Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 175: Cùng ta xuống núi, được không? (15)

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Liên Y lập tức nở nụ cười: “Ngũ sư huynh đã giúp muội nối xương, hiện tại đã không đau nữa.”“Ân.” Ngữ điệu Triều Ca có chút lãnh đạm, dừng một chút, nhìn Liên Y, lại hỏi: “Muội không nghỉ ngơi cho tốt, lại chuẩn bị đi đâu?”Liên Y mặt đỏ, thấp đầu, sau một lúc lâu mới thầm nói một câu: “Đi vệ sinh.”Trên mặt Triều Ca không có quá nhiều biến hóa, rũ mắt xuống, thản nhiên nói: “Thấy muội không có việc gì, ta liền yên tâm, chưởng môn sư phó còn đợi ta, ta đi trước.”Liên Y gật gật đầu: “Thái tử ca ca đi thong thả”Triều Ca không nói gì, khi bay lên, thuận đường nhìn thoáng qua Lâm Hồi Âm. Lâm Hồi Âm vừa mới đẩy cửa phòng mình, đầu không quay lại, trực tiếp vào phòng, phanh một cái hung hăng đóng cửa. Triều Ca mím môi, liền lạnh nhạt bay về hướng Thần Sơn đỉnh đại điện.….Vào đêm.Lâm Hồi Âm nằm ở trên giường, tâm tình có chút rầu rĩ không cui. Vốn tưởng rằng Triều Ca tới thăm mình, thật không ngờ là nàng tự mình đâ tình, hắn là tới thăm Liên Y!Lâm Hồi Âm trở mình, mở to mắt, nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ, thế nào cũng không ngủ được.Thời gian dần dần trôi qua, cũng không biết qua bao lâu, Lâm Hồi Âm cảm thấy mình có chút chóng váng. Loại cảm giác này cực kì quen thuộc, nàng biết, nam tử b**n th** kia lại tới bắt cóc nàng!Nàng dung sức nhéo vào thịt mình, muốn đau đớn làm giảm đi choáng váng. Nhưng nàng vẫn rất nhanh rơi vào hôn mê.Khi tỉnh lại, cùng những lần trước giống nhau, vẫn là nơi tối đen âm u kia. Tay của nam tử b**n th**, đang ở trên người nàng sờ tới sờ lui.Lâm Hồi Âm cả kinh, theo bản năng muốn vận dụng thuật di chuyển trong nháy mắt, trở lại phòng của mình. Nhưng nàng vừa mới niệm chú ngữ, nam tử b**n th** liền vươn tay, ở trong bóng tối, điểm trúng huyệt vị của nàng một cách chuẩn xác.Nàng vốn ngưng tụ tiên lực để hóa giải, nhưng cả người không thể động nằm trên thảm, tùy ý để tay nam tử b**n th** ở trên người nàng v**t v* không hề trở ngại.Đáy lòng Lâm Hồi Âm cảm thấy thẹn, biết rõ nơi này tối đen, lại nhịn không được mặt đỏ lên. Đây là nàng trong trạng thái thanh tỉnh, không hề phản kháng bị một người nam nhân sờ qua toàn thân, theo bản năng lên tiếng phản kháng: “Ngươi đừng chạm vào ta…”Nam tử b**n th** vẫn duy trì trầm mặc như trước, cẩn thận đưa tay sờ qua lưng của nàng.Lâm Hồi Âm theo bản năng nghĩ nam tử b**n th** muốn làm chuyện kia với nàng. Nàng nhịn không được cau mi lại, nghĩ đến mỗi lần hắn đi vào, nàng đều đau không thể chịu được, như bị người ta xé rách, nhịn không được run rẩy, giọng nói có chút bất ổn: “Ngươi đừng làm xằng bậy…Ta sợ đau…Ta không muốn làm chuyện này…”Nam tử b**n th** vẫn trầm mặc như cũ, động tác trên tay chưa ngừng.Lâm Hồi Âm cảm giác được tay hắn dịch chuyển đến trước ngực của nàng. Nàng theo bản năng ngừng hô hấp, nhưng không theo dự đoán nổi lên h*m m**n như trước.

