Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…
Chương 6: Đêm thứ hai của sáu ngày bảy đêm (1)
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… “Mộ Dung tiểu thư, ta vốn không nghĩ ngươi trở mặt, nhưng mà ngươi cố tình gây sự nhiều lần, như vậy hôm nay ta sẽ nói cho ngươi rõ.”“Ta đối với biểu ca ngươi, không có một chút hứng thú. Vì vậy ta khuyên ngươi về sau cũng đừng cầm vàng bạc gì đó đến vũ nhục ta. Nếu ta thật sự yêu thích tiền, đã gả cho biểu ca ngươi, làm biểu tẩu của ngươi, sau đó hưởng thụ tài sản của Chu gia. Tài sản ấy so với chút tiền của ngươi còn hơn biết bao nhiêu lần!”Mộ Dung Nguyệt đau đến nhe răng vì bị Lâm Hồi Âm vặn cổ tay, lại không thể nhúc nhích. Bây giờ nghe Lâm Hồi Âm nói một loạt, vẻ mặt càng phấn khích hơn, nàng ta tức giận đến toàn thân phát run: “Ngươi là đồ nữ nhân không biết xấu hổ!”Lâm Hồi Âm lại dùng sức một chút ở tay của Mộ Dung Nguyệt, khiến Mộ Dung Nguyệt đau đến sắc mặt tái nhợt: “Mộ Dung tiểu thư, ngươi đang mắng ta trước, ta hẳn là nên đi hỏi biểu ca ngươi thế nào lại đi coi trọng một nữ nhân không biết xấu hổ! Chẳng lẽ ngươi không biết, ngươi mắng ta, thực ra chính là sỉ nhục ánh mắt của biểu ca ngươi sao? Ngươi cứ việc mắng, ta tuyệt đối không để ý!”Nói đến đây, ngữ khí của Lâm Hồi Âm trở nên sắc bén hơn: “Ngươi nếu không giữ được trái tim của biểu ca ngươi, cũng đừng bến chỗ ta giương oai!”“Hôm nay cho ngươi một bài học, nữ nhân muốn được nam nhân yêu thích, không phải đi đối phó với nữ nhân khác! Nếu ngươi rảnh rỗi như vậy, hãy đem tâm trí ấy đặt lên người của biểu ca ngươi đi, e rằng biểu ca ngươi cũng sẽ không để ý nữ nhân khác!”“Cho nên, Mộ Dung tiểu thư, ta khuyên ngươi vẫn nên quay về. Vì ở chỗ này của ta, ngươi không lấy được một chút lợi ích!”Sau khi Lâm Hồi Âm nói sau, liền mạnh mẽ bỏ qua Mộ Dung Nguyệt. Sau đó thản nhiên nhìn đại tiểu thư điêu ngoa bị người khác chiều hư không biết trời cao đất rộng này, lạnh lùng hừ một tiếng, không thèm quan tâm đến Mộ Dung Nguyệt, bước về phía ngoài cửa.Để lại Mộ Dung Nguyệt đang ôm cổ tay bị đau của mình không biết sao.Chu gia là một nhà giàu có, đại viện được trang H**ng X* hoa, đình đài lầu các, một cái cầu nhỏ bắc qua dòng nước, làm cho người ta cực kì thích thú.Khi Lâm Hồi Âm ở trong phòng, mở cửa sổ ra có thể thấy một cái hồ nho, trong hồ có một hòn đảo nhỏ, trên mặt hồ để hai chiếc thuyền, phong cảnh hoàn mỹ chân thật không thể soi mói.Buổi sáng xảy ra chuyện với Mộ Dung Nguyệt, Lâm Hồi Âm liền lười biếng ra khỏi cửa cả một ngày, ngay cả ăn uống cũng ở trong phòng.Vào đêm, sau khi tắm sạch sẽ, Lâm Hồi Âm nhìn đến chiếc đồng hồ cát ở trước mặt, liền đứng dậy đóng toàn bộ cửa sổ và cửa phòng.Lâm Hồi Âm lại thấy không đủ, nhìn về hướng cửa sổ, có hồ nước, e rằng rất khó xâm nhập được vào phòng này, liền đẩy bàn cùng ghế đến sau cửa phòng, gắt gao đặt ở đó.Sau khi Lâm Hồi Âm làm xong hết thảy, cả người mệt mỏi thở mạnh. Nàng xụi lơ ngồi trên giường, nhìn đồng hồ cát trước mặt, đáy lòng yên lặng quên đi thời gian, ước chừng đến giờ Tý còn hai canh giờ nữa.Có lẽ do đóng hết cửa sổ quan trọng, trong phòng vô cùng im lặng, đáy lòng Lâm Hồi Âm không nhịn được dâng lên một chút khẩn trương.Nàng không rõ lắm. Rốt cuộc người bắt cóc mình là ai? Huống hồ nàng cũng không phải là người ở thế giới này, lại càng không gây thù chuốc oán với người khác.Mặc dù kết thù, cũng có thể là lúc trước, mà không phải là trò bắt cóc vô lễ này.Càng nghĩ, Lâm Hồi Âm càng cảm thấy kinh khủng.
