Tác giả:

Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…

Chương 790: Anh như bóng với hình (14)

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Kiều Luyến nhìn anh.Một loại cảm xúc ưu thương, lưu động giữa hai người.Kiều Luyến đột nhiên có loại cảm giác vô lực.Thẩm Lương Xuyên đứng ở đằng đó, cao lớn như vậy, giống như có thể che gió che mưa cho cô.Thế nhưng cô giờ phút này, lại cảm thấy giống như là có đồ vật gì, cách trở giữa hai người, để cho cô làm sao cũng không đột phá nổi cái chướng ngại kia, tiến tới cánh cửa lòng anh.Kiều Luyến có chút thất vọng gật đầu.cô đi ra cửa, đi hai bước, lại quay đầu: " Cơm tối...""Anh gọi thức ăn ngoài."Bốn chữ đơn giản, để Kiều Luyến gật đầu lần nữa.Kiều Luyến lại nhìn anh một chút, tiếp tục mở miệng: "Vậy anh buổi tối hôm nay, sớm nghỉ ngơi một chút.""Được."Lúc này Kiều Luyến mới ngậm miệng lại, rời khỏi phòng làm việc của anh.-Trong phòng an tĩnh lại.Cả tầng đều không có người, chỉ có phòng làm việc của anh, tản ra ánh sáng yếu ớt.Thẩm Lương Xuyên mệt mỏi ngồi ở trên ghế làm việc, ánh mắt lại rơi vào màn hình máy vi tính.Không biết vì cái gì, hôm nay chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt sẽ xuất hiện vẻ mặt Mạc Vô Tâm đầm đìa máu thịt, như thế nào cũng ngủ không được.Vả lại...Anh muốn về nhà.Thế nhưng nghĩ đến Mạc Vô Tâm, anh lại cảm thấy làm sao cũng không căng ra cái miệng này.Hắn biết ma chướng của mình, nh phải chỉnh lý tốt tâm tình, lại trở về.Miễn cho xuất hiện ngày ấy, tràng cảnh đẩy Kiều Luyếnngã trên đất.Nghĩ tới đây, Thẩm Lương Xuyên liền vô lực ngồi ở trên ghế sofa.Một lát sau, điện thoại di động của anh vang lên.Anh nghe, đối diện truyền đến tiếng Kiều Luyến: " Em vừa mới giúp anh đặt trước một phần thức ăn, một chút nữa đưa qua. Anh phải nhớ kỹ ăn cơm."Tâm lý Thẩm Lương Xuyên ám áp, khẽ "Ừ" một tiếng."Chiếu cố tốt chính mình.""Ừm.""Vậy, em cúp."Thẩm Lương Xuyên nghe tiếng của đối phương, bỗng nhiên mở miệng: "Tiểu Kiều."Kiều Luyến sững sờ, "Ừm?""Đêm nay anh về nhà."Tiếng Kiều Luyến lập tức mừng rỡ: " Được, em chờ anh."Cúp điện thoại, Thẩm Lương Xuyên mới cười.Anh nhìn máy tính, trực tiếp tắt trò chơi đi.Anh cảm thấy mình nhất định đâu óc nở hoa, làm sao lại để Mạc Vô Tâm đến ảnh hưởng cuộc sống của anh?Anh đứng lên, cầm áo khoác lên, đang muốn đi ra ngoài, lại chợt thấy có người đưa thức ăn ngoài tới.Anh nhíu mày lại, nhận lấy.Người đưa thức ăn ngoài cười: "Tiên sinh, nhà hàng chúng ta đưa ngài một phần nhỏ đồ ăn."Thẩm Lương Xuyên nghe nói như thế, tròng mắt co rụt lại.Anh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, cúi đầu nhìn về phía hộp đồ ăn, trực tiếp mở ra, liền phát hiện... Thức ăn này, vẫn là rau diếp cá!Rau diếp cá!Thẩm Lương Xuyên híp mắt lại, cuối cùng mơ hồ cảm thấy lạ ở chỗ nào rồi!Đầu tiên là bóng người trong khi mộ, về sau có việc rau diếp cá, những chuyện này đều bị khiến cho mấy ngày nay cảm xúc của anh không thích hợp.Bởi vì anh luôn luôn có một loại cảm giác, Mạc Vô Tâm giống như ở bên cạnh anh.Loại cảm giác này, quả thực là quá kinh khủng.Cái này không bình thường.Rau diếp cá này, không bình thường.Nghĩ thông suốt những thứ này, anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, liền thấy người đưa thức ăn ngoài, đã biến mất không thấy gì nữa!Tròng mắt anh co rụt lại.Ném đồ ăn xuống đất, trực tiếp nhanh chóng chạy tới thang máy.Vừa đi qua, liền thấy thang máy đã đi xuống.Anh nhanh chóng chạy tới cầu thang, thẳng đến dưới lầu!Chạy nhanh như làn khói xuống dưới, thấy được nhân viên giao thức ăn trước mặt, anh bước nhanh hơn, trực tiếp chạy tới.