Liên Y lập tức nở nụ cười: “Ngũ sư huynh đã giúp muội nối xương, hiện tại đã không đau nữa.”

“Ân.” Ngữ điệu Triều Ca có chút lãnh đạm, dừng một chút, nhìn Liên Y, lại hỏi: “Muội không nghỉ ngơi cho tốt, lại chuẩn bị đi đâu?”

Liên Y mặt đỏ, thấp đầu, sau một lúc lâu mới thầm nói một câu: “Đi vệ sinh.”

Trên mặt Triều Ca không có quá nhiều biến hóa, rũ mắt xuống, thản nhiên nói: “Thấy muội không có việc gì, ta liền yên tâm, chưởng môn sư phó còn đợi ta, ta đi trước.”

Liên Y gật gật đầu: “Thái tử ca ca đi thong thả”

Triều Ca không nói gì, khi bay lên, thuận đường nhìn thoáng qua Lâm Hồi Âm. Lâm Hồi Âm vừa mới đẩy cửa phòng mình, đầu không quay lại, trực tiếp vào phòng, phanh một cái hung hăng đóng cửa. Triều Ca mím môi, liền lạnh nhạt bay về hướng Thần Sơn đỉnh đại điện.

….

Vào đêm.

Lâm Hồi Âm nằm ở trên giường, tâm tình có chút rầu rĩ không cui. Vốn tưởng rằng Triều Ca tới thăm mình, thật không ngờ là nàng tự mình đâ tình, hắn là tới thăm Liên Y!

Lâm Hồi Âm trở mình, mở to mắt, nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ, thế nào cũng không ngủ được.

Thời gian dần dần trôi qua, cũng không biết qua bao lâu, Lâm Hồi Âm cảm thấy mình có chút chóng váng. Loại cảm giác này cực kì quen thuộc, nàng biết, nam tử b**n th** kia lại tới bắt cóc nàng!

Nàng dung sức nhéo vào thịt mình, muốn đau đớn làm giảm đi choáng váng. Nhưng nàng vẫn rất nhanh rơi vào hôn mê.

Khi tỉnh lại, cùng những lần trước giống nhau, vẫn là nơi tối đen âm u kia. Tay của nam tử b**n th**, đang ở trên người nàng sờ tới sờ lui.

Lâm Hồi Âm cả kinh, theo bản năng muốn vận dụng thuật di chuyển trong nháy mắt, trở lại phòng của mình. Nhưng nàng vừa mới niệm chú ngữ, nam tử b**n th** liền vươn tay, ở trong bóng tối, điểm trúng huyệt vị của nàng một cách chuẩn xác.

Nàng vốn ngưng tụ tiên lực để hóa giải, nhưng cả người không thể động nằm trên thảm, tùy ý để tay nam tử b**n th** ở trên người nàng v**t v* không hề trở ngại.

Đáy lòng Lâm Hồi Âm cảm thấy thẹn, biết rõ nơi này tối đen, lại nhịn không được mặt đỏ lên. Đây là nàng trong trạng thái thanh tỉnh, không hề phản kháng bị một người nam nhân sờ qua toàn thân, theo bản năng lên tiếng phản kháng: “Ngươi đừng chạm vào ta…”

Nam tử b**n th** vẫn duy trì trầm mặc như trước, cẩn thận đưa tay sờ qua lưng của nàng.

Lâm Hồi Âm theo bản năng nghĩ nam tử b**n th** muốn làm chuyện kia với nàng. Nàng nhịn không được cau mi lại, nghĩ đến mỗi lần hắn đi vào, nàng đều đau không thể chịu được, như bị người ta xé rách, nhịn không được run rẩy, giọng nói có chút bất ổn: “Ngươi đừng làm xằng bậy…Ta sợ đau…Ta không muốn làm chuyện này…”

Nam tử b**n th** vẫn trầm mặc như cũ, động tác trên tay chưa ngừng.

Lâm Hồi Âm cảm giác được tay hắn dịch chuyển đến trước ngực của nàng. Nàng theo bản năng ngừng hô hấp, nhưng không theo dự đoán nổi lên h*m m**n như trước.

