Tác giả:

Một cô gái mặc áo da màu đen, đứng ở tầng 88 của tòa nhà, dõi mắt ra xa, phía dưới lầu dòng người qua lại nhộn nhịp. Cô giống như bậc nữ vương, đứng trên tất cả mọi thứ. Dưới bóng đêm, cô hơi híp mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành đường cong nhẹ nhàng, để lộ nụ cười mê hoặc, nghiêng nước nghiêng thành. “Ta tên là Vô Tình, bởi ta thực sự vô tình, chỉ lấy mạng người.” Một câu ngắn ngủi, khí thế bức người. Cô lấy trang bị ra, móc xích sắt vào thành lan can tầng thượng, sau đó bước chân lên, một tay nắm dây cáp, buông mình nhảy xuống. Gió thổi phần phật bên tai, mái tóc đen dài như thác nước đổ xuống, cô giống như một ma nữ giáng thế. Rơi xuống đến tầng 80, cô dùng một tay đấm vỡ cửa kính, chui vào bên trong. ... “Cắt!” Bỗng nhiên, bốn phía đèn chiếu sáng rực. Đạo diễn Tống Sĩ Hoài phấn khởi đi tới, kích động nắm tay nữ diễn viên, cười nói, “Diễn tốt lắm, mới một lần đã qua rồi!” Không sai, đây là phim trường, bộ phim điện ảnh này tên “Dạ Mị”, chi phí làm phim đã là một trăm triệu,…

Chương 6

Mê Tình BerlinTác giả: EngelchenTruyện Ngôn TìnhMột cô gái mặc áo da màu đen, đứng ở tầng 88 của tòa nhà, dõi mắt ra xa, phía dưới lầu dòng người qua lại nhộn nhịp. Cô giống như bậc nữ vương, đứng trên tất cả mọi thứ. Dưới bóng đêm, cô hơi híp mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành đường cong nhẹ nhàng, để lộ nụ cười mê hoặc, nghiêng nước nghiêng thành. “Ta tên là Vô Tình, bởi ta thực sự vô tình, chỉ lấy mạng người.” Một câu ngắn ngủi, khí thế bức người. Cô lấy trang bị ra, móc xích sắt vào thành lan can tầng thượng, sau đó bước chân lên, một tay nắm dây cáp, buông mình nhảy xuống. Gió thổi phần phật bên tai, mái tóc đen dài như thác nước đổ xuống, cô giống như một ma nữ giáng thế. Rơi xuống đến tầng 80, cô dùng một tay đấm vỡ cửa kính, chui vào bên trong. ... “Cắt!” Bỗng nhiên, bốn phía đèn chiếu sáng rực. Đạo diễn Tống Sĩ Hoài phấn khởi đi tới, kích động nắm tay nữ diễn viên, cười nói, “Diễn tốt lắm, mới một lần đã qua rồi!” Không sai, đây là phim trường, bộ phim điện ảnh này tên “Dạ Mị”, chi phí làm phim đã là một trăm triệu,… Nghe Niels nói xong, mặt Phàn Hi liền biến sắc, “Anh biết tôi là ai sao?”Niels lắc đầu, “Tôi không biết cô.”“Vậy, tại sao anh biết tôi là người nổi tiếng?”“Bởi vì diện mạo cô không phải tầm thường, ăn mặc cũng không đơn giản, hơn nữa hộ chiếu nhập cảnh chỉ có thời hạn mười ngày, bây giờ Liên hoan phim Berlin đang diễn ra. Tuy tôi không biết tại sao cô lại ở trên du thuyền này, nhưng tôi cảm thấy khả năng cô là người nổi tiếng rất lớn.”Vừa nãy Niels liếc qua hộ chiếu của cô, suy đoán của anh thực ra cũng có dựa vào thông tin anh vừa thu thập được. Phàn Hi nhất thời không tìm được lời phản bác, chỉ có thể công nhận, người đàn ông này tư duy logic thật tốt.Thấy cô không nói gì, anh biết mình đã nói đến trọng điểm, không nhanh không chậm mà tiếp tục, “Chắc hẳn cô cũng không có ý định dừng lại, vì vậy tôi mong cô có thể làm theo đề nghị của tôi, chúng ta, mỗi bên lùi một bước.”Ngữ khí của anh không hề ngạo mạn, thậm chí rất khách khí, khiến Phàn Hi có cảm giác áp lực, cô không thích loại cảm giác này, tự dưng trong lòng lại muốn đối đầu với anh, cô lên tiếng, “Nếu tôi muốn truy cứu tới cùng thì sao?”Niels nhìn cô. Đôi mắt cô đen tĩnh mịch, phảng phất một lớp sương mù, lạnh lẽo như băng, người nhìn không thấu.“Nếu như vậy thì, dựa theo luật pháp Đức, hai bên khởi tố, muốn quan tòa phán định, cô sẽ phải ở lại đây ít nhất hai tháng.”Phàn Hi không nói gì. Ở đây hai tháng, đó là điều không thể, ở Trung Quốc còn một đống chuyện cần cô trở về. Có điều, cô thực sự không thích cách anh ta tự tin kiểm soát mọi thứ, dường như với anh mà nói, cô đã nằm trong lòng bàn tay anh rồi.Niels lùi một bước, nói, “Tôi có thể bảo người vừa đụng chạm cô tới xin lỗi cô.”“Không.” Phàn Hi đột nhiên nở nụ cười, cố ý gây khó dễ, “Anh không phải là người phát ngôn tạm thời của bọn họ sao? Tôi muốn anh xin lỗi tôi. À, trước mặt mọi người, công khai xin lỗi.”Niels lắc đầu, “Không thể công khai xin lỗi, tôi là người phát ngôn của bọn họ, mỗi câu mỗi từ, đều là đại diện cho quân đội.”Thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, Phàn Hi tự nhiên cảm thấy người đàn ông này có chút thú vị, liền nói, “Không xin lỗi trước mọi người cũng được, nhưng anh phải để tôi sờ lại một cái, cho hòa nhau.”Sắc mặt Niels trầm xuống.Phàn Hi bật cười lớn, đi qua vỗ vai anh, thấp giọng nói, “Đừng căng thẳng, tôi đùa tí thôi mà.”Đùa? Rõ ràng là cô đang đùa anh.Nhìn thái độ của cô như vậy, Niels nhíu mày, không khỏi nghi ngờ suy đoán lúc nãy của mình, cô ta thực sự là đại minh tinh sao?***Những chuyện xảy ra trên du thuyền, Phàn Hi không hề cho vào bộ nhớ.Sáng hôm sau lên máy bay, trở về Trung Quốc Đại Lục.Vừa đặt chân đến sảnh sân bay, đã bị một đoàn fan hâm mộ vây quanh. Dưới sự giúp đỡ của trợ lý và vệ sĩ, từ từ thoát khỏi đám đông, đi đến bãi đỗ xe. Vệ sĩ thay cô mở cửa xe, Phàn Hi sửa lại váy, ngồi xuống ghế. Từ đầu đến cuối cô đều không tháo kính râm.Ngồi ở ghế lái chính là người đại diện của cô, Chương Tuyệt, đợi cô ngồi ổn định, anh nhấn ga, xe ô tô rời khỏi sân bay.Phàn Hi lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc, “Chuyện giẫm váy xử lý như thế nào?”

