Tính đến nay anh và cậu cũng lớn rồi. Đậu má! Nói nhảm gì thế này? Thôi vào vấn đề chính nhé. Hope thương Su lắm, nhưng mãi mà anh vẫn chưa chấp nhận tình yêu nhỏ nhoi ấy của cậu. Ấy thế là Hope bèn lập mưu: " Cưa đổ Đường " ____________________ Bước đầu tiên: Giả vờ thảo mai. ____________________ -Mấy người biết tin gì chưa nhể? Hope cầm chiếc điện thoại, nhìn năm tên kia. - Lại gì nữa? Anh Jin lên tiếng. - Dạ hôm nay Bang PD kêu năm người đi ra ngoài có chuyện cần bàn ạ! - Ờ, vậy thôi đi lẹ. RapMon đứng dậy, lấy áo khoác. Rồi lần lượt họ đều đi theo anh, nghe lời J-Hope. Trong khi đó, cậu cười gian manh. - Hyung ơi. Hôm nay á. Bọn kia đi hết rồi ạ, vậy hyung muốn ăn gì không? Cậu lay anh dậy, dẻo miệng nói. - Không. Tao mệt lắm, chẳng muốn ăn đâu. Anh quay mặt vào tường, ôm chú gấu Kumamon ngủ tiếp. " Đậu xanh! Nếu hyung không dậy, vậy Hope đành phải giả vờ thảo mai thôi! " - Chết! Hình như dưới bếp có mùi cháy. Kumamon thì đặt trên bàn ăn kìa hyung! Sau khi chuẩn bị xong xuôi các…
Chương 21
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục ĐườngTác giả: LépTruyện Đoản VănTính đến nay anh và cậu cũng lớn rồi. Đậu má! Nói nhảm gì thế này? Thôi vào vấn đề chính nhé. Hope thương Su lắm, nhưng mãi mà anh vẫn chưa chấp nhận tình yêu nhỏ nhoi ấy của cậu. Ấy thế là Hope bèn lập mưu: " Cưa đổ Đường " ____________________ Bước đầu tiên: Giả vờ thảo mai. ____________________ -Mấy người biết tin gì chưa nhể? Hope cầm chiếc điện thoại, nhìn năm tên kia. - Lại gì nữa? Anh Jin lên tiếng. - Dạ hôm nay Bang PD kêu năm người đi ra ngoài có chuyện cần bàn ạ! - Ờ, vậy thôi đi lẹ. RapMon đứng dậy, lấy áo khoác. Rồi lần lượt họ đều đi theo anh, nghe lời J-Hope. Trong khi đó, cậu cười gian manh. - Hyung ơi. Hôm nay á. Bọn kia đi hết rồi ạ, vậy hyung muốn ăn gì không? Cậu lay anh dậy, dẻo miệng nói. - Không. Tao mệt lắm, chẳng muốn ăn đâu. Anh quay mặt vào tường, ôm chú gấu Kumamon ngủ tiếp. " Đậu xanh! Nếu hyung không dậy, vậy Hope đành phải giả vờ thảo mai thôi! " - Chết! Hình như dưới bếp có mùi cháy. Kumamon thì đặt trên bàn ăn kìa hyung! Sau khi chuẩn bị xong xuôi các… Đang tâm trạng... Lép cho ngược vậy...___________Đêm tối, chiếc xe đen lao nhanh như bay rồi lệch bánh đâm sầm vào cột điện bên đường, đầu anh cũng vì thế va đập vào vô lăng. Khiến máu úa ra không ngừng.Hoseok sợ hãi níu lấy tay anh bên ghế tài." Anh không sao nhưng đầu anh đau quá... Còn em Hoseok? "___________Lê bước trên con đường đầy rẫy mùi máu nồng nặc... Hoseok bế một thân hình bé nhỏ đang thoi thóp vì lạnh.Cậu đặt anh xuống, thều thào vài câu:- Cố lên Yoongi à... Chỉ một chút nữa thôi... Em sẽ cứu anh...