Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 149: Vốn dĩ hắn là tên đàn ông biến thái (8)

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Gã đàn ông đang xoa tay nàng giống như nhìn được mọi thứ trong bóng tối, nghe được lời nàng nói cơ thể hắn run lên một cái, ngẩng đầu lên giận dữ nhìn àng.Lâm Hồi Âm không có tiên lực cao thâm như vậy, không cách nào thấy rõ biểu cảm của tên kia, chỉ biết hắn run lên một cái, bởi vì mình biết thân phận của hắn nên hắn mới khẩn trương như vậy. Vậy nên nàng càng khẳng định, vừa mở miệng định nói chuyện bàn tay đang xoa bóp cho nàng đứng dấy, áp nàng ngã xuống giường, cúi đầu ngậm chặt môi nàng.Hắn giống như không vui, động tác hôn nàng không ôn nhu như hai lần trước mà hung bạo hơn, quấn chặt lưỡi nàng, dùng sức l**m hút làm nàng có cảm giác đau.Tay hắn dùng lực, không nói không rằng xé áo quần nàng ra từ môi nàng một đường hôn xuống.Lâm Hồi Âm không nghĩ tên đàn ông b**n th** này lại đột nhiên vội vã như vậy, đáy lòng hơi khẩn trương, theo bản năng muốn đẩy hắn ra nhưng căn bản hắn chẳng để ý đến phản kháng của nàng, chỉ là tự mình lột quần nào nàng, g*m c*n trên da thịt nàng.Động tác của hắn rất nhanh, chỉ một lát đã l*t s*ch áo quần trên người nàng, cũng bắt đầu tự cởi của mình, nhưng môi của hắn vẫn không rời khỏi da thịt nàngLâm hồi Âm không biết diễn tả cảm giác của mình lúc này như thế nào, run rẩy, khẩn trương, nghi ngờ và cả thẹn thùng, tất cả cứ giằng co nhau làm nàng trở nên bát lực.Nàng muốn đưa tay đẩy hắn ra nhưng lại mềm nhũn không chút sức lực.Nghe tiếng áo quần rơi xuống đất, sau đó cảm nhận được thân hình nóng bỏng của gã đàn ông kia, thân thể trần trường dán trên da thịt nàng.Không biết vì khẩn trương hay là do t*nh d*c mà trên người hắn xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng, hô hấp cũng có chút gấp gáp, ôm chặt eo nàng tiến thẳng chủ đề.Một giây hắn xông vào cơ thể nàng kia, Lâm Hồi Âm không cách nào hình dung được cảm giác đau, theo bản năng cắn chặt môi dưới, bàn tay nắm chặt thảm lông xù dưới thân.Hắn nhìn rõ thần thái của nàng, cảm nhận được nàng đau đớn, nên nín thở không dám nhúc nhích, qua một hồi lâu thấy vẻ mặt nàng tốt hơn một chút mới thử chuyển động, mi tâm nàng vẫn nhíu chặt, không hề có biểu cảm vui vẻ, nhưng hắn cảm thấy thoải mái, cảm giác sung sướng đưa hắn đến tận chân trời, làm hắn không thể nào nhịn được nữa điên cuồng xâm nhập vào cơ thể nàng.Mặc dù Lâm Hồi Âm đã bị hắn cướp sự trong sạch nhiều lần, nhưng cũng không thể nào đường đường chính chính trải qua một trận yêu với hắn, lòng bất động tỏ ra đạm bạc, vậy nên với sự chuyển động của người đàn ông nàng cũng chẳng cảm thấy thích thú chút nào, ngược lại làm nàng cảm thấy đau đớn, không nhịn được mà cau mày, ở dưới thân hắn thật nhỏ giọng nói: "Thật đau... Ta không thoải mái."Giọng nói của nàng rất nhỏ, hắn nghe được rất rõ ràng, muốn h*m m**n t*nh d*c đang lên tột cùng nhưng không hề do dự dừng động tác lại.Một lúc sau hắn mới thận trọng thả mềm khí lực, từ trong cơ thể nàng giật giật, phát hiện Lâm Hồi Âm cau mày,

Gã đàn ông đang xoa tay nàng giống như nhìn được mọi thứ trong bóng tối, nghe được lời nàng nói cơ thể hắn run lên một cái, ngẩng đầu lên giận dữ nhìn àng.

