Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…
Chương 178: Cùng ta xuống núi, được không? (18)
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Dạ Huyền đứng cứng ngắc tại chỗ, nhìn Lâm Hồi Âm đi vào phòng, nhíu mi, có chút khó hiểu, lại rất nhanh từ cửa đi vào, thuận đường vươn tay đóng chặt cửa lại.Dạ Huyền vốn tưởng Tiên đế phái người tới ám sát mình nên xuống tay tàn nhẫn. Lâm Hồi Âm dù chưa chết nhưng bị sát khí của Dạ Huyền áp bách có chút suy sụp. Khi đi vào phòng, không nghĩ qua liền đặt mông ngồi xuống.Tiểu Bạch miêu thường đi theo Dạ Huyền từ trên bàn lập tức nhảy xuống người nàng, đem bụng của nàng trở thành cái giường, cọ tới cọ lui, vẫn không quên kêu “meo meo” hai tiếng với nàng.Dạ Huyền cúi người, nhéo hai cái tai của tiểu miêu, không lưu tình dùng sức ném nó đi ra ngoài. Tiểu miêu “meo” một tiếng, lúc sắp đụng phải tường, nhẹ nhàng xoay tròn một cái, an toàn rơi trên giường. Đôi mắt mèo trừng một cái, nhìn Dạ Huyền, như không hài lòng hắn trọng sắc khinh bạn, lại kêu hai tiếng “meo meo” kháng nghị.Dạ Huyền cũng không liếc mắt nhìn con mèo một cái, chính là cúi người kéo Lâm Hồi Âm đứng lên, trong thanh âm tràn đầy vui sướng: “Ngươi tìm ta có chuyện gì sao?”Lâm Hồi Âm ôm yết hầu đau nhức của mình, gật gật đầu. Đôi mắt chuyển động, phát hiện phòng Dạ Huyền có chút đơn điệu.Một cái giường, một cái bàn, hai cái ghết, một bộ trà cụ, và vật gì đó khác nữa.Trong phòng có hương thơm thanh thoát.Chiếc giường màu trắng, màn che bằng lụa trắng, móc treo bạch ngọc, nhẹ nhàng êm dịu.Tiểu miêu ở trên giường thấy nàng nhìn nó, biểu tình hung ác kêu một tiếng, như là phát tiết sự bất mãn vì nàng mà nó bị chủ nhân ném ra ngoài.Chỉ là nó chưa kêu “meo” một tiếng hoàn chỉnh thì một đạo ánh mắt sắc bén của Dạ Huyền bắn tới, phần sau tiếng “meo” lập tức biến thành “ô”, nháy mắt không còn thở, ghé vào giường, một cử động nhỏ cũng không dám, như là làm nũng, miệng ngẫu nhiên vẫn kêu “ô ô” hai tiếng.Dạ Huyền xoay người, rót một chén nước, đưa cho Lâm Hồi Âm.Lâm Hồi Âm tiếp nhận, ừng ực một hơi uống cạn, mới cảm thấy cổ họng thư thái hơn một chút. Sau đó nàng nhìn Dạ Huyền, nháy mắt, hỏi: “Lúc trước có phải ngươi ở Thần Sơn ngốc qua lâu?”Dạ Huyền không biết Lâm Hồi Âm có mục đích gì, nhìn ánh mắt của nàng, gật gật đầu.“Vậy ngươi có biết thành nào gần Thần Sơn không?” Đáy mắt Lâm Hồi Âm tỏa ra một tầng ánh sáng: “Phải là thành có chợ đêm.”“Ân” Dạ Huyền tiếp nhận chén trà từ Lâm Hồi Âm, mới nhẹ nhàng nói một câu: “Biết.”Nàng chỉ biết, tìm Dạ Huyền là chính xác!“Ngươi cùng ta xuống núi, được không?” Lâm Hồi Âm hơi kích động vươn tay bắt lấy cánh tay Dạ Huyền. Dạ Huyền đột nhiên bị nàng đụng chạm khiến thân thể run lên, chén trà ở trên tay hắn không hề có dấu hiệu liền bị rơi xuống đất, rơi vỡ.Hắn căn bản không quan tâm chén trà kia bị vỡ, chính là chậm rãi quay đầu, nhìn ánh mắt của nàng có chút thâm thúy.
Dạ Huyền đứng cứng ngắc tại chỗ, nhìn Lâm Hồi Âm đi vào phòng, nhíu mi, có chút khó hiểu, lại rất nhanh từ cửa đi vào, thuận đường vươn tay đóng chặt cửa lại.
Dạ Huyền vốn tưởng Tiên đế phái người tới ám sát mình nên xuống tay tàn nhẫn. Lâm Hồi Âm dù chưa chết nhưng bị sát khí của Dạ Huyền áp bách có chút suy sụp. Khi đi vào phòng, không nghĩ qua liền đặt mông ngồi xuống.
Tiểu Bạch miêu thường đi theo Dạ Huyền từ trên bàn lập tức nhảy xuống người nàng, đem bụng của nàng trở thành cái giường, cọ tới cọ lui, vẫn không quên kêu “meo meo” hai tiếng với nàng.