- Xin lỗi em... Anh...Hoseok bật khóc, người cậu yêu thương đang từ từ bước đến cánh cửa tử thần. Trong khi cậu chẳng thể làm gì để níu kéo mạng sống ít ỏi ấy.- Tại sao lại xảy ra tai nạn... Nếu để em lái thì được rồi. Cái đồ ngốc...Cậu cắn răng, tự trách bản thân sao vô dụng quá. Sao lại để anh cầm lái chứ?- Anh còn lời cuối... Muốn nói với em...Yoongi mơ màng nắm chặt lấy tay Hoseok. Cố hết sức nói:- Anh đi rồi thì nhớ phải sống tốt... Bởi vì ta sẽ lại gặp nhau...Cậu cúi gầm mặt.- Em sẽ theo anh. Vì không có anh... Trái tim em cũng sẽ chết...- Đừng ngu ngốc thế... Hứa với anh... Sống thật tốt... Nếu khôn... Nếu không anh sẽ chẳng an nghỉ được..- Mau...Cổ họng JHope nghẹn lại, đôi mắt rưng rưng. Cậu hôn nhẹ lên mái tóc anh.- Em... Em hứa... Em hứa... Kiếp sau em sẽ tìm anh...Khi nói xong câu ấy thì cậu cũng cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt của Yoongi đã lỏng dần, lạnh ngắt. Khuôn miệng anh hình thành nụ cười nhẹ rồi tắt hẳn...Sau này Hoseok phải sống sao đây?" Tạm biệt anh... An nghỉ nhé... "_______Ahuhuuuu ~~ Sr nhưng Lép viết chưa đủ ngược... Cũng chả thấm...
Đang tâm trạng... Lép cho ngược vậy...
___________
Đêm tối, chiếc xe đen lao nhanh như bay rồi lệch bánh đâm sầm vào cột điện bên đường, đầu anh cũng vì thế va đập vào vô lăng. Khiến máu úa ra không ngừng.
Hoseok sợ hãi níu lấy tay anh bên ghế tài.
" Anh không sao nhưng đầu anh đau quá... Còn em Hoseok? "
___________
Lê bước trên con đường đầy rẫy mùi máu nồng nặc... Hoseok bế một thân hình bé nhỏ đang thoi thóp vì lạnh.
Cậu đặt anh xuống, thều thào vài câu:
- Cố lên Yoongi à... Chỉ một chút nữa thôi... Em sẽ cứu anh...
- Xin lỗi em... Anh...
Hoseok bật khóc, người cậu yêu thương đang từ từ bước đến cánh cửa tử thần. Trong khi cậu chẳng thể làm gì để níu kéo mạng sống ít ỏi ấy.
- Tại sao lại xảy ra tai nạn... Nếu để em lái thì được rồi. Cái đồ ngốc...
Cậu cắn răng, tự trách bản thân sao vô dụng quá. Sao lại để anh cầm lái chứ?
- Anh còn lời cuối... Muốn nói với em...
Yoongi mơ màng nắm chặt lấy tay Hoseok. Cố hết sức nói:
- Anh đi rồi thì nhớ phải sống tốt... Bởi vì ta sẽ lại gặp nhau...
Cậu cúi gầm mặt.
- Em sẽ theo anh. Vì không có anh... Trái tim em cũng sẽ chết...
- Đừng ngu ngốc thế... Hứa với anh... Sống thật tốt... Nếu khôn... Nếu không anh sẽ chẳng an nghỉ được..
- Mau...
Cổ họng JHope nghẹn lại, đôi mắt rưng rưng. Cậu hôn nhẹ lên mái tóc anh.
- Em... Em hứa... Em hứa... Kiếp sau em sẽ tìm anh...
Khi nói xong câu ấy thì cậu cũng cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt của Yoongi đã lỏng dần, lạnh ngắt. Khuôn miệng anh hình thành nụ cười nhẹ rồi tắt hẳn...
Sau này Hoseok phải sống sao đây?
" Tạm biệt anh... An nghỉ nhé... "
_______
Ahuhuuuu ~~ Sr nhưng Lép viết chưa đủ ngược... Cũng chả thấm...