Nghe Niels nói xong, mặt Phàn Hi liền biến sắc, “Anh biết tôi là ai sao?”

Niels lắc đầu, “Tôi không biết cô.”

“Vậy, tại sao anh biết tôi là người nổi tiếng?”

“Bởi vì diện mạo cô không phải tầm thường, ăn mặc cũng không đơn giản, hơn nữa hộ chiếu nhập cảnh chỉ có thời hạn mười ngày, bây giờ Liên hoan phim Berlin đang diễn ra. Tuy tôi không biết tại sao cô lại ở trên du thuyền này, nhưng tôi cảm thấy khả năng cô là người nổi tiếng rất lớn.”

Vừa nãy Niels liếc qua hộ chiếu của cô, suy đoán của anh thực ra cũng có dựa vào thông tin anh vừa thu thập được. Phàn Hi nhất thời không tìm được lời phản bác, chỉ có thể công nhận, người đàn ông này tư duy logic thật tốt.

Thấy cô không nói gì, anh biết mình đã nói đến trọng điểm, không nhanh không chậm mà tiếp tục, “Chắc hẳn cô cũng không có ý định dừng lại, vì vậy tôi mong cô có thể làm theo đề nghị của tôi, chúng ta, mỗi bên lùi một bước.”

Ngữ khí của anh không hề ngạo mạn, thậm chí rất khách khí, khiến Phàn Hi có cảm giác áp lực, cô không thích loại cảm giác này, tự dưng trong lòng lại muốn đối đầu với anh, cô lên tiếng, “Nếu tôi muốn truy cứu tới cùng thì sao?”