Lâm Hồi Âm không có tiên lực cao thâm như vậy, không cách nào thấy rõ biểu cảm của tên kia, chỉ biết hắn run lên một cái, bởi vì mình biết thân phận của hắn nên hắn mới khẩn trương như vậy. Vậy nên nàng càng khẳng định, vừa mở miệng định nói chuyện bàn tay đang xoa bóp cho nàng đứng dấy, áp nàng ngã xuống giường, cúi đầu ngậm chặt môi nàng.

Hắn giống như không vui, động tác hôn nàng không ôn nhu như hai lần trước mà hung bạo hơn, quấn chặt lưỡi nàng, dùng sức l**m hút làm nàng có cảm giác đau.

Tay hắn dùng lực, không nói không rằng xé áo quần nàng ra từ môi nàng một đường hôn xuống.

Lâm Hồi Âm không nghĩ tên đàn ông b**n th** này lại đột nhiên vội vã như vậy, đáy lòng hơi khẩn trương, theo bản năng muốn đẩy hắn ra nhưng căn bản hắn chẳng để ý đến phản kháng của nàng, chỉ là tự mình lột quần nào nàng, g*m c*n trên da thịt nàng.

Động tác của hắn rất nhanh, chỉ một lát đã l*t s*ch áo quần trên người nàng, cũng bắt đầu tự cởi của mình, nhưng môi của hắn vẫn không rời khỏi da thịt nàng

Lâm hồi Âm không biết diễn tả cảm giác của mình lúc này như thế nào, run rẩy, khẩn trương, nghi ngờ và cả thẹn thùng, tất cả cứ giằng co nhau làm nàng trở nên bát lực.

Nàng muốn đưa tay đẩy hắn ra nhưng lại mềm nhũn không chút sức lực.

Nghe tiếng áo quần rơi xuống đất, sau đó cảm nhận được thân hình nóng bỏng của gã đàn ông kia, thân thể trần trường dán trên da thịt nàng.

Không biết vì khẩn trương hay là do t*nh d*c mà trên người hắn xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng, hô hấp cũng có chút gấp gáp, ôm chặt eo nàng tiến thẳng chủ đề.

Một giây hắn xông vào cơ thể nàng kia, Lâm Hồi Âm không cách nào hình dung được cảm giác đau, theo bản năng cắn chặt môi dưới, bàn tay nắm chặt thảm lông xù dưới thân.

Hắn nhìn rõ thần thái của nàng, cảm nhận được nàng đau đớn, nên nín thở không dám nhúc nhích, qua một hồi lâu thấy vẻ mặt nàng tốt hơn một chút mới thử chuyển động, mi tâm nàng vẫn nhíu chặt, không hề có biểu cảm vui vẻ, nhưng hắn cảm thấy thoải mái, cảm giác sung sướng đưa hắn đến tận chân trời, làm hắn không thể nào nhịn được nữa điên cuồng xâm nhập vào cơ thể nàng.

Mặc dù Lâm Hồi Âm đã bị hắn cướp sự trong sạch nhiều lần, nhưng cũng không thể nào đường đường chính chính trải qua một trận yêu với hắn, lòng bất động tỏ ra đạm bạc, vậy nên với sự chuyển động của người đàn ông nàng cũng chẳng cảm thấy thích thú chút nào, ngược lại làm nàng cảm thấy đau đớn, không nhịn được mà cau mày, ở dưới thân hắn thật nhỏ giọng nói: "Thật đau... Ta không thoải mái."

Giọng nói của nàng rất nhỏ, hắn nghe được rất rõ ràng, muốn h*m m**n t*nh d*c đang lên tột cùng nhưng không hề do dự dừng động tác lại.

