Tác giả:

Có người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón…

Chương 122

Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Mỗi ngày Điền Điền Đạt cười với hắn là có lý do.Hai phần CV hắn gửi vậy mà trúng, công ty thông báo qua mấy ngày nữa hai người có thể đi phỏng vấn.Quy mô công ty lớn, là ngôi sao thương mại điện tử có tiếng. Mà công ty họ phỏng vấn là thuộc hệ thống công ty con đưa vào hoạt động nhánh ở kỳ tiếp theo.Tiền lương coi như khả quan, hơn nữa tiền đồ rực rỡ. Nếu như có thể tóm được công việc này tuyệt đối là trúng giải nhất.Điền Đạt Đan kéo Bạch Tiểu Trì đi cửa hàng mua âu phục dùng phỏng vấn.Một bộ tự nhiên là Điền Đạt Đan trấn định chọn ra. Dùng ánh mắt Bạch Tiểu Trì, hắn có thể mặt không đổi sắc mặc trang phục Le le(7 màu) đi phỏng vấn, còn thấy mình đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ[1].Mà ánh mắt Điền Đạt Đan quả thật không tệ, Bạch Tiểu Trì nhìn mình trong gương thấy rất thỏa mãn.Hắn hả hê kéo kéo quần áo :”Trứng To, anh nhìn tôi đẹp trai không?”Điền Đạt Đan cười đấm hắn một phát: “Đẹp.”Gương chiếu ra anh ta, cũng vừa khéo chiếu ra ánh mặt trời, mỉm cười với hắn.Bạch Tiểu Trì thấy mình thật văn nghệ, đỏ mặt, tim đập rối loạn ngay.Trên đường về, Bạch Tiểu Trì nghĩ thầm. Trước khi về đến nhà, chắc chắn phải thông báo.[1] Ngô Ngạn Tổ là một diễn viên điện ảnh, đạo diễn, kiêm nhà sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa của điện ảnh Hồng Kông.

Mỗi ngày Điền Điền Đạt cười với hắn là có lý do.

Hai phần CV hắn gửi vậy mà trúng, công ty thông báo qua mấy ngày nữa hai người có thể đi phỏng vấn.

Quy mô công ty lớn, là ngôi sao thương mại điện tử có tiếng. Mà công ty họ phỏng vấn là thuộc hệ thống công ty con đưa vào hoạt động nhánh ở kỳ tiếp theo.

Tiền lương coi như khả quan, hơn nữa tiền đồ rực rỡ. Nếu như có thể tóm được công việc này tuyệt đối là trúng giải nhất.

Điền Đạt Đan kéo Bạch Tiểu Trì đi cửa hàng mua âu phục dùng phỏng vấn.

Một bộ tự nhiên là Điền Đạt Đan trấn định chọn ra. Dùng ánh mắt Bạch Tiểu Trì, hắn có thể mặt không đổi sắc mặc trang phục Le le(7 màu) đi phỏng vấn, còn thấy mình đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ[1].

Mà ánh mắt Điền Đạt Đan quả thật không tệ, Bạch Tiểu Trì nhìn mình trong gương thấy rất thỏa mãn.

Hắn hả hê kéo kéo quần áo :”Trứng To, anh nhìn tôi đẹp trai không?”

Điền Đạt Đan cười đấm hắn một phát: “Đẹp.”

Gương chiếu ra anh ta, cũng vừa khéo chiếu ra ánh mặt trời, mỉm cười với hắn.

Bạch Tiểu Trì thấy mình thật văn nghệ, đỏ mặt, tim đập rối loạn ngay.

Trên đường về, Bạch Tiểu Trì nghĩ thầm. Trước khi về đến nhà, chắc chắn phải thông báo.

[1] Ngô Ngạn Tổ là một diễn viên điện ảnh, đạo diễn, kiêm nhà sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa của điện ảnh Hồng Kông.

Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Mỗi ngày Điền Điền Đạt cười với hắn là có lý do.Hai phần CV hắn gửi vậy mà trúng, công ty thông báo qua mấy ngày nữa hai người có thể đi phỏng vấn.Quy mô công ty lớn, là ngôi sao thương mại điện tử có tiếng. Mà công ty họ phỏng vấn là thuộc hệ thống công ty con đưa vào hoạt động nhánh ở kỳ tiếp theo.Tiền lương coi như khả quan, hơn nữa tiền đồ rực rỡ. Nếu như có thể tóm được công việc này tuyệt đối là trúng giải nhất.Điền Đạt Đan kéo Bạch Tiểu Trì đi cửa hàng mua âu phục dùng phỏng vấn.Một bộ tự nhiên là Điền Đạt Đan trấn định chọn ra. Dùng ánh mắt Bạch Tiểu Trì, hắn có thể mặt không đổi sắc mặc trang phục Le le(7 màu) đi phỏng vấn, còn thấy mình đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ[1].Mà ánh mắt Điền Đạt Đan quả thật không tệ, Bạch Tiểu Trì nhìn mình trong gương thấy rất thỏa mãn.Hắn hả hê kéo kéo quần áo :”Trứng To, anh nhìn tôi đẹp trai không?”Điền Đạt Đan cười đấm hắn một phát: “Đẹp.”Gương chiếu ra anh ta, cũng vừa khéo chiếu ra ánh mặt trời, mỉm cười với hắn.Bạch Tiểu Trì thấy mình thật văn nghệ, đỏ mặt, tim đập rối loạn ngay.Trên đường về, Bạch Tiểu Trì nghĩ thầm. Trước khi về đến nhà, chắc chắn phải thông báo.[1] Ngô Ngạn Tổ là một diễn viên điện ảnh, đạo diễn, kiêm nhà sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa của điện ảnh Hồng Kông.

Chương 122