Niels nhìn cô. Đôi mắt cô đen tĩnh mịch, phảng phất một lớp sương mù, lạnh lẽo như băng, người nhìn không thấu.

“Nếu như vậy thì, dựa theo luật pháp Đức, hai bên khởi tố, muốn quan tòa phán định, cô sẽ phải ở lại đây ít nhất hai tháng.”

Phàn Hi không nói gì. Ở đây hai tháng, đó là điều không thể, ở Trung Quốc còn một đống chuyện cần cô trở về. Có điều, cô thực sự không thích cách anh ta tự tin kiểm soát mọi thứ, dường như với anh mà nói, cô đã nằm trong lòng bàn tay anh rồi.

Niels lùi một bước, nói, “Tôi có thể bảo người vừa đụng chạm cô tới xin lỗi cô.”

“Không.” Phàn Hi đột nhiên nở nụ cười, cố ý gây khó dễ, “Anh không phải là người phát ngôn tạm thời của bọn họ sao? Tôi muốn anh xin lỗi tôi. À, trước mặt mọi người, công khai xin lỗi.”

Niels lắc đầu, “Không thể công khai xin lỗi, tôi là người phát ngôn của bọn họ, mỗi câu mỗi từ, đều là đại diện cho quân đội.”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, Phàn Hi tự nhiên cảm thấy người đàn ông này có chút thú vị, liền nói, “Không xin lỗi trước mọi người cũng được, nhưng anh phải để tôi sờ lại một cái, cho hòa nhau.”

Sắc mặt Niels trầm xuống.

Phàn Hi bật cười lớn, đi qua vỗ vai anh, thấp giọng nói, “Đừng căng thẳng, tôi đùa tí thôi mà.”

Đùa? Rõ ràng là cô đang đùa anh.

Nhìn thái độ của cô như vậy, Niels nhíu mày, không khỏi nghi ngờ suy đoán lúc nãy của mình, cô ta thực sự là đại minh tinh sao?

***

Những chuyện xảy ra trên du thuyền, Phàn Hi không hề cho vào bộ nhớ.

Sáng hôm sau lên máy bay, trở về Trung Quốc Đại Lục.

Vừa đặt chân đến sảnh sân bay, đã bị một đoàn fan hâm mộ vây quanh. Dưới sự giúp đỡ của trợ lý và vệ sĩ, từ từ thoát khỏi đám đông, đi đến bãi đỗ xe. Vệ sĩ thay cô mở cửa xe, Phàn Hi sửa lại váy, ngồi xuống ghế. Từ đầu đến cuối cô đều không tháo kính râm.

Ngồi ở ghế lái chính là người đại diện của cô, Chương Tuyệt, đợi cô ngồi ổn định, anh nhấn ga, xe ô tô rời khỏi sân bay.

Phàn Hi lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc, “Chuyện giẫm váy xử lý như thế nào?”

