Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…
Chương 39: Ngày thứ năm của sáu ngày bảy đêm (3)
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Suy nghĩ một chút Lâm Hồi Âm vội nhìn về phía cửa, nhưng lại thấy một người đàn ông toàn thân khoác trang phục trắng toát, tóc đen dài đến mắt cá chân, theo cử động của hắn cùng tay áo phất bay trong gió, không thể diễn tả được nét phong lưu hào phóng, những nơi hắn lướt qua trên mặt đất đều biến thành một luồng ánh sáng, giống như nét chấm phá trong bức tranh phong thủy vậy.Hoảng sợ nhừng bước chân của người đàn ông đó, đúng là giống như tranh vẽ.Lâm Hồi Âm nhìn đế si ngốc, nàng không hề nghĩ đến chiều nay lại có thể gặp mặt hắn.Hoàng thái tử Triêu Ca.Là hắn đã cứu nàng.Đó là người đàn ông tuyệt sắc mà đơn độc.Hôm nàng vừa đến Hoàng Thành, nàng kinh hoảng nhìn người đàn ông kia, lúc lướt qua gò má nàng còn mang theo mùi thơm của cây cỏ.Cho dù đến bây giờ, Lâm Hồi Âm vẫn còn nhớ hương thơm đó.Triêu Ca trước sau như một, ánh mắt hờ hững không chút biểu cảm, chỉ là lúc nhìn qua Lâm Hồi Âm bỗng trở nên dao động, hắn đứng ngay trước mặt Lâm Hồi Âm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt àng, giống như muốn tìm kiếm thứ gì đó trên gương mặt nàng vậy, lúc lâu sau mới mở miệng hỏi một câu đơn giản: “Ngươi khoẻ không?”So với kiếp trước, dáng dấp nàng nhỏ bé hơn, nhưng đôi tròng mắt kia lại đen bóng trong suốt lại cực kỳ giống.Lâm Hồi Âm gật đầu một cái, muốn đáp một tiếng “khá tốt” nhưng khi vừa mở miệng lại cảm thấy rất mệt mỏi, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.>>>>
Suy nghĩ một chút Lâm Hồi Âm vội nhìn về phía cửa, nhưng lại thấy một người đàn ông toàn thân khoác trang phục trắng toát, tóc đen dài đến mắt cá chân, theo cử động của hắn cùng tay áo phất bay trong gió, không thể diễn tả được nét phong lưu hào phóng, những nơi hắn lướt qua trên mặt đất đều biến thành một luồng ánh sáng, giống như nét chấm phá trong bức tranh phong thủy vậy.
Hoảng sợ nhừng bước chân của người đàn ông đó, đúng là giống như tranh vẽ.
Lâm Hồi Âm nhìn đế si ngốc, nàng không hề nghĩ đến chiều nay lại có thể gặp mặt hắn.
Hoàng thái tử Triêu Ca.
Là hắn đã cứu nàng.
Đó là người đàn ông tuyệt sắc mà đơn độc.
Hôm nàng vừa đến Hoàng Thành, nàng kinh hoảng nhìn người đàn ông kia, lúc lướt qua gò má nàng còn mang theo mùi thơm của cây cỏ.
Cho dù đến bây giờ, Lâm Hồi Âm vẫn còn nhớ hương thơm đó.
Triêu Ca trước sau như một, ánh mắt hờ hững không chút biểu cảm, chỉ là lúc nhìn qua Lâm Hồi Âm bỗng trở nên dao động, hắn đứng ngay trước mặt Lâm Hồi Âm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt àng, giống như muốn tìm kiếm thứ gì đó trên gương mặt nàng vậy, lúc lâu sau mới mở miệng hỏi một câu đơn giản: “Ngươi khoẻ không?”
So với kiếp trước, dáng dấp nàng nhỏ bé hơn, nhưng đôi tròng mắt kia lại đen bóng trong suốt lại cực kỳ giống.
Lâm Hồi Âm gật đầu một cái, muốn đáp một tiếng “khá tốt” nhưng khi vừa mở miệng lại cảm thấy rất mệt mỏi, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.
>>>>
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Suy nghĩ một chút Lâm Hồi Âm vội nhìn về phía cửa, nhưng lại thấy một người đàn ông toàn thân khoác trang phục trắng toát, tóc đen dài đến mắt cá chân, theo cử động của hắn cùng tay áo phất bay trong gió, không thể diễn tả được nét phong lưu hào phóng, những nơi hắn lướt qua trên mặt đất đều biến thành một luồng ánh sáng, giống như nét chấm phá trong bức tranh phong thủy vậy.Hoảng sợ nhừng bước chân của người đàn ông đó, đúng là giống như tranh vẽ.Lâm Hồi Âm nhìn đế si ngốc, nàng không hề nghĩ đến chiều nay lại có thể gặp mặt hắn.Hoàng thái tử Triêu Ca.Là hắn đã cứu nàng.Đó là người đàn ông tuyệt sắc mà đơn độc.Hôm nàng vừa đến Hoàng Thành, nàng kinh hoảng nhìn người đàn ông kia, lúc lướt qua gò má nàng còn mang theo mùi thơm của cây cỏ.Cho dù đến bây giờ, Lâm Hồi Âm vẫn còn nhớ hương thơm đó.Triêu Ca trước sau như một, ánh mắt hờ hững không chút biểu cảm, chỉ là lúc nhìn qua Lâm Hồi Âm bỗng trở nên dao động, hắn đứng ngay trước mặt Lâm Hồi Âm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt àng, giống như muốn tìm kiếm thứ gì đó trên gương mặt nàng vậy, lúc lâu sau mới mở miệng hỏi một câu đơn giản: “Ngươi khoẻ không?”So với kiếp trước, dáng dấp nàng nhỏ bé hơn, nhưng đôi tròng mắt kia lại đen bóng trong suốt lại cực kỳ giống.Lâm Hồi Âm gật đầu một cái, muốn đáp một tiếng “khá tốt” nhưng khi vừa mở miệng lại cảm thấy rất mệt mỏi, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.>>>>