Có người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón…
Chương 142
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Rất nhanh đã qua một tháng Bạch Tiểu Trì và Điền Đạt Đan ở trong công ty mới.Ngày phát tiền lương Bạch Tiểu Trì hào phòng mời Điền Đạt Đan đến nhà hàng ăn cơm.“Cậu vẫn rất phóng khoáng nhé.” Điền Đạt Đan mở miệng: “Cam lòng mời tôi tới nhà hàng đắt vậy.”“Nay phát lương mà, cao hứng.” Mũi Bạch Tiểu Trì sắp vểnh lên tận trời: “Anh cho là ai cũng keo như anh, tôi rất hào phóng, khác anh.”Điền Đạt Đan nghe xong cười cười, tay đưa vào túi.“Chỉ biết ăn trắng sẽ bị cậu nói. Nè, đáp lễ.”Bạch Tiểu Trì vừa ăn món ăn vừa ngẩng đầu liếc nhìn một cái.Trong cái hộp nhỏ là một đôi nhẫn hấp dẫn đường nhìn: “Anh đây là…”“Đã nói là quà đáp lễ cậu mời tôi ăn cơm.”“Nói linh tinh chẳng lẽ Quả Trứng nhà anh đây là đang cầu hôn.” Bạch Tiểu Trì đoạt hộp qua: “Chậc, bạch kim, không rẻ.”Điền Đạt Đan nhìn dáng vẻ vui sướng phấn chấn của Bạch Tiểu Trì thì cũng cong lên khóe miệng.Bạch Tiểu Trì cầm một cái trong đó đeo lên ngón tay: “Khi nào mà anh tự mình lén mua, sao tôi không biết… Mợ, Trứng To anh mua cái này nhỏ không được.”Điền Đạt Đan liếc mắt nhìn hộp: “Cậu lấy nhầm, cái cậu cầm là của tôi.”Gã cầm lấy một cái khác chỉ vào mặt trong của nhẫn: “Trong có khắc chữ cái, cái cậu đeo có lẽ là khắc chữ cái của tôi T.”Sau đấy Điền Đạt Đan nhận cái nhẫn Bạch Tiểu Trì đưa qua, mỗi tay cầm một cái giơ trước mặt Bạch Tiểu Trì: “Trong cái này của tôi có chữ cái của cậu B. Một đôi BT, đây mới là hai chữ hoàn chỉnh.”“…” Bạch Tiểu Trì xì hắn một cái: “Anh mới BT chứ.”
Rất nhanh đã qua một tháng Bạch Tiểu Trì và Điền Đạt Đan ở trong công ty mới.
Ngày phát tiền lương Bạch Tiểu Trì hào phòng mời Điền Đạt Đan đến nhà hàng ăn cơm.
“Cậu vẫn rất phóng khoáng nhé.” Điền Đạt Đan mở miệng: “Cam lòng mời tôi tới nhà hàng đắt vậy.”
“Nay phát lương mà, cao hứng.” Mũi Bạch Tiểu Trì sắp vểnh lên tận trời: “Anh cho là ai cũng keo như anh, tôi rất hào phóng, khác anh.”
Điền Đạt Đan nghe xong cười cười, tay đưa vào túi.
“Chỉ biết ăn trắng sẽ bị cậu nói. Nè, đáp lễ.”
Bạch Tiểu Trì vừa ăn món ăn vừa ngẩng đầu liếc nhìn một cái.
Trong cái hộp nhỏ là một đôi nhẫn hấp dẫn đường nhìn: “Anh đây là…”
“Đã nói là quà đáp lễ cậu mời tôi ăn cơm.”
“Nói linh tinh chẳng lẽ Quả Trứng nhà anh đây là đang cầu hôn.” Bạch Tiểu Trì đoạt hộp qua: “Chậc, bạch kim, không rẻ.”
Điền Đạt Đan nhìn dáng vẻ vui sướng phấn chấn của Bạch Tiểu Trì thì cũng cong lên khóe miệng.
Bạch Tiểu Trì cầm một cái trong đó đeo lên ngón tay: “Khi nào mà anh tự mình lén mua, sao tôi không biết… Mợ, Trứng To anh mua cái này nhỏ không được.”
Điền Đạt Đan liếc mắt nhìn hộp: “Cậu lấy nhầm, cái cậu cầm là của tôi.”
Gã cầm lấy một cái khác chỉ vào mặt trong của nhẫn: “Trong có khắc chữ cái, cái cậu đeo có lẽ là khắc chữ cái của tôi T.”
Sau đấy Điền Đạt Đan nhận cái nhẫn Bạch Tiểu Trì đưa qua, mỗi tay cầm một cái giơ trước mặt Bạch Tiểu Trì: “Trong cái này của tôi có chữ cái của cậu B. Một đôi BT, đây mới là hai chữ hoàn chỉnh.”
“…” Bạch Tiểu Trì xì hắn một cái: “Anh mới BT chứ.”
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Rất nhanh đã qua một tháng Bạch Tiểu Trì và Điền Đạt Đan ở trong công ty mới.Ngày phát tiền lương Bạch Tiểu Trì hào phòng mời Điền Đạt Đan đến nhà hàng ăn cơm.“Cậu vẫn rất phóng khoáng nhé.” Điền Đạt Đan mở miệng: “Cam lòng mời tôi tới nhà hàng đắt vậy.”“Nay phát lương mà, cao hứng.” Mũi Bạch Tiểu Trì sắp vểnh lên tận trời: “Anh cho là ai cũng keo như anh, tôi rất hào phóng, khác anh.”Điền Đạt Đan nghe xong cười cười, tay đưa vào túi.“Chỉ biết ăn trắng sẽ bị cậu nói. Nè, đáp lễ.”Bạch Tiểu Trì vừa ăn món ăn vừa ngẩng đầu liếc nhìn một cái.Trong cái hộp nhỏ là một đôi nhẫn hấp dẫn đường nhìn: “Anh đây là…”“Đã nói là quà đáp lễ cậu mời tôi ăn cơm.”“Nói linh tinh chẳng lẽ Quả Trứng nhà anh đây là đang cầu hôn.” Bạch Tiểu Trì đoạt hộp qua: “Chậc, bạch kim, không rẻ.”Điền Đạt Đan nhìn dáng vẻ vui sướng phấn chấn của Bạch Tiểu Trì thì cũng cong lên khóe miệng.Bạch Tiểu Trì cầm một cái trong đó đeo lên ngón tay: “Khi nào mà anh tự mình lén mua, sao tôi không biết… Mợ, Trứng To anh mua cái này nhỏ không được.”Điền Đạt Đan liếc mắt nhìn hộp: “Cậu lấy nhầm, cái cậu cầm là của tôi.”Gã cầm lấy một cái khác chỉ vào mặt trong của nhẫn: “Trong có khắc chữ cái, cái cậu đeo có lẽ là khắc chữ cái của tôi T.”Sau đấy Điền Đạt Đan nhận cái nhẫn Bạch Tiểu Trì đưa qua, mỗi tay cầm một cái giơ trước mặt Bạch Tiểu Trì: “Trong cái này của tôi có chữ cái của cậu B. Một đôi BT, đây mới là hai chữ hoàn chỉnh.”“…” Bạch Tiểu Trì xì hắn một cái: “Anh mới BT chứ.”