Đêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng…
Chương 791: Anh như bóng với hình (15)
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Thẩm Lương Xuyên vỗ lên bờ vai người giao hàng một cái: "Rốt cuộc anh là ai?!"Cái người giao thức ăn bị dọa đến nỗi bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy Thẩm Lương Xuyên, con mắt xoát lập tức sáng lên: " Anh, anh là Thẩm Lương Xuyên ảnh đế sao?"Dáng vẻ đó... Căn bản không giống như là có tật giật mình.Anh nghi ngờ nhíu lông mày, một lúc sau mới mở miệng nói: "Thức ăn ngoài của tôi, là anh tặng sao?"Người nhân viên giao thức ăn ngẩng đầu lên, nhìn về phía tầng 12: "Thì ra, tầng 12 nhận thức ăn ngoài, trách không được! Trách không được trợ lý của ngài cũng không để cho tôi vào bên trong, chỉ ở thang máy giao thức ăn thôi."Trợ lý?Trợ lý gì?Anh nhíu lông mày: "Vừa rồi mới đem thức ăn đến phòng của tôi, không phải anh?"Người kia cũng hơi sững sờ: "Đúng vậy, là trợ lý của ngài nói, bời vì thân phận ngài đặc thù, cho nên trực tiếp cầm thức ăn từ thang máy vào.."Lời này rơi xuống, cuối cùng Thẩm Lương Xuyên đã nhận ra là lạ: " Hôm này nhà hàng mọi người tặng thêm món gì?"Người kia cũng sững sờ.Loại nhà hàng cao cấp như bọn họ, đương nhiên không có khả năng tìm nhân viên phía ngoài đưa bữa ăn, đều là người của nhà hàng.Tặng thức sao?Người kia không hiểu mở miệng: "Tặng gì, xưa nay chúng tôi không đưa thức nhắm!"Thẩm Lương Xuyên chỉ cảm thấy phía sau phát lạnh, giống như là bị thứ gì bám vào, để anh sợ run cả người.Anh nhíu lông mày, một lúc sau mới mở miệng hỏi thăm: "Cái người trợ lý nhận thức ăn ngoài, dung mạo ra sao?"Cuối cùng giống như là người giao hàng minh bạch chuyện gì không được bình thường, anh ta mở to hai mắt nhìn: "Tôi, tôi... Tôi giống như không thấy rõ ràng bộ dạng anh ta thế nào..."Thẩm Lương Xuyên buông lỏng tay người giao thức, chợt bỗng nhiên quay đầu.Người kia hẳn là đã đi.Nhưng đến cùng là ai, vì thức ăn mà anh gọi ngoài, lại có rau diếp cá?Thẩm Lương Xuyên nhíu lông mày.Anh vội vàng cầm điện thoại di động lên, tìm được buổi trưa hôm nay, còn có đêm qua đặt thức ăn ngoài.Điện thoại gọi tới, đối diện vang lên giọng nói: "Ngài khỏe chứ, nơi này là nhà hàng XX, xin hỏi có gì có thể phục vụ cho ngài sao?"Thẩm Lương Xuyên trực tiếp mở miệng: "Hôm qua mọi người tặng thức ăn ngoài, tặng là cái gì?""Thật có lỗi, tiên sinh, ngày hôm qua thức ăn của chúng tôi, cũng không có thêm món nhắm gì."Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, càng xác định suy đoán của mình.Có người, ở thức ăn ngoài của anh, động tay chân!Thế nhưng, người này đến cùng là ai?!Người này, lại có mục đích gì?Thẩm Lương Xuyên quay người, lên lầu, cầm thức ăn ngoài, liền đi ra ngoài.Anh trực tiếp đi tới cơ quan chuyên nghiệp kiểm tra, giao thức ăn ngoài cho đám người kia: "Giúp tôi tra một chút, trong này có cái gì."Nhân viên làm việc gật đầu: " Vâng, tiên sinh."Thẩm Lương Xuyên quay người, vừa muốn rời khỏi.Sau lưng bỗng nhiên có người hô: "Thẩm tiên sinh!"Thẩm Lương Xuyên quay đầu, liền thấy có người nghi ngờ lấy từ trong hộp thức ăn ra một cái thẻ: " Thẩm tiên sinh, tấm thẻ này, là cho ngài sao?"Lần này trong thức ăn ngoài, lại có một cái thẻ?!Thẩm Lương Xuyên nhanh chóng tiến lên một bước, đưa tay tiếp nhận tấm thẻ, trực tiếp nhìn sang.Sau khi nhìn thấy nội dung phía trên, anh chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân đều chuẩn bị dựng đứng!Bời vì, phía trên kia, dùng bút màu đỏ như máuviết: Xuyên Tử, chào cậu.Xuyên tử...Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, bỗng dưng siết chặt nắm tayĐây là Mạc Vô Tâm, xưng hô đặc biệt đối với anh!