[Đoản] [HopeGa] Hy Vọng Có Cục ĐườngTác giả: LépTruyện Đoản VănTính đến nay anh và cậu cũng lớn rồi. Đậu má! Nói nhảm gì thế này? Thôi vào vấn đề chính nhé. Hope thương Su lắm, nhưng mãi mà anh vẫn chưa chấp nhận tình yêu nhỏ nhoi ấy của cậu. Ấy thế là Hope bèn lập mưu: " Cưa đổ Đường " ____________________ Bước đầu tiên: Giả vờ thảo mai. ____________________ -Mấy người biết tin gì chưa nhể? Hope cầm chiếc điện thoại, nhìn năm tên kia. - Lại gì nữa? Anh Jin lên tiếng. - Dạ hôm nay Bang PD kêu năm người đi ra ngoài có chuyện cần bàn ạ! - Ờ, vậy thôi đi lẹ. RapMon đứng dậy, lấy áo khoác. Rồi lần lượt họ đều đi theo anh, nghe lời J-Hope. Trong khi đó, cậu cười gian manh. - Hyung ơi. Hôm nay á. Bọn kia đi hết rồi ạ, vậy hyung muốn ăn gì không? Cậu lay anh dậy, dẻo miệng nói. - Không. Tao mệt lắm, chẳng muốn ăn đâu. Anh quay mặt vào tường, ôm chú gấu Kumamon ngủ tiếp. " Đậu xanh! Nếu hyung không dậy, vậy Hope đành phải giả vờ thảo mai thôi! " - Chết! Hình như dưới bếp có mùi cháy. Kumamon thì đặt trên bàn ăn kìa hyung! Sau khi chuẩn bị xong xuôi các… Đang tâm trạng... Lép cho ngược vậy...___________Đêm tối, chiếc xe đen lao nhanh như bay rồi lệch bánh đâm sầm vào cột điện bên đường, đầu anh cũng vì thế va đập vào vô lăng. Khiến máu úa ra không ngừng.Hoseok sợ hãi níu lấy tay anh bên ghế tài." Anh không sao nhưng đầu anh đau quá... Còn em Hoseok? "___________Lê bước trên con đường đầy rẫy mùi máu nồng nặc... Hoseok bế một thân hình bé nhỏ đang thoi thóp vì lạnh.Cậu đặt anh xuống, thều thào vài câu:- Cố lên Yoongi à... Chỉ một chút nữa thôi... Em sẽ cứu anh...- Xin lỗi em... Anh...Hoseok bật khóc, người cậu yêu thương đang từ từ bước đến cánh cửa tử thần. Trong khi cậu chẳng thể làm gì để níu kéo mạng sống ít ỏi ấy.- Tại sao lại xảy ra tai nạn... Nếu để em lái thì được rồi. Cái đồ ngốc...Cậu cắn răng, tự trách bản thân sao vô dụng quá. Sao lại để anh cầm lái chứ?- Anh còn lời cuối... Muốn nói với em...Yoongi mơ màng nắm chặt lấy tay Hoseok. Cố hết sức nói:- Anh đi rồi thì nhớ phải sống tốt... Bởi vì ta sẽ lại gặp nhau...Cậu cúi gầm mặt.- Em sẽ theo anh. Vì không có anh... Trái tim em cũng sẽ chết...- Đừng ngu ngốc thế... Hứa với anh... Sống thật tốt... Nếu khôn... Nếu không anh sẽ chẳng an nghỉ được..- Mau...Cổ họng JHope nghẹn lại, đôi mắt rưng rưng. Cậu hôn nhẹ lên mái tóc anh.- Em... Em hứa... Em hứa... Kiếp sau em sẽ tìm anh...Khi nói xong câu ấy thì cậu cũng cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt của Yoongi đã lỏng dần, lạnh ngắt. Khuôn miệng anh hình thành nụ cười nhẹ rồi tắt hẳn...Sau này Hoseok phải sống sao đây?" Tạm biệt anh... An nghỉ nhé... "_______Ahuhuuuu ~~ Sr nhưng Lép viết chưa đủ ngược... Cũng chả thấm...