“Mộ Dung tiểu thư, ta vốn không nghĩ ngươi trở mặt, nhưng mà ngươi cố tình gây sự nhiều lần, như vậy hôm nay ta sẽ nói cho ngươi rõ.”
“Ta đối với biểu ca ngươi, không có một chút hứng thú. Vì vậy ta khuyên ngươi về sau cũng đừng cầm vàng bạc gì đó đến vũ nhục ta. Nếu ta thật sự yêu thích tiền, đã gả cho biểu ca ngươi, làm biểu tẩu của ngươi, sau đó hưởng thụ tài sản của Chu gia. Tài sản ấy so với chút tiền của ngươi còn hơn biết bao nhiêu lần!”
Mộ Dung Nguyệt đau đến nhe răng vì bị Lâm Hồi Âm vặn cổ tay, lại không thể nhúc nhích. Bây giờ nghe Lâm Hồi Âm nói một loạt, vẻ mặt càng phấn khích hơn, nàng ta tức giận đến toàn thân phát run: “Ngươi là đồ nữ nhân không biết xấu hổ!”
Lâm Hồi Âm lại dùng sức một chút ở tay của Mộ Dung Nguyệt, khiến Mộ Dung Nguyệt đau đến sắc mặt tái nhợt: “Mộ Dung tiểu thư, ngươi đang mắng ta trước, ta hẳn là nên đi hỏi biểu ca ngươi thế nào lại đi coi trọng một nữ nhân không biết xấu hổ! Chẳng lẽ ngươi không biết, ngươi mắng ta, thực ra chính là sỉ nhục ánh mắt của biểu ca ngươi sao? Ngươi cứ việc mắng, ta tuyệt đối không để ý!”
Nói đến đây, ngữ khí của Lâm Hồi Âm trở nên sắc bén hơn: “Ngươi nếu không giữ được trái tim của biểu ca ngươi, cũng đừng bến chỗ ta giương oai!”
“Hôm nay cho ngươi một bài học, nữ nhân muốn được nam nhân yêu thích, không phải đi đối phó với nữ nhân khác! Nếu ngươi rảnh rỗi như vậy, hãy đem tâm trí ấy đặt lên người của biểu ca ngươi đi, e rằng biểu ca ngươi cũng sẽ không để ý nữ nhân khác!”
“Cho nên, Mộ Dung tiểu thư, ta khuyên ngươi vẫn nên quay về. Vì ở chỗ này của ta, ngươi không lấy được một chút lợi ích!”
Sau khi Lâm Hồi Âm nói sau, liền mạnh mẽ bỏ qua Mộ Dung Nguyệt. Sau đó thản nhiên nhìn đại tiểu thư điêu ngoa bị người khác chiều hư không biết trời cao đất rộng này, lạnh lùng hừ một tiếng, không thèm quan tâm đến Mộ Dung Nguyệt, bước về phía ngoài cửa.
Để lại Mộ Dung Nguyệt đang ôm cổ tay bị đau của mình không biết sao.
Chu gia là một nhà giàu có, đại viện được trang H**ng X* hoa, đình đài lầu các, một cái cầu nhỏ bắc qua dòng nước, làm cho người ta cực kì thích thú.
Khi Lâm Hồi Âm ở trong phòng, mở cửa sổ ra có thể thấy một cái hồ nho, trong hồ có một hòn đảo nhỏ, trên mặt hồ để hai chiếc thuyền, phong cảnh hoàn mỹ chân thật không thể soi mói.
Buổi sáng xảy ra chuyện với Mộ Dung Nguyệt, Lâm Hồi Âm liền lười biếng ra khỏi cửa cả một ngày, ngay cả ăn uống cũng ở trong phòng.
Vào đêm, sau khi tắm sạch sẽ, Lâm Hồi Âm nhìn đến chiếc đồng hồ cát ở trước mặt, liền đứng dậy đóng toàn bộ cửa sổ và cửa phòng.
Lâm Hồi Âm lại thấy không đủ, nhìn về hướng cửa sổ, có hồ nước, e rằng rất khó xâm nhập được vào phòng này, liền đẩy bàn cùng ghế đến sau cửa phòng, gắt gao đặt ở đó.
Sau khi Lâm Hồi Âm làm xong hết thảy, cả người mệt mỏi thở mạnh. Nàng xụi lơ ngồi trên giường, nhìn đồng hồ cát trước mặt, đáy lòng yên lặng quên đi thời gian, ước chừng đến giờ Tý còn hai canh giờ nữa.
Có lẽ do đóng hết cửa sổ quan trọng, trong phòng vô cùng im lặng, đáy lòng Lâm Hồi Âm không nhịn được dâng lên một chút khẩn trương.
Nàng không rõ lắm. Rốt cuộc người bắt cóc mình là ai? Huống hồ nàng cũng không phải là người ở thế giới này, lại càng không gây thù chuốc oán với người khác.
Mặc dù kết thù, cũng có thể là lúc trước, mà không phải là trò bắt cóc vô lễ này.
Càng nghĩ, Lâm Hồi Âm càng cảm thấy kinh khủng.
