Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 123: Hắn chết tốt hơn ta chết (23)

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Mặc dù Dạ Huyền khép mắt nhưng lỗ tai vẫn có thể phân biệt âm thanh ở xung quanh, hắn biết có một người đang tiến về phía mình, càng lúc càng gần nhưng hắn vẫn không hề mở mắt.Lúc chỉ còn cách Dạ Huyền nửa thước Liên Y mới dừng lại.Nàng không vội lên tiếng, chỉ là trừng mắt tỉ mỉ đánh giá Dạ Huyền.Càng ngắm nhìn nàng thấy tim mình càng đập mạnh, đáy lòng không nhịn được mà thầm nghĩ sao trên thế gian này lại có tên đàn ông ngoại hình hoàn mĩ như hắn? Làm người khác vừa liếc mắt nhìn là không thể nào quên, nếu cuộc đời này nàng có thể nắm lấy tay hắn thì cả đời này chẳng còn gì hối tiếc.Mình muốn hạnh phúc thì phải theo đuổi, Liên Y không hề cảm thấy to gan theo đuổi một gã đàn ông là có bao nhiêu vô sỉ.Hơn nữa lúc này nàng rất tự tin, còn cảm thấy đây là một chuyện hết sức quang minh lỗi lạc.Vậy nên nàng hít sâu một hơi, mở miệng nói với Dạ Huyền: "Ta là Liên Y, đích thân tiên đế tiên phong làm Liên Y công chúa, cô ta là tiên phi, vậy nên một cô nương như ta rất hiếm gặp phải không?"Dạ Huyền hơi cau mày một chút, nhưng cũng không mở mắt.Mặt Liên Y đỏ lên, c*n m** d*** một cái, cẩn thận suy nghĩ lại nói: "Tiên đế tiên phi rất thích ta, nếu như ngươi ở chung một chỗ với ta hiển nhiên bọn họ cũng sẽ rất thích ngươi, ngươi và ta cùng nhau học tiên thuật ở Thần Sơn thật giỏi, có thể trở về hoàng thành, ngươi muốn làm quan gì chỉ cần ta nũng nịu với tiên phi, cô ta nhất định sẽ đồng ý với ta."Liên Y chờ một lúc, thấy Dạ Huyền không hề có bất kỳ thái độ gì, càng nhiệt tình mở miệng: "Ngươi và ta ở chung một chỗ, tuyệt đối ngươi sẽ không hối hận đâu, bởi vì trên thế gian này không còn cô gái nào tốt hơn ta, hơn nữa ta sẽ toàn tâm toàn dạ với ngươi."Căn bản Dạ Huyền cũng không hề nghe cô gái trước mắt lải nhải cái gì, hắn vẫn ung dung tại chỗ cẩn thận đánh giá bước chân của Lâm Hồi Âm, thật vất vả hắn mới nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, vì vậy liền mở mắt, đúng như dự đoán từ phía xa đã nhìn thấy bóng áo tim sánh vai với Liễu Nhiễu bước về phía này.Liên Y cho rằng Dạ Huyền mở mắt ra để nhìn mình, càng có thêm dũng khí, vội nói: "Ngươi không cần lo lắng Tiên đế tiên phi không đồng ý đâu, tiên đế từng hứa với ta, chỉ cần lang quân ta ưng ý, chỉ cần do ta chọn họ sẽ đều đồng ý. Vậy nên ngươi đồng ý ở chung một chỗ với ta chứ."Dạ Huyền trước sau như một, ánh mắt lạnh như băng, lúc nhìn thấy Lâm Hồi Âm trở nên ôn nhu một chút, không giống như khí thế áp bách tỏa ra từ người hắn chút nào.Trong nháy mắt mặt Liên Y càng đỏ trong nắng chiều, nàng cho rằng ánh mắt kia là đối với mình, nên càng thêm tự tin, chẳng qua là cho Dạ Huyền chỉ ngại ngùng không dám lên tiếng đồng ý, nên chủ động đưa tay nắm lấy tay Dạ Huyền.Lúc Liên Y vừa chạm đến Dạ Huyền, đôi chân mày hắn khép chặt lại, bóng người đột nhiên lóe lên một cái, rất không vui nhìn Liên Y trước mắt mình, ánh nhìn sắc bén: "Phiền chết!"Liên Y chưa bao giờ bị người khác mắng là phiền, biểu tình có chút kinh ngạc, nàng không dám tin rõ ràng mới vừa rồi hắn nhìn nàng ôn nhu như vậy, trong nháy mắt nàng ngỡ rằng mình nghe nhầm nên tiếp tục dịu dàng, mở miệng đáng yêu nói:

Mặc dù Dạ Huyền khép mắt nhưng lỗ tai vẫn có thể phân biệt âm thanh ở xung quanh, hắn biết có một người đang tiến về phía mình, càng lúc càng gần nhưng hắn vẫn không hề mở mắt.