Mê Tình BerlinTác giả: EngelchenTruyện Ngôn TìnhMột cô gái mặc áo da màu đen, đứng ở tầng 88 của tòa nhà, dõi mắt ra xa, phía dưới lầu dòng người qua lại nhộn nhịp. Cô giống như bậc nữ vương, đứng trên tất cả mọi thứ. Dưới bóng đêm, cô hơi híp mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành đường cong nhẹ nhàng, để lộ nụ cười mê hoặc, nghiêng nước nghiêng thành. “Ta tên là Vô Tình, bởi ta thực sự vô tình, chỉ lấy mạng người.” Một câu ngắn ngủi, khí thế bức người. Cô lấy trang bị ra, móc xích sắt vào thành lan can tầng thượng, sau đó bước chân lên, một tay nắm dây cáp, buông mình nhảy xuống. Gió thổi phần phật bên tai, mái tóc đen dài như thác nước đổ xuống, cô giống như một ma nữ giáng thế. Rơi xuống đến tầng 80, cô dùng một tay đấm vỡ cửa kính, chui vào bên trong. ... “Cắt!” Bỗng nhiên, bốn phía đèn chiếu sáng rực. Đạo diễn Tống Sĩ Hoài phấn khởi đi tới, kích động nắm tay nữ diễn viên, cười nói, “Diễn tốt lắm, mới một lần đã qua rồi!” Không sai, đây là phim trường, bộ phim điện ảnh này tên “Dạ Mị”, chi phí làm phim đã là một trăm triệu,… Nghe Niels nói xong, mặt Phàn Hi liền biến sắc, “Anh biết tôi là ai sao?”Niels lắc đầu, “Tôi không biết cô.”“Vậy, tại sao anh biết tôi là người nổi tiếng?”“Bởi vì diện mạo cô không phải tầm thường, ăn mặc cũng không đơn giản, hơn nữa hộ chiếu nhập cảnh chỉ có thời hạn mười ngày, bây giờ Liên hoan phim Berlin đang diễn ra. Tuy tôi không biết tại sao cô lại ở trên du thuyền này, nhưng tôi cảm thấy khả năng cô là người nổi tiếng rất lớn.”Vừa nãy Niels liếc qua hộ chiếu của cô, suy đoán của anh thực ra cũng có dựa vào thông tin anh vừa thu thập được. Phàn Hi nhất thời không tìm được lời phản bác, chỉ có thể công nhận, người đàn ông này tư duy logic thật tốt.Thấy cô không nói gì, anh biết mình đã nói đến trọng điểm, không nhanh không chậm mà tiếp tục, “Chắc hẳn cô cũng không có ý định dừng lại, vì vậy tôi mong cô có thể làm theo đề nghị của tôi, chúng ta, mỗi bên lùi một bước.”Ngữ khí của anh không hề ngạo mạn, thậm chí rất khách khí, khiến Phàn Hi có cảm giác áp lực, cô không thích loại cảm giác này, tự dưng trong lòng lại muốn đối đầu với anh, cô lên tiếng, “Nếu tôi muốn truy cứu tới cùng thì sao?”Niels nhìn cô. Đôi mắt cô đen tĩnh mịch, phảng phất một lớp sương mù, lạnh lẽo như băng, người nhìn không thấu.“Nếu như vậy thì, dựa theo luật pháp Đức, hai bên khởi tố, muốn quan tòa phán định, cô sẽ phải ở lại đây ít nhất hai tháng.”Phàn Hi không nói gì. Ở đây hai tháng, đó là điều không thể, ở Trung Quốc còn một đống chuyện cần cô trở về. Có điều, cô thực sự không thích cách anh ta tự tin kiểm soát mọi thứ, dường như với anh mà nói, cô đã nằm trong lòng bàn tay anh rồi.Niels lùi một bước, nói, “Tôi có thể bảo người vừa đụng chạm cô tới xin lỗi cô.”“Không.” Phàn Hi đột nhiên nở nụ cười, cố ý gây khó dễ, “Anh không phải là người phát ngôn tạm thời của bọn họ sao? Tôi muốn anh xin lỗi tôi. À, trước mặt mọi người, công khai xin lỗi.”Niels lắc đầu, “Không thể công khai xin lỗi, tôi là người phát ngôn của bọn họ, mỗi câu mỗi từ, đều là đại diện cho quân đội.”Thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, Phàn Hi tự nhiên cảm thấy người đàn ông này có chút thú vị, liền nói, “Không xin lỗi trước mọi người cũng được, nhưng anh phải để tôi sờ lại một cái, cho hòa nhau.”Sắc mặt Niels trầm xuống.Phàn Hi bật cười lớn, đi qua vỗ vai anh, thấp giọng nói, “Đừng căng thẳng, tôi đùa tí thôi mà.”Đùa? Rõ ràng là cô đang đùa anh.Nhìn thái độ của cô như vậy, Niels nhíu mày, không khỏi nghi ngờ suy đoán lúc nãy của mình, cô ta thực sự là đại minh tinh sao?***Những chuyện xảy ra trên du thuyền, Phàn Hi không hề cho vào bộ nhớ.Sáng hôm sau lên máy bay, trở về Trung Quốc Đại Lục.Vừa đặt chân đến sảnh sân bay, đã bị một đoàn fan hâm mộ vây quanh. Dưới sự giúp đỡ của trợ lý và vệ sĩ, từ từ thoát khỏi đám đông, đi đến bãi đỗ xe. Vệ sĩ thay cô mở cửa xe, Phàn Hi sửa lại váy, ngồi xuống ghế. Từ đầu đến cuối cô đều không tháo kính râm.Ngồi ở ghế lái chính là người đại diện của cô, Chương Tuyệt, đợi cô ngồi ổn định, anh nhấn ga, xe ô tô rời khỏi sân bay.Phàn Hi lên tiếng phá vỡ không khí trầm mặc, “Chuyện giẫm váy xử lý như thế nào?”

Chương 6