Thẩm Lương Xuyên vỗ lên bờ vai người giao hàng một cái: "Rốt cuộc anh là ai?!"
Cái người giao thức ăn bị dọa đến nỗi bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy Thẩm Lương Xuyên, con mắt xoát lập tức sáng lên: " Anh, anh là Thẩm Lương Xuyên ảnh đế sao?"
Dáng vẻ đó... Căn bản không giống như là có tật giật mình.
Anh nghi ngờ nhíu lông mày, một lúc sau mới mở miệng nói: "Thức ăn ngoài của tôi, là anh tặng sao?"
Người nhân viên giao thức ăn ngẩng đầu lên, nhìn về phía tầng 12: "Thì ra, tầng 12 nhận thức ăn ngoài, trách không được! Trách không được trợ lý của ngài cũng không để cho tôi vào bên trong, chỉ ở thang máy giao thức ăn thôi."
Trợ lý?
Trợ lý gì?
Anh nhíu lông mày: "Vừa rồi mới đem thức ăn đến phòng của tôi, không phải anh?"
Người kia cũng hơi sững sờ: "Đúng vậy, là trợ lý của ngài nói, bời vì thân phận ngài đặc thù, cho nên trực tiếp cầm thức ăn từ thang máy vào.."
Lời này rơi xuống, cuối cùng Thẩm Lương Xuyên đã nhận ra là lạ: " Hôm này nhà hàng mọi người tặng thêm món gì?"
Người kia cũng sững sờ.
Loại nhà hàng cao cấp như bọn họ, đương nhiên không có khả năng tìm nhân viên phía ngoài đưa bữa ăn, đều là người của nhà hàng.
Tặng thức sao?
Người kia không hiểu mở miệng: "Tặng gì, xưa nay chúng tôi không đưa thức nhắm!"
Thẩm Lương Xuyên chỉ cảm thấy phía sau phát lạnh, giống như là bị thứ gì bám vào, để anh sợ run cả người.
Anh nhíu lông mày, một lúc sau mới mở miệng hỏi thăm: "Cái người trợ lý nhận thức ăn ngoài, dung mạo ra sao?"
Cuối cùng giống như là người giao hàng minh bạch chuyện gì không được bình thường, anh ta mở to hai mắt nhìn: "Tôi, tôi... Tôi giống như không thấy rõ ràng bộ dạng anh ta thế nào..."
Thẩm Lương Xuyên buông lỏng tay người giao thức, chợt bỗng nhiên quay đầu.
Người kia hẳn là đã đi.
Nhưng đến cùng là ai, vì thức ăn mà anh gọi ngoài, lại có rau diếp cá?
Thẩm Lương Xuyên nhíu lông mày.
Anh vội vàng cầm điện thoại di động lên, tìm được buổi trưa hôm nay, còn có đêm qua đặt thức ăn ngoài.
Điện thoại gọi tới, đối diện vang lên giọng nói: "Ngài khỏe chứ, nơi này là nhà hàng XX, xin hỏi có gì có thể phục vụ cho ngài sao?"
Thẩm Lương Xuyên trực tiếp mở miệng: "Hôm qua mọi người tặng thức ăn ngoài, tặng là cái gì?"