Lúc chỉ còn cách Dạ Huyền nửa thước Liên Y mới dừng lại.

Nàng không vội lên tiếng, chỉ là trừng mắt tỉ mỉ đánh giá Dạ Huyền.

Càng ngắm nhìn nàng thấy tim mình càng đập mạnh, đáy lòng không nhịn được mà thầm nghĩ sao trên thế gian này lại có tên đàn ông ngoại hình hoàn mĩ như hắn? Làm người khác vừa liếc mắt nhìn là không thể nào quên, nếu cuộc đời này nàng có thể nắm lấy tay hắn thì cả đời này chẳng còn gì hối tiếc.

Mình muốn hạnh phúc thì phải theo đuổi, Liên Y không hề cảm thấy to gan theo đuổi một gã đàn ông là có bao nhiêu vô sỉ.

Hơn nữa lúc này nàng rất tự tin, còn cảm thấy đây là một chuyện hết sức quang minh lỗi lạc.

Vậy nên nàng hít sâu một hơi, mở miệng nói với Dạ Huyền: "Ta là Liên Y, đích thân tiên đế tiên phong làm Liên Y công chúa, cô ta là tiên phi, vậy nên một cô nương như ta rất hiếm gặp phải không?"

Dạ Huyền hơi cau mày một chút, nhưng cũng không mở mắt.

Mặt Liên Y đỏ lên, c*n m** d*** một cái, cẩn thận suy nghĩ lại nói: "Tiên đế tiên phi rất thích ta, nếu như ngươi ở chung một chỗ với ta hiển nhiên bọn họ cũng sẽ rất thích ngươi, ngươi và ta cùng nhau học tiên thuật ở Thần Sơn thật giỏi, có thể trở về hoàng thành, ngươi muốn làm quan gì chỉ cần ta nũng nịu với tiên phi, cô ta nhất định sẽ đồng ý với ta."

Liên Y chờ một lúc, thấy Dạ Huyền không hề có bất kỳ thái độ gì, càng nhiệt tình mở miệng: "Ngươi và ta ở chung một chỗ, tuyệt đối ngươi sẽ không hối hận đâu, bởi vì trên thế gian này không còn cô gái nào tốt hơn ta, hơn nữa ta sẽ toàn tâm toàn dạ với ngươi."

Căn bản Dạ Huyền cũng không hề nghe cô gái trước mắt lải nhải cái gì, hắn vẫn ung dung tại chỗ cẩn thận đánh giá bước chân của Lâm Hồi Âm, thật vất vả hắn mới nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, vì vậy liền mở mắt, đúng như dự đoán từ phía xa đã nhìn thấy bóng áo tim sánh vai với Liễu Nhiễu bước về phía này.

Liên Y cho rằng Dạ Huyền mở mắt ra để nhìn mình, càng có thêm dũng khí, vội nói: "Ngươi không cần lo lắng Tiên đế tiên phi không đồng ý đâu, tiên đế từng hứa với ta, chỉ cần lang quân ta ưng ý, chỉ cần do ta chọn họ sẽ đều đồng ý. Vậy nên ngươi đồng ý ở chung một chỗ với ta chứ."

Dạ Huyền trước sau như một, ánh mắt lạnh như băng, lúc nhìn thấy Lâm Hồi Âm trở nên ôn nhu một chút, không giống như khí thế áp bách tỏa ra từ người hắn chút nào.

Trong nháy mắt mặt Liên Y càng đỏ trong nắng chiều, nàng cho rằng ánh mắt kia là đối với mình, nên càng thêm tự tin, chẳng qua là cho Dạ Huyền chỉ ngại ngùng không dám lên tiếng đồng ý, nên chủ động đưa tay nắm lấy tay Dạ Huyền.

Lúc Liên Y vừa chạm đến Dạ Huyền, đôi chân mày hắn khép chặt lại, bóng người đột nhiên lóe lên một cái, rất không vui nhìn Liên Y trước mắt mình, ánh nhìn sắc bén: "Phiền chết!"

