Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 336: Ông ta không xem tôi là con trai!

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNếu sau này có con trai, nhất định phải dạy dỗ thật tốt! Dưỡng thành một bé trai cực kỳ ấm áp của thế kỷ mới, tuyệt đối không thể giống đức hạnh này của Hoàng Phủ Bạc Ái, thật là quá không khiến người vui!Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương đột nhiên chợt ngây ngốc, suýt đã vươn tay nghe theo đại não cho chính mình “bốp” một cái tát!Phi phi! Thịnh Vị Ương, mày lại suy nghĩ lung tung rối loạn vớ vẩn cái gì vậy! Bé trai gì chứ!Đôi mắt Thịnh Vị Ương sóng nước mênh mông, hai má phấn nộn tựa như hoa đào nở rộ, kiều diễm xinh đẹp.……Đột nhiên, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh băng của người đàn ông,“Thịnh Vị Ương, cô lại một mình ảo tưởng cái gì?”Đột nhiên vừa nhấc đầu, rơi vào mắt sâu âm trầm của người đàn ông, ảnh ngược khuôn mặt đỏ hồng của cô rất rõ ràng, toàn là vẻ xấu hổ xinh đẹp.Thịnh Vị Ương có chút chột dạ xoay đi,“Tôi suy nghĩ câu nói kia nói thật không sai mà, đúng là cha nào con nấy.”“Ông ta chưa từng xem tôi là con trai.”Thịnh Vị Ương nao nao, nhìn mắt lạnh tàn nhẫn của anh, lại không cẩn thận tiết lộ ra một tia bi thương quá mức nồng đậm.Anh chính là Hoàng Phủ Bạc Ái vĩnh viễn kiêu ngạo không ai bì nổi!Bỗng chốc, tâm hung hăng đau một chút.……Thịnh Vị Ương nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay anh, cười xấu xa, vẻ mặt kiêu ngạo nhướng mày nói,“Vậy anh cũng không xem ông ta là lão tử đi!”Hoàng Phủ Bạc Ái sửng sốt một chút, nhìn mắt đào hoa của cô cười đến trầm tĩnh giảo hoạt, thần kỳ trút bỏ lửa giận.Một đám bảo ẹệ hung quanh yên lặng dựng lỗ tai, trán tập thể “tách tách” cuồng toát mồ hôi  -_-|||, suýt đã cả kinh mềm chân, nội tâm chạy gào,“Thiếu phu nhân, lời này mà cô cũng dám nói, cô quả thực quá bưu hãn.…”

Editor: May

Nếu sau này có con trai, nhất định phải dạy dỗ thật tốt! Dưỡng thành một bé trai cực kỳ ấm áp của thế kỷ mới, tuyệt đối không thể giống đức hạnh này của Hoàng Phủ Bạc Ái, thật là quá không khiến người vui!

Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương đột nhiên chợt ngây ngốc, suýt đã vươn tay nghe theo đại não cho chính mình “bốp” một cái tát!

Phi phi! Thịnh Vị Ương, mày lại suy nghĩ lung tung rối loạn vớ vẩn cái gì vậy! Bé trai gì chứ!

Đôi mắt Thịnh Vị Ương sóng nước mênh mông, hai má phấn nộn tựa như hoa đào nở rộ, kiều diễm xinh đẹp.

……

Đột nhiên, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh băng của người đàn ông,

“Thịnh Vị Ương, cô lại một mình ảo tưởng cái gì?”

Đột nhiên vừa nhấc đầu, rơi vào mắt sâu âm trầm của người đàn ông, ảnh ngược khuôn mặt đỏ hồng của cô rất rõ ràng, toàn là vẻ xấu hổ xinh đẹp.

Thịnh Vị Ương có chút chột dạ xoay đi,

“Tôi suy nghĩ câu nói kia nói thật không sai mà, đúng là cha nào con nấy.”

“Ông ta chưa từng xem tôi là con trai.”

Thịnh Vị Ương nao nao, nhìn mắt lạnh tàn nhẫn của anh, lại không cẩn thận tiết lộ ra một tia bi thương quá mức nồng đậm.

Anh chính là Hoàng Phủ Bạc Ái vĩnh viễn kiêu ngạo không ai bì nổi!

Bỗng chốc, tâm hung hăng đau một chút.

……

Thịnh Vị Ương nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay anh, cười xấu xa, vẻ mặt kiêu ngạo nhướng mày nói,

“Vậy anh cũng không xem ông ta là lão tử đi!”

Hoàng Phủ Bạc Ái sửng sốt một chút, nhìn mắt đào hoa của cô cười đến trầm tĩnh giảo hoạt, thần kỳ trút bỏ lửa giận.

Một đám bảo ẹệ hung quanh yên lặng dựng lỗ tai, trán tập thể “tách tách” cuồng toát mồ hôi  -_-|||, suýt đã cả kinh mềm chân, nội tâm chạy gào,

“Thiếu phu nhân, lời này mà cô cũng dám nói, cô quả thực quá bưu hãn.…”

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayNếu sau này có con trai, nhất định phải dạy dỗ thật tốt! Dưỡng thành một bé trai cực kỳ ấm áp của thế kỷ mới, tuyệt đối không thể giống đức hạnh này của Hoàng Phủ Bạc Ái, thật là quá không khiến người vui!Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương đột nhiên chợt ngây ngốc, suýt đã vươn tay nghe theo đại não cho chính mình “bốp” một cái tát!Phi phi! Thịnh Vị Ương, mày lại suy nghĩ lung tung rối loạn vớ vẩn cái gì vậy! Bé trai gì chứ!Đôi mắt Thịnh Vị Ương sóng nước mênh mông, hai má phấn nộn tựa như hoa đào nở rộ, kiều diễm xinh đẹp.……Đột nhiên, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh băng của người đàn ông,“Thịnh Vị Ương, cô lại một mình ảo tưởng cái gì?”Đột nhiên vừa nhấc đầu, rơi vào mắt sâu âm trầm của người đàn ông, ảnh ngược khuôn mặt đỏ hồng của cô rất rõ ràng, toàn là vẻ xấu hổ xinh đẹp.Thịnh Vị Ương có chút chột dạ xoay đi,“Tôi suy nghĩ câu nói kia nói thật không sai mà, đúng là cha nào con nấy.”“Ông ta chưa từng xem tôi là con trai.”Thịnh Vị Ương nao nao, nhìn mắt lạnh tàn nhẫn của anh, lại không cẩn thận tiết lộ ra một tia bi thương quá mức nồng đậm.Anh chính là Hoàng Phủ Bạc Ái vĩnh viễn kiêu ngạo không ai bì nổi!Bỗng chốc, tâm hung hăng đau một chút.……Thịnh Vị Ương nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay anh, cười xấu xa, vẻ mặt kiêu ngạo nhướng mày nói,“Vậy anh cũng không xem ông ta là lão tử đi!”Hoàng Phủ Bạc Ái sửng sốt một chút, nhìn mắt đào hoa của cô cười đến trầm tĩnh giảo hoạt, thần kỳ trút bỏ lửa giận.Một đám bảo ẹệ hung quanh yên lặng dựng lỗ tai, trán tập thể “tách tách” cuồng toát mồ hôi  -_-|||, suýt đã cả kinh mềm chân, nội tâm chạy gào,“Thiếu phu nhân, lời này mà cô cũng dám nói, cô quả thực quá bưu hãn.…”

Chương 336: Ông ta không xem tôi là con trai!