"Thật có lỗi, tiên sinh, ngày hôm qua thức ăn của chúng tôi, cũng không có thêm món nhắm gì."
Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, càng xác định suy đoán của mình.
Có người, ở thức ăn ngoài của anh, động tay chân!
Thế nhưng, người này đến cùng là ai?!
Người này, lại có mục đích gì?
Thẩm Lương Xuyên quay người, lên lầu, cầm thức ăn ngoài, liền đi ra ngoài.
Anh trực tiếp đi tới cơ quan chuyên nghiệp kiểm tra, giao thức ăn ngoài cho đám người kia: "Giúp tôi tra một chút, trong này có cái gì."
Nhân viên làm việc gật đầu: " Vâng, tiên sinh."
Thẩm Lương Xuyên quay người, vừa muốn rời khỏi.
Sau lưng bỗng nhiên có người hô: "Thẩm tiên sinh!"
Thẩm Lương Xuyên quay đầu, liền thấy có người nghi ngờ lấy từ trong hộp thức ăn ra một cái thẻ: " Thẩm tiên sinh, tấm thẻ này, là cho ngài sao?"
Lần này trong thức ăn ngoài, lại có một cái thẻ?!
Thẩm Lương Xuyên nhanh chóng tiến lên một bước, đưa tay tiếp nhận tấm thẻ, trực tiếp nhìn sang.
Sau khi nhìn thấy nội dung phía trên, anh chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân đều chuẩn bị dựng đứng!
Bời vì, phía trên kia, dùng bút màu đỏ như máuviết: Xuyên Tử, chào cậu.
Xuyên tử...
Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, bỗng dưng siết chặt nắm tay
Đây là Mạc Vô Tâm, xưng hô đặc biệt đối với anh!
Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PKTác giả: Công Tử DiễnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngĐêm dài. Trong phòng ngủ xa hoa, ánh đèn mờ nhạt, tô đậm bóng đêm yên tĩnh và thần bí. Kiều Luyến ngồi ở trên chiếc giường lớn kiểu cổ, bất an níu lấy Xáo ngủ gợi cảm trên người. Nghĩ đến đợi chuyện sẽ phát sinh lát nữa, dù cô luôn không sợ trời không sợ đất, lúc này cũng phải khẩn trương cắn vào môi dưới, đôi mắt đen nhánh to tròn sáng ngời, như có như không lướt qua phương hướng phòng tắm. Tiếng nước chảy ngừng, cửa phòng tắm được mở ra, thân hình Thẩm Lương Xuyên cao lớn rắn rỏi đi tới, khiến cái phòng ngủ rộng rãi đều có vẻ hơi chật chội, quanh người anh tràn ngập hơi thở tôn quý bẩm sinh. Trong lòng Kiều Luyến "Lộp bộp" một chút, đứng vội lên. Người này, là người chồng tân hôn của cô. Nhưng hôm nay mới là lần đầu bọn họ gặp mặt. Anh mặc một bộ áo ngủ màu trắng, tóc ướt nhẹp, mũi cao thẳng, môi đơn bạc, ngũ quan so với ở trên màn hình thì còn tinh xảo đẹp mắt hơn, nhất là cặp mắt phượng hẹp dài kia, sắc bén lại lạnh lùng. Kiều Luyến nặn ra một nụ cười ngọt ngào, cố gắng mở miệng… Thẩm Lương Xuyên vỗ lên bờ vai người giao hàng một cái: "Rốt cuộc anh là ai?!"Cái người giao thức ăn bị dọa đến nỗi bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy Thẩm Lương Xuyên, con mắt xoát lập tức sáng lên: " Anh, anh là Thẩm Lương Xuyên ảnh đế sao?"Dáng vẻ đó... Căn bản không giống như là có tật giật mình.Anh nghi ngờ nhíu lông mày, một lúc sau mới mở miệng nói: "Thức ăn ngoài của tôi, là anh tặng sao?"Người nhân viên giao thức ăn ngẩng đầu lên, nhìn về phía tầng 12: "Thì ra, tầng 12 