Có người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón…
Chương 19
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Tuy rằng quá trình đàm phán mất vui.Song vì mỗi tháng có thể thừa lại hơi nhiều tiền, Bạch Tiểu Trì vẫn quyết định dọn nhà.Đến cuối tháng Điền Đạt Đan qua hỗ trợ thu dọn đồ đạc.Chủ nhà trọ ở một bên nghiệm thu, muốn tìm ra mấy chỗ để có thể trừ tiền.Dưới tay chủ nhà trọ có vài chỗ phòng cho thuê rẻ kiểu này, cũng là ăn chén cơm này.Đối với hạng người Bắc phiêu cô độc bên ngoài như Bạch Tiểu Trì, ông ta có kinh nghiệm biết nên bắt choẹt ở chỗ nào cho ra béo bở nhất.Hai người ngồi xổm một bên đóng gói, chủ nhà trọ lập tức kéo rèm cửa sổ:“Trên rèm cửa có 3 lỗ do tàn thuốc đốt ra, một lỗ 50, ba lỗ tổng cộng 150.”Điền Đạt Đan nâng đầu, điếu thuốc trong miệng ngậm lóe sáng một cái.Bạch Tiểu Trì ngạc nhiên: “3 lỗ này chẳng phải đã có từ trước rồi sao? Rõ ràng khi đó ông nói đừng nên để ý tới cũng không cần tôi đền?”Chủ nhà trọ hoàn toàn như cái đĩa hát đề cao giọng: “Ai nói với cậu không cần đền? Tình huống thế này luôn do tôi viết chứng cứ xác minh, nên không đền thì không cần đền. Tôi chả bẫy cậu cũng chẳng lừa cậu, cậu chưa đưa ra được chứng cứ, sao đã nói đây không phải là do cậu làm ra?”Bạch Tiểu Trì ngẩn người, nổi giận “Chó chết ông hố tôi?”Chủ nhà trọ cũng đâu phải kẻ tầm thường: “Hờ, quá kỳ lạ đó, phòng này ngài ở sao cái lỗ này lại thành ra tôi đốt?”Tiếp đó lão ta chỉ tay về phía lon bia và cái gạt tàn dùng để phục vụ ở trên tủ đầu giường, bên trên lác đác rơi tàn thuốc cùng đầu mẩu thuốc lá.“Có lẽ cậu không hút lá mọi người đều thấy.” Nói xong lão ta chỉ tới Điền Đạt Đan: “Dù không phải cậu đốt, biết đâu cũng là do bạn cậu đốt đúng chưa?”Bạch Tiểu Trì phát cáu nóng nảy, vừa định xông lên đã bị Điền Đạt Đan kéo về.“Thêm chút chuyện thôi.”Điền Đạt Đan lôi rèm cửa sổ : “Một lỗ 50 hả?”Chủ nhà trọ vẫn rõ ràng trung khí mười phần: “Đúng vậy.”Điền Đạt Đan chưa nói hai lời, lấy điếu thuốc ngoài miệng xuống, hung hăng ấn lên rèm cửa sổ.“Cậu làm gì?!”Điền Đạt Đan mặc kệ chủ nhà trọ, xoay tròn điếu thuốc, nối liền ba lỗ với nhau, đốt thành một lỗ thủng to.“Bây giờ là một lỗ.”Điền Đạt Đan ngậm thuốc lại vào trong miệng, gật đầu ra hiệu cho Bạch Tiểu Trì: “Đưa ông ta 50.”
Tuy rằng quá trình đàm phán mất vui.
Song vì mỗi tháng có thể thừa lại hơi nhiều tiền, Bạch Tiểu Trì vẫn quyết định dọn nhà.
Đến cuối tháng Điền Đạt Đan qua hỗ trợ thu dọn đồ đạc.
Chủ nhà trọ ở một bên nghiệm thu, muốn tìm ra mấy chỗ để có thể trừ tiền.
Dưới tay chủ nhà trọ có vài chỗ phòng cho thuê rẻ kiểu này, cũng là ăn chén cơm này.
Đối với hạng người Bắc phiêu cô độc bên ngoài như Bạch Tiểu Trì, ông ta có kinh nghiệm biết nên bắt choẹt ở chỗ nào cho ra béo bở nhất.
Hai người ngồi xổm một bên đóng gói, chủ nhà trọ lập tức kéo rèm cửa sổ:
“Trên rèm cửa có 3 lỗ do tàn thuốc đốt ra, một lỗ 50, ba lỗ tổng cộng 150.”
Điền Đạt Đan nâng đầu, điếu thuốc trong miệng ngậm lóe sáng một cái.
Bạch Tiểu Trì ngạc nhiên: “3 lỗ này chẳng phải đã có từ trước rồi sao? Rõ ràng khi đó ông nói đừng nên để ý tới cũng không cần tôi đền?”
Chủ nhà trọ hoàn toàn như cái đĩa hát đề cao giọng: “Ai nói với cậu không cần đền? Tình huống thế này luôn do tôi viết chứng cứ xác minh, nên không đền thì không cần đền. Tôi chả bẫy cậu cũng chẳng lừa cậu, cậu chưa đưa ra được chứng cứ, sao đã nói đây không phải là do cậu làm ra?”