Kiều Luyến nhìn anh.

Một loại cảm xúc ưu thương, lưu động giữa hai người.

Kiều Luyến đột nhiên có loại cảm giác vô lực.

Thẩm Lương Xuyên đứng ở đằng đó, cao lớn như vậy, giống như có thể che gió che mưa cho cô.

Thế nhưng cô giờ phút này, lại cảm thấy giống như là có đồ vật gì, cách trở giữa hai người, để cho cô làm sao cũng không đột phá nổi cái chướng ngại kia, tiến tới cánh cửa lòng anh.

Kiều Luyến có chút thất vọng gật đầu.

cô đi ra cửa, đi hai bước, lại quay đầu: " Cơm tối..."

"Anh gọi thức ăn ngoài."

Bốn chữ đơn giản, để Kiều Luyến gật đầu lần nữa.

Kiều Luyến lại nhìn anh một chút, tiếp tục mở miệng: "Vậy anh buổi tối hôm nay, sớm nghỉ ngơi một chút."

"Được."

Lúc này Kiều Luyến mới ngậm miệng lại, rời khỏi phòng làm việc của anh.

-

Trong phòng an tĩnh lại.

Cả tầng đều không có người, chỉ có phòng làm việc của anh, tản ra ánh sáng yếu ớt.

Thẩm Lương Xuyên mệt mỏi ngồi ở trên ghế làm việc, ánh mắt lại rơi vào màn hình máy vi tính.

Không biết vì cái gì, hôm nay chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt sẽ xuất hiện vẻ mặt Mạc Vô Tâm đầm đìa máu thịt, như thế nào cũng ngủ không được.

Vả lại...

Anh muốn về nhà.

Thế nhưng nghĩ đến Mạc Vô Tâm, anh lại cảm thấy làm sao cũng không căng ra cái miệng này.

Hắn biết ma chướng của mình, nh phải chỉnh lý tốt tâm tình, lại trở về.

Miễn cho xuất hiện ngày ấy, tràng cảnh đẩy Kiều Luyếnngã trên đất.

Nghĩ tới đây, Thẩm Lương Xuyên liền vô lực ngồi ở trên ghế sofa.

Một lát sau, điện thoại di động của anh vang lên.

Anh nghe, đối diện truyền đến tiếng Kiều Luyến: " Em vừa mới giúp anh đặt trước một phần thức ăn, một chút nữa đưa qua. Anh phải nhớ kỹ ăn cơm."

Tâm lý Thẩm Lương Xuyên ám áp, khẽ "Ừ" một tiếng.

"Chiếu cố tốt chính mình."

"Ừm."

"Vậy, em cúp."

Thẩm Lương Xuyên nghe tiếng của đối phương, bỗng nhiên mở miệng: "Tiểu Kiều."

Kiều Luyến sững sờ, "Ừm?"

"Đêm nay anh về nhà."

Tiếng Kiều Luyến lập tức mừng rỡ: " Được, em chờ anh."

Cúp điện thoại, Thẩm Lương Xuyên mới cười.

Anh nhìn máy tính, trực tiếp tắt trò chơi đi.

Anh cảm thấy mình nhất định đâu óc nở hoa, làm sao lại để Mạc Vô Tâm đến ảnh hưởng cuộc sống của anh?

Anh đứng lên, cầm áo khoác lên, đang muốn đi ra ngoài, lại chợt thấy có người đưa thức ăn ngoài tới.

Anh nhíu mày lại, nhận lấy.

Người đưa thức ăn ngoài cười: "Tiên sinh, nhà hàng chúng ta đưa ngài một phần nhỏ đồ ăn."

Thẩm Lương Xuyên nghe nói như thế, tròng mắt co rụt lại.

Anh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, cúi đầu nhìn về phía hộp đồ ăn, trực tiếp mở ra, liền phát hiện... Thức ăn này, vẫn là rau diếp cá!

Rau diếp cá!

Thẩm Lương Xuyên híp mắt lại, cuối cùng mơ hồ cảm thấy lạ ở chỗ nào rồi!

Đầu tiên là bóng người trong khi mộ, về sau có việc rau diếp cá, những chuyện này đều bị khiến cho mấy ngày nay cảm xúc của anh không thích hợp.

Bởi vì anh luôn luôn có một loại cảm giác, Mạc Vô Tâm giống như ở bên cạnh anh.

Loại cảm giác này, quả thực là quá kinh khủng.

Cái này không bình thường.

Rau diếp cá này, không bình thường.

Nghĩ thông suốt những thứ này, anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, liền thấy người đưa thức ăn ngoài, đã biến mất không thấy gì nữa!

Tròng mắt anh co rụt lại.

Ném đồ ăn xuống đất, trực tiếp nhanh chóng chạy tới thang máy.

Vừa đi qua, liền thấy thang máy đã đi xuống.

Anh nhanh chóng chạy tới cầu thang, thẳng đến dưới lầu!

Chạy nhanh như làn khói xuống dưới, thấy được nhân viên giao thức ăn trước mặt, anh bước nhanh hơn, trực tiếp chạy tới.

Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Kiều Luyến nhìn anh.Một loại cảm xúc ưu thương, lưu động giữa hai người.Kiều Luyến đột nhiên có loại cảm giác vô lực.Thẩm Lương Xuyên đứng ở đằng đó, cao lớn như vậy, giống như có thể che gió che mưa cho cô.Thế nhưng cô giờ phút này, lại cảm thấy giống như là có đồ vật gì, cách trở giữa hai người, để cho cô làm sao cũng không đột phá nổi cái chướng ngại kia, tiến tới cánh cửa lòng anh.Kiều Luyến có chút thất vọng gật đầu.cô đi ra cửa, đi hai bước, lại quay đầu: " Cơm tối...""Anh gọi thức ăn ngoài."Bốn chữ đơn giản, để Kiều Luyến gật đầu lần nữa.Kiều Luyến lại nhìn anh một chút, tiếp tục mở miệng: "Vậy anh buổi tối hôm nay, sớm nghỉ ngơi một chút.""Được."Lúc này Kiều Luyến mới ngậm miệng lại, rời khỏi phòng làm việc của anh.-Trong phòng an tĩnh lại.Cả tầng đều không có người, chỉ có phòng làm việc của anh, tản ra ánh sáng yếu ớt.Thẩm Lương Xuyên mệt mỏi ngồi ở trên ghế làm việc, ánh mắt lại rơi vào màn hình máy vi tính.Không biết vì cái gì, hôm nay chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt sẽ xuất hiện vẻ mặt Mạc Vô Tâm đầm đìa máu thịt, như thế nào cũng ngủ không được.Vả lại...Anh muốn về nhà.Thế nhưng nghĩ đến Mạc Vô Tâm, anh lại cảm thấy làm sao cũng không căng ra cái miệng này.Hắn biết ma chướng của mình, nh phải chỉnh lý tốt tâm tình, lại trở về.Miễn cho xuất hiện ngày ấy, tràng cảnh đẩy Kiều Luyếnngã trên đất.Nghĩ tới đây, Thẩm Lương Xuyên liền vô lực ngồi ở trên ghế sofa.Một lát sau, điện thoại di động của anh vang lên.Anh nghe, đối diện truyền đến tiếng Kiều Luyến: " Em vừa mới giúp anh đặt trước một phần thức ăn, một chút nữa đưa qua. Anh phải nhớ kỹ ăn cơm."Tâm lý Thẩm Lương Xuyên ám áp, khẽ "Ừ" một tiếng."Chiếu cố tốt chính mình.""Ừm.""Vậy, em cúp."Thẩm Lương Xuyên nghe tiếng của đối phương, bỗng nhiên mở miệng: "Tiểu Kiều."Kiều Luyến sững sờ, "Ừm?""Đêm nay anh về nhà."Tiếng Kiều Luyến lập tức mừng rỡ: " Được, em chờ anh."Cúp điện thoại, Thẩm Lương Xuyên mới cười.Anh nhìn máy tính, trực tiếp tắt trò chơi đi.Anh cảm thấy mình nhất định đâu óc nở hoa, làm sao lại để Mạc Vô Tâm đến ảnh hưởng cuộc sống của anh?Anh đứng lên, cầm áo khoác lên, đang muốn đi ra ngoài, lại chợt thấy có người đưa thức ăn ngoài tới.Anh nhíu mày lại, nhận lấy.Người đưa thức ăn ngoài cười: "Tiên sinh, nhà hàng chúng ta đưa ngài một phần nhỏ đồ ăn."Thẩm Lương Xuyên nghe nói như thế, tròng mắt co rụt lại.Anh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, cúi đầu nhìn về phía hộp đồ ăn, trực tiếp mở ra, liền phát hiện... Thức ăn này, vẫn là rau diếp cá!Rau diếp cá!Thẩm Lương Xuyên híp mắt lại, cuối cùng mơ hồ cảm thấy lạ ở chỗ nào rồi!Đầu tiên là bóng người trong khi mộ, về sau có việc rau diếp cá, những chuyện này đều bị khiến cho mấy ngày nay cảm xúc của anh không thích hợp.Bởi vì anh luôn luôn có một loại cảm giác, Mạc Vô Tâm giống như ở bên cạnh anh.Loại cảm giác này, quả thực là quá kinh khủng.Cái này không bình thường.Rau diếp cá này, không bình thường.Nghĩ thông suốt những thứ này, anh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, liền thấy người đưa thức ăn ngoài, đã biến mất không thấy gì nữa!Tròng mắt anh co rụt lại.Ném đồ ăn xuống đất, trực tiếp nhanh chóng chạy tới thang máy.Vừa đi qua, liền thấy thang máy đã đi xuống.Anh nhanh chóng chạy tới cầu thang, thẳng đến dưới lầu!Chạy nhanh như làn khói xuống dưới, thấy được nhân viên giao thức ăn trước mặt, anh bước nhanh hơn, trực tiếp chạy tới.

Chương 790: Anh như bóng với hình (14)