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Liên Y lập tức nở nụ cười: “Ngũ sư huynh đã giúp muội nối xương, hiện tại đã không đau nữa.”“Ân.” Ngữ điệu Triều Ca có chút lãnh đạm, dừng một chút, nhìn Liên Y, lại hỏi: “Muội không nghỉ ngơi cho tốt, lại chuẩn bị đi đâu?”Liên Y mặt đỏ, thấp đầu, sau một lúc lâu mới thầm nói một câu: “Đi vệ sinh.”Trên mặt Triều Ca không có quá nhiều biến hóa, rũ mắt xuống, thản nhiên nói: “Thấy muội không có việc gì, ta liền yên tâm, chưởng môn sư phó còn đợi ta, ta đi trước.”Liên Y gật gật đầu: “Thái tử ca ca đi thong thả”Triều Ca không nói gì, khi bay lên, thuận đường nhìn thoáng qua Lâm Hồi Âm. Lâm Hồi Âm vừa mới đẩy cửa phòng mình, đầu không quay lại, trực tiếp vào phòng, phanh một cái hung hăng đóng cửa. Triều Ca mím môi, liền lạnh nhạt bay về hướng Thần Sơn đỉnh đại điện.….Vào đêm.Lâm Hồi Âm nằm ở trên giường, tâm tình có chút rầu rĩ không cui. Vốn tưởng rằng Triều Ca tới thăm mình, thật không ngờ là nàng tự mình đâ tình, hắn là tới thăm Liên Y!Lâm Hồi Âm trở mình, mở to mắt, nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ, thế nào cũng không ngủ được.Thời gian dần dần trôi qua, cũng không biết qua bao lâu, Lâm Hồi Âm cảm thấy mình có chút chóng váng. Loại cảm giác này cực kì quen thuộc, nàng biết, nam tử b**n th** kia lại tới bắt cóc nàng!Nàng dung sức nhéo vào thịt mình, muốn đau đớn làm giảm đi choáng váng. Nhưng nàng vẫn rất nhanh rơi vào hôn mê.Khi tỉnh lại, cùng những lần trước giống nhau, vẫn là nơi tối đen âm u kia. Tay của nam tử b**n th**, đang ở trên người nàng sờ tới sờ lui.Lâm Hồi Âm cả kinh, theo bản năng muốn vận dụng thuật di chuyển trong nháy mắt, trở lại phòng của mình. Nhưng nàng vừa mới niệm chú ngữ, nam tử b**n th** liền vươn tay, ở trong bóng tối, điểm trúng huyệt vị của nàng một cách chuẩn xác.Nàng vốn ngưng tụ tiên lực để hóa giải, nhưng cả người không thể động nằm trên thảm, tùy ý để tay nam tử b**n th** ở trên người nàng v**t v* không hề trở ngại.Đáy lòng Lâm Hồi Âm cảm thấy thẹn, biết rõ nơi này tối đen, lại nhịn không được mặt đỏ lên. Đây là nàng trong trạng thái thanh tỉnh, không hề phản kháng bị một người nam nhân sờ qua toàn thân, theo bản năng lên tiếng phản kháng: “Ngươi đừng chạm vào ta…”Nam tử b**n th** vẫn duy trì trầm mặc như trước, cẩn thận đưa tay sờ qua lưng của nàng.Lâm Hồi Âm theo bản năng nghĩ nam tử b**n th** muốn làm chuyện kia với nàng. Nàng nhịn không được cau mi lại, nghĩ đến mỗi lần hắn đi vào, nàng đều đau không thể chịu được, như bị người ta xé rách, nhịn không được run rẩy, giọng nói có chút bất ổn: “Ngươi đừng làm xằng bậy…Ta sợ đau…Ta không muốn làm chuyện này…”Nam tử b**n th** vẫn trầm mặc như cũ, động tác trên tay chưa ngừng.Lâm Hồi Âm cảm giác được tay hắn dịch chuyển đến trước ngực của nàng. Nàng theo bản năng ngừng hô hấp, nhưng không theo dự đoán nổi lên h*m m**n như trước.

Chương 175: Cùng ta xuống núi, được không? (15)