Bạch Tiểu Trì ngẩn người, nổi giận “Chó chết ông hố tôi?”
Chủ nhà trọ cũng đâu phải kẻ tầm thường: “Hờ, quá kỳ lạ đó, phòng này ngài ở sao cái lỗ này lại thành ra tôi đốt?”
Tiếp đó lão ta chỉ tay về phía lon bia và cái gạt tàn dùng để phục vụ ở trên tủ đầu giường, bên trên lác đác rơi tàn thuốc cùng đầu mẩu thuốc lá.
“Có lẽ cậu không hút lá mọi người đều thấy.” Nói xong lão ta chỉ tới Điền Đạt Đan: “Dù không phải cậu đốt, biết đâu cũng là do bạn cậu đốt đúng chưa?”
Bạch Tiểu Trì phát cáu nóng nảy, vừa định xông lên đã bị Điền Đạt Đan kéo về.
“Thêm chút chuyện thôi.”Điền Đạt Đan lôi rèm cửa sổ : “Một lỗ 50 hả?”
Chủ nhà trọ vẫn rõ ràng trung khí mười phần: “Đúng vậy.”
Điền Đạt Đan chưa nói hai lời, lấy điếu thuốc ngoài miệng xuống, hung hăng ấn lên rèm cửa sổ.
“Cậu làm gì?!”
Điền Đạt Đan mặc kệ chủ nhà trọ, xoay tròn điếu thuốc, nối liền ba lỗ với nhau, đốt thành một lỗ thủng to.
“Bây giờ là một lỗ.”Điền Đạt Đan ngậm thuốc lại vào trong miệng, gật đầu ra hiệu cho Bạch Tiểu Trì: “Đưa ông ta 50.”
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Tuy rằng quá trình đàm phán mất vui.Song vì mỗi tháng có thể thừa lại hơi nhiều tiền, Bạch Tiểu Trì vẫn quyết định dọn nhà.Đến cuối tháng Điền Đạt Đan qua hỗ trợ thu dọn đồ đạc.Chủ nhà trọ ở một bên nghiệm thu, muốn tìm ra mấy chỗ để có thể trừ tiền.Dưới tay chủ nhà trọ có vài chỗ phòng cho thuê rẻ kiểu này, cũng là ăn chén cơm này.Đối với hạng người Bắc phiêu cô độc bên ngoài như Bạch Tiểu Trì, ông ta có kinh nghiệm biết nên bắt choẹt ở chỗ nào cho ra béo bở nhất.Hai người ngồi xổm một bên đóng gói, chủ nhà trọ lập tức kéo rèm cửa sổ:“Trên rèm cửa có 3 lỗ do tàn thuốc đốt ra, một lỗ 50, ba lỗ tổng cộng 150.”Điền Đạt Đan nâng đầu, điếu thuốc trong miệng ngậm lóe sáng một cái.Bạch Tiểu Trì ngạc nhiên: “3 lỗ này chẳng phải đã có từ trước rồi sao? Rõ ràng khi đó ông nói đừng nên để ý tới cũng không cần tôi đền?”Chủ nhà trọ hoàn toàn như cái đĩa hát đề cao giọng: “Ai nói với cậu không cần đền? Tình huống thế này luôn do tôi viết chứng cứ xác minh, nên không đền thì không cần đền. Tôi chả bẫy cậu cũng chẳng lừa cậu, cậu chưa đưa ra được chứng cứ, sao đã nói đây không phải là do cậu làm ra?”Bạch Tiểu Trì ngẩn người, nổi giận “Chó chết ông hố tôi?”Chủ nhà trọ cũng đâu phải kẻ tầm thường: “Hờ, quá kỳ lạ đó, phòng này ngài ở sao cái lỗ này lại thành ra tôi đốt?”Tiếp đó lão ta chỉ tay về phía lon bia và cái gạt tàn dùng để phục vụ ở trên tủ đầu giường, bên trên lác đác rơi tàn thuốc cùng đầu mẩu thuốc lá.“Có lẽ cậu không hút lá mọi người đều thấy.” Nói xong lão ta chỉ tới Điền Đạt Đan: “Dù không phải cậu đốt, biết đâu cũng là do bạn cậu đốt đúng chưa?”Bạch Tiểu Trì phát cáu nóng nảy, vừa định xông lên đã bị Điền Đạt Đan kéo về.“Thêm chút chuyện thôi.”Điền Đạt Đan lôi rèm cửa sổ : “Một lỗ 50 hả?”Chủ nhà trọ vẫn rõ ràng trung khí mười phần: “Đúng vậy.”Điền Đạt Đan chưa nói hai lời, lấy điếu thuốc ngoài miệng xuống, hung hăng ấn lên rèm cửa sổ.“Cậu làm gì?!”Điền Đạt Đan mặc kệ chủ nhà trọ, xoay tròn điếu thuốc, nối liền ba lỗ với nhau, đốt thành một lỗ thủng to.“Bây giờ là một lỗ.”Điền Đạt Đan ngậm thuốc lại vào trong miệng, gật đầu ra hiệu cho Bạch Tiểu Trì: “Đưa ông ta 50.”