Tác giả:

Có người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón…

Chương 133

Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Hai người thuận lợi nhận được công việc này.Người lãnh đạo trực tiếp là cậu Mã rất dựa dẫm vào Điền Đạt Đan, cuộc sống sau này trở nên thoải mái hơn nhiều.Hợp đồng đã ký tên, chỉ cần chuẩn bị một chút là có thể làm việc.Bạch Tiểu Trì và Điền Đạt Đan chẳng thể vui sướng hơn.Bạch Tiểu Trì còn nhảy thật cao.Do đó đạp đổ tủ đầu giường.Do đó tủ đổ.Do đó dụng cụ mở rộng hậu môn văng ra.Do đó Bạch Tiểu Trì giả vờ bình tĩnh cúi người nhặt dụng cụ mở rộng hậu môn lên: “Thứ đồ này có cần nữa không?”Điền Đạt Đan cau mày: “Dùng chứ, sao không cần.”“Vậy…” Tiếng Bạch Tiểu Trì không tự giác nhỏ đi: “Tối nay dùng.”Vì vậy lại đến thời gian Điền Đạt Đan trêu đùa nam phụ nhà lành: “Cậu biết chứ?”Bạch Tiểu Trì giận: “Sao không biết?”“Vậy tôi hỏi cậu, nếu nhét không lọt thì sao giờ?”“…Cứng rắn nhét.”“… Đó là dụng cụ mở rộng hậu mộn chứ không phải dụng cụ bệnh trĩ, trên toàn dầu đó ngu ngốc.” Điền Đạt Đan véo nhẹ cái tai đỏ lên của Bạch Tiểu Trì: “Tối tôi làm mẫu cho cậu xem.”“… Thôi tự tôi làm.”“Tự cậu làm?” Điền Đạt Đan nghĩ thầm Tiểu Trì nhà chúng ta thật chủ động.“Tự tôi làm!” Bạch Tiểu Trì nghĩ thầm gì có đạo lý thượng người khác còn cần người ta tự mình làm tiền diễn, vậy tệ quá, tệ quá.

Hai người thuận lợi nhận được công việc này.

Người lãnh đạo trực tiếp là cậu Mã rất dựa dẫm vào Điền Đạt Đan, cuộc sống sau này trở nên thoải mái hơn nhiều.

Hợp đồng đã ký tên, chỉ cần chuẩn bị một chút là có thể làm việc.

Bạch Tiểu Trì và Điền Đạt Đan chẳng thể vui sướng hơn.

Bạch Tiểu Trì còn nhảy thật cao.

Do đó đạp đổ tủ đầu giường.

Do đó tủ đổ.

Do đó dụng cụ mở rộng hậu môn văng ra.

Do đó Bạch Tiểu Trì giả vờ bình tĩnh cúi người nhặt dụng cụ mở rộng hậu môn lên: “Thứ đồ này có cần nữa không?”

Điền Đạt Đan cau mày: “Dùng chứ, sao không cần.”

“Vậy…” Tiếng Bạch Tiểu Trì không tự giác nhỏ đi: “Tối nay dùng.”

Vì vậy lại đến thời gian Điền Đạt Đan trêu đùa nam phụ nhà lành: “Cậu biết chứ?”

Bạch Tiểu Trì giận: “Sao không biết?”

“Vậy tôi hỏi cậu, nếu nhét không lọt thì sao giờ?”

“…Cứng rắn nhét.”

“… Đó là dụng cụ mở rộng hậu mộn chứ không phải dụng cụ bệnh trĩ, trên toàn dầu đó ngu ngốc.” Điền Đạt Đan véo nhẹ cái tai đỏ lên của Bạch Tiểu Trì: “Tối tôi làm mẫu cho cậu xem.”

“… Thôi tự tôi làm.”

“Tự cậu làm?” Điền Đạt Đan nghĩ thầm Tiểu Trì nhà chúng ta thật chủ động.

“Tự tôi làm!” Bạch Tiểu Trì nghĩ thầm gì có đạo lý thượng người khác còn cần người ta tự mình làm tiền diễn, vậy tệ quá, tệ quá.

Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Hai người thuận lợi nhận được công việc này.Người lãnh đạo trực tiếp là cậu Mã rất dựa dẫm vào Điền Đạt Đan, cuộc sống sau này trở nên thoải mái hơn nhiều.Hợp đồng đã ký tên, chỉ cần chuẩn bị một chút là có thể làm việc.Bạch Tiểu Trì và Điền Đạt Đan chẳng thể vui sướng hơn.Bạch Tiểu Trì còn nhảy thật cao.Do đó đạp đổ tủ đầu giường.Do đó tủ đổ.Do đó dụng cụ mở rộng hậu môn văng ra.Do đó Bạch Tiểu Trì giả vờ bình tĩnh cúi người nhặt dụng cụ mở rộng hậu môn lên: “Thứ đồ này có cần nữa không?”Điền Đạt Đan cau mày: “Dùng chứ, sao không cần.”“Vậy…” Tiếng Bạch Tiểu Trì không tự giác nhỏ đi: “Tối nay dùng.”Vì vậy lại đến thời gian Điền Đạt Đan trêu đùa nam phụ nhà lành: “Cậu biết chứ?”Bạch Tiểu Trì giận: “Sao không biết?”“Vậy tôi hỏi cậu, nếu nhét không lọt thì sao giờ?”“…Cứng rắn nhét.”“… Đó là dụng cụ mở rộng hậu mộn chứ không phải dụng cụ bệnh trĩ, trên toàn dầu đó ngu ngốc.” Điền Đạt Đan véo nhẹ cái tai đỏ lên của Bạch Tiểu Trì: “Tối tôi làm mẫu cho cậu xem.”“… Thôi tự tôi làm.”“Tự cậu làm?” Điền Đạt Đan nghĩ thầm Tiểu Trì nhà chúng ta thật chủ động.“Tự tôi làm!” Bạch Tiểu Trì nghĩ thầm gì có đạo lý thượng người khác còn cần người ta tự mình làm tiền diễn, vậy tệ quá, tệ quá.

Chương 133