nhận thức ăn ngoài, trách không được! Trách không được trợ lý của ngài cũng không để cho tôi vào bên trong, chỉ ở thang máy giao thức ăn thôi."Trợ lý?Trợ lý gì?Anh nhíu lông mày: "Vừa rồi mới đem thức ăn đến phòng của tôi, không phải anh?"Người kia cũng hơi sững sờ: "Đúng vậy, là trợ lý của ngài nói, bời vì thân phận ngài đặc thù, cho nên trực tiếp cầm thức ăn từ thang máy vào.."Lời này rơi xuống, cuối cùng Thẩm Lương Xuyên đã nhận ra là lạ: " Hôm này nhà hàng mọi người tặng thêm món gì?"Người kia cũng sững sờ.Loại nhà hàng cao cấp như bọn họ, đương nhiên không có khả năng tìm nhân viên phía ngoài đưa bữa ăn, đều là người của nhà hàng.Tặng thức sao?Người kia không hiểu mở miệng: "Tặng gì, xưa nay chúng tôi không đưa thức nhắm!"Thẩm Lương Xuyên chỉ cảm thấy phía sau phát lạnh, giống như là bị thứ gì bám vào, để anh sợ run cả người.Anh nhíu lông mày, một lúc sau mới mở miệng hỏi thăm: "Cái người trợ lý nhận thức ăn ngoài, dung mạo ra sao?"Cuối cùng giống như là người giao hàng minh bạch chuyện gì không được bình thường, anh ta mở to hai mắt nhìn: "Tôi, tôi... Tôi giống như không thấy rõ ràng bộ dạng anh ta thế nào..."Thẩm Lương Xuyên buông lỏng tay người giao thức, chợt bỗng nhiên quay đầu.Người kia hẳn là đã đi.Nhưng đến cùng là ai, vì thức ăn mà anh gọi ngoài, lại có rau diếp cá?Thẩm Lương Xuyên nhíu lông mày.Anh vội vàng cầm điện thoại di động lên, tìm được buổi trưa hôm nay, còn có đêm qua đặt thức ăn ngoài.Điện thoại gọi tới, đối diện vang lên giọng nói: "Ngài khỏe chứ, nơi này là nhà hàng XX, xin hỏi có gì có thể phục vụ cho ngài sao?"Thẩm Lương Xuyên trực tiếp mở miệng: "Hôm qua mọi người tặng thức ăn ngoài, tặng là cái gì?""Thật có lỗi, tiên sinh, ngày hôm qua thức ăn của chúng tôi, cũng không có thêm món nhắm gì."Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, càng xác định suy đoán của mình.Có người, ở thức ăn ngoài của anh, động tay chân!Thế nhưng, người này đến cùng là ai?!Người này, lại có mục đích gì?Thẩm Lương Xuyên quay người, lên lầu, cầm thức ăn ngoài, liền đi ra ngoài.Anh trực tiếp đi tới cơ quan chuyên nghiệp kiểm tra, giao thức ăn ngoài cho đám người kia: "Giúp tôi tra một chút, trong này có cái gì."Nhân viên làm việc gật đầu: " Vâng, tiên sinh."Thẩm Lương Xuyên quay người, vừa muốn rời khỏi.Sau lưng bỗng nhiên có người hô: "Thẩm tiên sinh!"Thẩm Lương Xuyên quay đầu, liền thấy có người nghi ngờ lấy từ trong hộp thức ăn ra một cái thẻ: " Thẩm tiên sinh, tấm thẻ này, là cho ngài sao?"Lần này trong thức ăn ngoài, lại có một cái thẻ?!Thẩm Lương Xuyên nhanh chóng tiến lên một bước, đưa tay tiếp nhận tấm thẻ, trực tiếp nhìn sang.Sau khi nhìn thấy nội dung phía trên, anh chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân đều chuẩn bị dựng đứng!Bời vì, phía trên kia, dùng bút màu đỏ như máuviết: Xuyên Tử, chào cậu.Xuyên tử...Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, bỗng dưng siết chặt nắm tayĐây là Mạc Vô Tâm, xưng hô đặc biệt đối với anh!