Có người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón…
Chương 54
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Chiều lúc làm việc Điền Đạt Đan hơi ngó ngoáy nhăn nhó.Qua lúc lâu gã mới ho khan hai tiếng mở miệng: “Tiểu Trì.”“Gì.”“Tôi thương lượng chuyện này cùng cậu.”“Chuyện gì?”“Này…” Điền Đạt Đan xấu hổ: “Chị tôi, gần đây không có chỗ ở, muốn ở chỗ chúng ta mấy ngày.”“…”“Nếu cậu thấy khó xử coi như tôi chưa nói gì.”“Không không không, tôi không có ý đó. Đâu phải người ngoài, tùy chị anh đến ở.” Bạch Tiểu Trì cười gượng hai tiếng: “Là chị anh?”“Không, không, là chị họ tôi, Tô Phỉ.”“Ồ, Tô Phỉ…”Bạch Tiểu Trì lẩm bẩm mấy lần cảm thấy đây thật là một cái tên hay, vang vang dễ đọc, còn có cảm giác quen thuộc khó hiểu.Tuy rằng chẳng biết tại sao rất muốn thêm tiếp một câu cá nhân siêu mỏng(BVS) co dãn 0.1.
Chiều lúc làm việc Điền Đạt Đan hơi ngó ngoáy nhăn nhó.
Qua lúc lâu gã mới ho khan hai tiếng mở miệng: “Tiểu Trì.”
“Gì.”
“Tôi thương lượng chuyện này cùng cậu.”
“Chuyện gì?”
“Này…” Điền Đạt Đan xấu hổ: “Chị tôi, gần đây không có chỗ ở, muốn ở chỗ chúng ta mấy ngày.”
“…”
“Nếu cậu thấy khó xử coi như tôi chưa nói gì.”
“Không không không, tôi không có ý đó. Đâu phải người ngoài, tùy chị anh đến ở.” Bạch Tiểu Trì cười gượng hai tiếng: “Là chị anh?”
“Không, không, là chị họ tôi, Tô Phỉ.”
“Ồ, Tô Phỉ…”
Bạch Tiểu Trì lẩm bẩm mấy lần cảm thấy đây thật là một cái tên hay, vang vang dễ đọc, còn có cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Tuy rằng chẳng biết tại sao rất muốn thêm tiếp một câu cá nhân siêu mỏng(BVS) co dãn 0.1.
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Chiều lúc làm việc Điền Đạt Đan hơi ngó ngoáy nhăn nhó.Qua lúc lâu gã mới ho khan hai tiếng mở miệng: “Tiểu Trì.”“Gì.”“Tôi thương lượng chuyện này cùng cậu.”“Chuyện gì?”“Này…” Điền Đạt Đan xấu hổ: “Chị tôi, gần đây không có chỗ ở, muốn ở chỗ chúng ta mấy ngày.”“…”“Nếu cậu thấy khó xử coi như tôi chưa nói gì.”“Không không không, tôi không có ý đó. Đâu phải người ngoài, tùy chị anh đến ở.” Bạch Tiểu Trì cười gượng hai tiếng: “Là chị anh?”“Không, không, là chị họ tôi, Tô Phỉ.”“Ồ, Tô Phỉ…”Bạch Tiểu Trì lẩm bẩm mấy lần cảm thấy đây thật là một cái tên hay, vang vang dễ đọc, còn có cảm giác quen thuộc khó hiểu.Tuy rằng chẳng biết tại sao rất muốn thêm tiếp một câu cá nhân siêu mỏng(BVS) co dãn 0.1.