sân bay một đêm.”Đến đây, đã là kết cục. 】# ông chủ vô cùng đau lòng#Bộ Phàm xưa nay chưa từng nói với người khác, ba của anh thực ra là chưa từng kết hôn.Có một số việc, không có cách nào để nói ra.Khi còn nhỏ anh cũng không hiểu, lúc nào cũng nháo đòi gặp mẹ, sau đó mới biết, cha mẹ ruột của anh chết trong một vụ tai nạn giao thông.Ba của anh, bên trong ví của ông ấy, vẫn luôn cất giữ tấm hình cha ruột của anh.“Bộ Phàm, tối nay ăn sườn được không? Em làm sườn rất ngon đó.” Phụ Ninh bảo bảo hai mắt long lanh, cầu xoa xoa~.Bộ Phàm từ trước đến giờ vẫn luôn trân trọng Phụ Ninh, tự nhiên cảm thấy được chỗ nào của cậu cũng tốt. Hai người có thói quen sau khi ăn thì xuống lầu tản bộ, có lúc còn đi xem phim hoặc đi uống cà phê. Cứ tản bộ như vậy, đi tới đi tới, Bộ Phàm sẽ đem tay Phụ Ninh bảo bảo nhét vào tay mình, sau đó cầm thật chặt.“Phụ Ninh, em đỏ mặt.” —— “Anh đừng nhìn em nữa.”Bộ Phàm ở trong lòng thở dài, Phụ Ninh bảo bảo của mình sao lại dễ thẹn thùng như vậy, bọn họ còn phải ‘thuần khiết’ như vậy đến khi nào đây?Đột nhiên hạ quyết tâm, Bộ Phàm dừng lại, nhanh tay che mắt Phụ Ninh bảo bảo lại.Sau đó.Hôn lên.

Chương 22: Phiên ngoại 【01 】 (Hạ)