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… “Mộ Dung tiểu thư, ta vốn không nghĩ ngươi trở mặt, nhưng mà ngươi cố tình gây sự nhiều lần, như vậy hôm nay ta sẽ nói cho ngươi rõ.”“Ta đối với biểu ca ngươi, không có một chút hứng thú. Vì vậy ta khuyên ngươi về sau cũng đừng cầm vàng bạc gì đó đến vũ nhục ta. Nếu ta thật sự yêu thích tiền, đã gả cho biểu ca ngươi, làm biểu tẩu của ngươi, sau đó hưởng thụ tài sản của Chu gia. Tài sản ấy so với chút tiền của ngươi còn hơn biết bao nhiêu lần!”Mộ Dung Nguyệt đau đến nhe răng vì bị Lâm Hồi Âm vặn cổ tay, lại không thể nhúc nhích. Bây giờ nghe Lâm Hồi Âm nói một loạt, vẻ mặt càng phấn khích hơn, nàng ta tức giận đến toàn thân phát run: “Ngươi là đồ nữ nhân không biết xấu hổ!”Lâm Hồi Âm lại dùng sức một chút ở tay của Mộ Dung Nguyệt, khiến Mộ Dung Nguyệt đau đến sắc mặt tái nhợt: “Mộ Dung tiểu thư, ngươi đang mắng ta trước, ta hẳn là nên đi hỏi biểu ca ngươi thế nào lại đi coi trọng một nữ nhân không biết xấu hổ! Chẳng lẽ ngươi không biết, ngươi mắng ta, thực ra chính là sỉ nhục ánh mắt của biểu ca ngươi sao? Ngươi cứ việc mắng, ta tuyệt đối không để ý!”Nói đến đây, ngữ khí của Lâm Hồi Âm trở nên sắc bén hơn: “Ngươi nếu không giữ được trái tim của biểu ca ngươi, cũng đừng bến chỗ ta giương oai!”“Hôm nay cho ngươi một bài học, nữ nhân muốn được nam nhân yêu thích, không phải đi đối phó với nữ nhân khác! Nếu ngươi rảnh rỗi như vậy, hãy đem tâm trí ấy đặt lên người của biểu ca ngươi đi, e rằng biểu ca ngươi cũng sẽ không để ý nữ nhân khác!”“Cho nên, Mộ Dung tiểu thư, ta khuyên ngươi vẫn nên quay về. Vì ở chỗ này của ta, ngươi không lấy được một chút lợi ích!”Sau khi Lâm Hồi Âm nói sau, liền mạnh mẽ bỏ qua Mộ Dung Nguyệt. Sau đó thản nhiên nhìn đại tiểu thư điêu ngoa bị người khác chiều hư không biết trời cao đất rộng này, lạnh lùng hừ một tiếng, không thèm quan tâm đến Mộ Dung Nguyệt, bước về phía ngoài cửa.Để lại Mộ Dung Nguyệt đang ôm cổ tay bị đau của mình không biết sao.Chu gia là một nhà giàu có, đại viện được trang H**ng X* hoa, đình đài lầu các, một cái cầu nhỏ bắc qua dòng nước, làm cho người ta cực kì thích thú.Khi Lâm Hồi Âm ở trong phòng, mở cửa sổ ra có thể thấy một cái hồ nho, trong hồ có một hòn đảo nhỏ, trên mặt hồ để hai chiếc thuyền, phong cảnh hoàn mỹ chân thật không thể soi mói.Buổi sáng xảy ra chuyện với Mộ Dung Nguyệt, Lâm Hồi Âm liền lười biếng ra khỏi cửa cả một ngày, ngay cả ăn uống cũng ở trong phòng.Vào đêm, sau khi tắm sạch sẽ, Lâm Hồi Âm nhìn đến chiếc đồng hồ cát ở trước mặt, liền đứng dậy đóng toàn bộ cửa sổ và cửa phòng.Lâm Hồi Âm lại thấy không đủ, nhìn về hướng cửa sổ, có hồ nước, e rằng rất khó xâm nhập được vào phòng này, liền đẩy bàn cùng ghế đến sau cửa phòng, gắt gao đặt ở đó.Sau khi Lâm Hồi Âm làm xong hết thảy, cả người mệt mỏi thở mạnh. Nàng xụi lơ ngồi trên giường, nhìn đồng hồ cát trước mặt, đáy lòng yên lặng quên đi thời gian, ước chừng đến giờ Tý còn hai canh giờ nữa.Có lẽ do đóng hết cửa sổ quan trọng, trong phòng vô cùng im lặng, đáy lòng Lâm Hồi Âm không nhịn được dâng lên một chút khẩn trương.Nàng không rõ lắm. Rốt cuộc người bắt cóc mình là ai? Huống hồ nàng cũng không phải là người ở thế giới này, lại càng không gây thù chuốc oán với người khác.Mặc dù kết thù, cũng có thể là lúc trước, mà không phải là trò bắt cóc vô lễ này.Càng nghĩ, Lâm Hồi Âm càng cảm thấy kinh khủng.