Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…

Chương 337: Nhân sĩ tàn tật

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái tà tứ cong môi,“Thịnh Vị Ương, nếu câu nói vừa rồi của cô bị lão tử của tôi nghe thấy được, ông ta nhất định giết cô trước tiên.”“Không sợ, có anh mà!” Thịnh Vị Ương đặc biệt hào khí chụp móng vuốt ở trên vai Hoàng Phủ Bạc Ái, “Muốn chết cũng là anh chết trước.”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái kéo một cái,“……”Nửa câu đầu anh nghe rất sáng khoái, nửa câu sau anh nghe được rất muốn một chân dẫm chết cô.……Con báo nhỏ phúc hắc nào đó lại cười đến ngả trước ngả sau,“Hoàng Phủ ba tuổi, tôi cho anh xem một thứ.”“Xem cái gì?”Thịnh Vị Ương cầm di động, bấm ra ảnh cô mới vừa chụp, là bộ dáng lúc Hoàng Phủ Bạc Ái gọi điện thoại nổi bão, sắc mặt tà mị âm trầm nặng nề.Thịnh Vị Ương cười nhạo rất thiếu đánh,“Hoàng Phủ ba tuổi, anh nhìn xem bộ dáng hùng hổ này của anh, có phải xấu đến chính mình cũng không nhận ra không?”Hoàng Phủ Bạc Ái quả thực không thể tin được chính mình nghe được cái gì, vươn tay liền đoạt lấy di động của cô, gân xanh bật nhảy gào thét,“Thịnh Vị Ương, cô xóa cho tôi!”Thịnh Vị Ương cơ linh tránh đi, dùng tay phải bị thương cất điện thoại ở trong ngực, vừa lạnh lùng cảnh cáo anh,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh đừng nhúc nhích, hiện tại tôi chính là nhân sĩ tàn tật.”Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Thịnh Vị Ương cười tủm tỉm tiếp tục nói,“Tôi mới không xóa, ảnh chụp xấu như vậy cần lưu trữ thật tốt, lúc anh lại tự kỷ xinh đẹp hơn tôi liền cầm ra, oán giận chết anh!”Gương mặt bạo nộ của Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng kéo một cái, hoàn toàn vặn vẹo đến không được.

Editor: May

Hoàng Phủ Bạc Ái tà tứ cong môi,

“Thịnh Vị Ương, nếu câu nói vừa rồi của cô bị lão tử của tôi nghe thấy được, ông ta nhất định giết cô trước tiên.”

“Không sợ, có anh mà!” Thịnh Vị Ương đặc biệt hào khí chụp móng vuốt ở trên vai Hoàng Phủ Bạc Ái, “Muốn chết cũng là anh chết trước.”

Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái kéo một cái,

“……”

Nửa câu đầu anh nghe rất sáng khoái, nửa câu sau anh nghe được rất muốn một chân dẫm chết cô.

……

Con báo nhỏ phúc hắc nào đó lại cười đến ngả trước ngả sau,

“Hoàng Phủ ba tuổi, tôi cho anh xem một thứ.”

“Xem cái gì?”

Thịnh Vị Ương cầm di động, bấm ra ảnh cô mới vừa chụp, là bộ dáng lúc Hoàng Phủ Bạc Ái gọi điện thoại nổi bão, sắc mặt tà mị âm trầm nặng nề.

Thịnh Vị Ương cười nhạo rất thiếu đánh,

“Hoàng Phủ ba tuổi, anh nhìn xem bộ dáng hùng hổ này của anh, có phải xấu đến chính mình cũng không nhận ra không?”

Hoàng Phủ Bạc Ái quả thực không thể tin được chính mình nghe được cái gì, vươn tay liền đoạt lấy di động của cô, gân xanh bật nhảy gào thét,

“Thịnh Vị Ương, cô xóa cho tôi!”

Thịnh Vị Ương cơ linh tránh đi, dùng tay phải bị thương cất điện thoại ở trong ngực, vừa lạnh lùng cảnh cáo anh,

“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh đừng nhúc nhích, hiện tại tôi chính là nhân sĩ tàn tật.”

Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”

Thịnh Vị Ương cười tủm tỉm tiếp tục nói,

“Tôi mới không xóa, ảnh chụp xấu như vậy cần lưu trữ thật tốt, lúc anh lại tự kỷ xinh đẹp hơn tôi liền cầm ra, oán giận chết anh!”

Gương mặt bạo nộ của Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng kéo một cái, hoàn toàn vặn vẹo đến không được.

Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Editor: MayHoàng Phủ Bạc Ái tà tứ cong môi,“Thịnh Vị Ương, nếu câu nói vừa rồi của cô bị lão tử của tôi nghe thấy được, ông ta nhất định giết cô trước tiên.”“Không sợ, có anh mà!” Thịnh Vị Ương đặc biệt hào khí chụp móng vuốt ở trên vai Hoàng Phủ Bạc Ái, “Muốn chết cũng là anh chết trước.”Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái kéo một cái,“……”Nửa câu đầu anh nghe rất sáng khoái, nửa câu sau anh nghe được rất muốn một chân dẫm chết cô.……Con báo nhỏ phúc hắc nào đó lại cười đến ngả trước ngả sau,“Hoàng Phủ ba tuổi, tôi cho anh xem một thứ.”“Xem cái gì?”Thịnh Vị Ương cầm di động, bấm ra ảnh cô mới vừa chụp, là bộ dáng lúc Hoàng Phủ Bạc Ái gọi điện thoại nổi bão, sắc mặt tà mị âm trầm nặng nề.Thịnh Vị Ương cười nhạo rất thiếu đánh,“Hoàng Phủ ba tuổi, anh nhìn xem bộ dáng hùng hổ này của anh, có phải xấu đến chính mình cũng không nhận ra không?”Hoàng Phủ Bạc Ái quả thực không thể tin được chính mình nghe được cái gì, vươn tay liền đoạt lấy di động của cô, gân xanh bật nhảy gào thét,“Thịnh Vị Ương, cô xóa cho tôi!”Thịnh Vị Ương cơ linh tránh đi, dùng tay phải bị thương cất điện thoại ở trong ngực, vừa lạnh lùng cảnh cáo anh,“Hoàng Phủ Bạc Ái, anh đừng nhúc nhích, hiện tại tôi chính là nhân sĩ tàn tật.”Hoàng Phủ Bạc Ái, “……”Thịnh Vị Ương cười tủm tỉm tiếp tục nói,“Tôi mới không xóa, ảnh chụp xấu như vậy cần lưu trữ thật tốt, lúc anh lại tự kỷ xinh đẹp hơn tôi liền cầm ra, oán giận chết anh!”Gương mặt bạo nộ của Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng kéo một cái, hoàn toàn vặn vẹo đến không được.

Chương 337: Nhân sĩ tàn tật