Một lúc sau hắn mới thận trọng thả mềm khí lực, từ trong cơ thể nàng giật giật, phát hiện Lâm Hồi Âm cau mày,

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Gã đàn ông đang xoa tay nàng giống như nhìn được mọi thứ trong bóng tối, nghe được lời nàng nói cơ thể hắn run lên một cái, ngẩng đầu lên giận dữ nhìn àng.Lâm Hồi Âm không có tiên lực cao thâm như vậy, không cách nào thấy rõ biểu cảm của tên kia, chỉ biết hắn run lên một cái, bởi vì mình biết thân phận của hắn nên hắn mới khẩn trương như vậy. Vậy nên nàng càng khẳng định, vừa mở miệng định nói chuyện bàn tay đang xoa bóp cho nàng đứng dấy, áp nàng ngã xuống giường, cúi đầu ngậm chặt môi nàng.Hắn giống như không vui, động tác hôn nàng không ôn nhu như hai lần trước mà hung bạo hơn, quấn chặt lưỡi nàng, dùng sức l**m hút làm nàng có cảm giác đau.Tay hắn dùng lực, không nói không rằng xé áo quần nàng ra từ môi nàng một đường hôn xuống.Lâm Hồi Âm không nghĩ tên đàn ông b**n th** này lại đột nhiên vội vã như vậy, đáy lòng hơi khẩn trương, theo bản năng muốn đẩy hắn ra nhưng căn bản hắn chẳng để ý đến phản kháng của nàng, chỉ là tự mình lột quần nào nàng, g*m c*n trên da thịt nàng.Động tác của hắn rất nhanh, chỉ một lát đã l*t s*ch áo quần trên người nàng, cũng bắt đầu tự cởi của mình, nhưng môi của hắn vẫn không rời khỏi da thịt nàngLâm hồi Âm không biết diễn tả cảm giác của mình lúc này như thế nào, run rẩy, khẩn trương, nghi ngờ và cả thẹn thùng, tất cả cứ giằng co nhau làm nàng trở nên bát lực.Nàng muốn đưa tay đẩy hắn ra nhưng lại mềm nhũn không chút sức lực.Nghe tiếng áo quần rơi xuống đất, sau đó cảm nhận được thân hình nóng bỏng của gã đàn ông kia, thân thể trần trường dán trên da thịt nàng.Không biết vì khẩn trương hay là do t*nh d*c mà trên người hắn xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng, hô hấp cũng có chút gấp gáp, ôm chặt eo nàng tiến thẳng chủ đề.Một giây hắn xông vào cơ thể nàng kia, Lâm Hồi Âm không cách nào hình dung được cảm giác đau, theo bản năng cắn chặt môi dưới, bàn tay nắm chặt thảm lông xù dưới thân.Hắn nhìn rõ thần thái của nàng, cảm nhận được nàng đau đớn, nên nín thở không dám nhúc nhích, qua một hồi lâu thấy vẻ mặt nàng tốt hơn một chút mới thử chuyển động, mi tâm nàng vẫn nhíu chặt, không hề có biểu cảm vui vẻ, nhưng hắn cảm thấy thoải mái, cảm giác sung sướng đưa hắn đến tận chân trời, làm hắn không thể nào nhịn được nữa điên cuồng xâm nhập vào cơ thể nàng.Mặc dù Lâm Hồi Âm đã bị hắn cướp sự trong sạch nhiều lần, nhưng cũng không thể nào đường đường chính chính trải qua một trận yêu với hắn, lòng bất động tỏ ra đạm bạc, vậy nên với sự chuyển động của người đàn ông nàng cũng chẳng cảm thấy thích thú chút nào, ngược lại làm nàng cảm thấy đau đớn, không nhịn được mà cau mày, ở dưới thân hắn thật nhỏ giọng nói: "Thật đau... Ta không thoải mái."Giọng nói của nàng rất nhỏ, hắn nghe được rất rõ ràng, muốn h*m m**n t*nh d*c đang lên tột cùng nhưng không hề do dự dừng động tác lại.Một lúc sau hắn mới thận trọng thả mềm khí lực, từ trong cơ thể nàng giật giật, phát hiện Lâm Hồi Âm cau mày,

Chương 149: Vốn dĩ hắn là tên đàn ông biến thái (8)