Liên Y chưa bao giờ bị người khác mắng là phiền, biểu tình có chút kinh ngạc, nàng không dám tin rõ ràng mới vừa rồi hắn nhìn nàng ôn nhu như vậy, trong nháy mắt nàng ngỡ rằng mình nghe nhầm nên tiếp tục dịu dàng, mở miệng đáng yêu nói:

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Mặc dù Dạ Huyền khép mắt nhưng lỗ tai vẫn có thể phân biệt âm thanh ở xung quanh, hắn biết có một người đang tiến về phía mình, càng lúc càng gần nhưng hắn vẫn không hề mở mắt.Lúc chỉ còn cách Dạ Huyền nửa thước Liên Y mới dừng lại.Nàng không vội lên tiếng, chỉ là trừng mắt tỉ mỉ đánh giá Dạ Huyền.Càng ngắm nhìn nàng thấy tim mình càng đập mạnh, đáy lòng không nhịn được mà thầm nghĩ sao trên thế gian này lại có tên đàn ông ngoại hình hoàn mĩ như hắn? Làm người khác vừa liếc mắt nhìn là không thể nào quên, nếu cuộc đời này nàng có thể nắm lấy tay hắn thì cả đời này chẳng còn gì hối tiếc.Mình muốn hạnh phúc thì phải theo đuổi, Liên Y không hề cảm thấy to gan theo đuổi một gã đàn ông là có bao nhiêu vô sỉ.Hơn nữa lúc này nàng rất tự tin, còn cảm thấy đây là một chuyện hết sức quang minh lỗi lạc.Vậy nên nàng hít sâu một hơi, mở miệng nói với Dạ Huyền: "Ta là Liên Y, đích thân tiên đế tiên phong làm Liên Y công chúa, cô ta là tiên phi, vậy nên một cô nương như ta rất hiếm gặp phải không?"Dạ Huyền hơi cau mày một chút, nhưng cũng không mở mắt.Mặt Liên Y đỏ lên, c*n m** d*** một cái, cẩn thận suy nghĩ lại nói: "Tiên đế tiên phi rất thích ta, nếu như ngươi ở chung một chỗ với ta hiển nhiên bọn họ cũng sẽ rất thích ngươi, ngươi và ta cùng nhau học tiên thuật ở Thần Sơn thật giỏi, có thể trở về hoàng thành, ngươi muốn làm quan gì chỉ cần ta nũng nịu với tiên phi, cô ta nhất định sẽ đồng ý với ta."Liên Y chờ một lúc, thấy Dạ Huyền không hề có bất kỳ thái độ gì, càng nhiệt tình mở miệng: "Ngươi và ta ở chung một chỗ, tuyệt đối ngươi sẽ không hối hận đâu, bởi vì trên thế gian này không còn cô gái nào tốt hơn ta, hơn nữa ta sẽ toàn tâm toàn dạ với ngươi."Căn bản Dạ Huyền cũng không hề nghe cô gái trước mắt lải nhải cái gì, hắn vẫn ung dung tại chỗ cẩn thận đánh giá bước chân của Lâm Hồi Âm, thật vất vả hắn mới nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, vì vậy liền mở mắt, đúng như dự đoán từ phía xa đã nhìn thấy bóng áo tim sánh vai với Liễu Nhiễu bước về phía này.Liên Y cho rằng Dạ Huyền mở mắt ra để nhìn mình, càng có thêm dũng khí, vội nói: "Ngươi không cần lo lắng Tiên đế tiên phi không đồng ý đâu, tiên đế từng hứa với ta, chỉ cần lang quân ta ưng ý, chỉ cần do ta chọn họ sẽ đều đồng ý. Vậy nên ngươi đồng ý ở chung một chỗ với ta chứ."Dạ Huyền trước sau như một, ánh mắt lạnh như băng, lúc nhìn thấy Lâm Hồi Âm trở nên ôn nhu một chút, không giống như khí thế áp bách tỏa ra từ người hắn chút nào.Trong nháy mắt mặt Liên Y càng đỏ trong nắng chiều, nàng cho rằng ánh mắt kia là đối với mình, nên càng thêm tự tin, chẳng qua là cho Dạ Huyền chỉ ngại ngùng không dám lên tiếng đồng ý, nên chủ động đưa tay nắm lấy tay Dạ Huyền.Lúc Liên Y vừa chạm đến Dạ Huyền, đôi chân mày hắn khép chặt lại, bóng người đột nhiên lóe lên một cái, rất không vui nhìn Liên Y trước mắt mình, ánh nhìn sắc bén: "Phiền chết!"Liên Y chưa bao giờ bị người khác mắng là phiền, biểu tình có chút kinh ngạc, nàng không dám tin rõ ràng mới vừa rồi hắn nhìn nàng ôn nhu như vậy, trong nháy mắt nàng ngỡ rằng mình nghe nhầm nên tiếp tục dịu dàng, mở miệng đáng yêu nói:

Chương 123: Hắn chết tốt hơn ta chết (23)