Dạ Huyền cúi người, nhéo hai cái tai của tiểu miêu, không lưu tình dùng sức ném nó đi ra ngoài. Tiểu miêu “meo” một tiếng, lúc sắp đụng phải tường, nhẹ nhàng xoay tròn một cái, an toàn rơi trên giường. Đôi mắt mèo trừng một cái, nhìn Dạ Huyền, như không hài lòng hắn trọng sắc khinh bạn, lại kêu hai tiếng “meo meo” kháng nghị.
Dạ Huyền cũng không liếc mắt nhìn con mèo một cái, chính là cúi người kéo Lâm Hồi Âm đứng lên, trong thanh âm tràn đầy vui sướng: “Ngươi tìm ta có chuyện gì sao?”
Lâm Hồi Âm ôm yết hầu đau nhức của mình, gật gật đầu. Đôi mắt chuyển động, phát hiện phòng Dạ Huyền có chút đơn điệu.
Một cái giường, một cái bàn, hai cái ghết, một bộ trà cụ, và vật gì đó khác nữa.
Trong phòng có hương thơm thanh thoát.
Chiếc giường màu trắng, màn che bằng lụa trắng, móc treo bạch ngọc, nhẹ nhàng êm dịu.
Tiểu miêu ở trên giường thấy nàng nhìn nó, biểu tình hung ác kêu một tiếng, như là phát tiết sự bất mãn vì nàng mà nó bị chủ nhân ném ra ngoài.
Chỉ là nó chưa kêu “meo” một tiếng hoàn chỉnh thì một đạo ánh mắt sắc bén của Dạ Huyền bắn tới, phần sau tiếng “meo” lập tức biến thành “ô”, nháy mắt không còn thở, ghé vào giường, một cử động nhỏ cũng không dám, như là làm nũng, miệng ngẫu nhiên vẫn kêu “ô ô” hai tiếng.
Dạ Huyền xoay người, rót một chén nước, đưa cho Lâm Hồi Âm.
Lâm Hồi Âm tiếp nhận, ừng ực một hơi uống cạn, mới cảm thấy cổ họng thư thái hơn một chút. Sau đó nàng nhìn Dạ Huyền, nháy mắt, hỏi: “Lúc trước có phải ngươi ở Thần Sơn ngốc qua lâu?”
Dạ Huyền không biết Lâm Hồi Âm có mục đích gì, nhìn ánh mắt của nàng, gật gật đầu.
“Vậy ngươi có biết thành nào gần Thần Sơn không?” Đáy mắt Lâm Hồi Âm tỏa ra một tầng ánh sáng: “Phải là thành có chợ đêm.”
“Ân” Dạ Huyền tiếp nhận chén trà từ Lâm Hồi Âm, mới nhẹ nhàng nói một câu: “Biết.”
Nàng chỉ biết, tìm Dạ Huyền là chính xác!
“Ngươi cùng ta xuống núi, được không?” Lâm Hồi Âm hơi kích động vươn tay bắt lấy cánh tay Dạ Huyền. Dạ Huyền đột nhiên bị nàng đụng chạm khiến thân thể run lên, chén trà ở trên tay hắn không hề có dấu hiệu liền bị rơi xuống đất, rơi vỡ.
Hắn căn bản không quan tâm chén trà kia bị vỡ, chính là chậm rãi quay đầu, nhìn ánh mắt của nàng có chút thâm thúy.
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Dạ Huyền đứng cứng ngắc tại chỗ, nhìn Lâm Hồi Âm đi vào phòng, nhíu mi, có chút khó hiểu, lại rất nhanh từ cửa đi vào, thuận đường vươn tay đóng chặt cửa lại.Dạ Huyền vốn tưởng Tiên đế phái người tới ám sát mình nên xuống tay tàn nhẫn. Lâm Hồi Âm dù chưa chết nhưng bị sát khí của Dạ Huyền áp bách có chút suy sụp. Khi đi vào phòng, không nghĩ qua liền đặt mông ngồi xuống.Tiểu Bạch miêu thường đi theo Dạ Huyền từ trên bàn lập tức nhảy xuống người nàng, đem bụng của nàng trở thành cái giường, cọ tới cọ lui, vẫn không quên kêu “meo meo” hai tiếng với nàng.Dạ Huyền cúi người, nhéo hai cái tai của tiểu miêu, không lưu tình dùng sức ném nó đi ra ngoài. Tiểu miêu “meo” một tiếng, lúc sắp đụng phải tường, nhẹ nhàng xoay tròn một cái, an toàn rơi trên giường. Đôi mắt mèo trừng một cái, nhìn Dạ Huyền, như không hài lòng hắn trọng sắc khinh bạn, lại kêu hai tiếng “meo meo” kháng nghị.Dạ Huyền cũng không liếc mắt nhìn con mèo một cái, chính là cúi người kéo Lâm Hồi Âm đứng lên, trong thanh âm tràn đầy vui sướng: “Ngươi tìm ta có chuyện gì sao?”Lâm Hồi Âm ôm yết hầu đau nhức của mình, gật gật đầu. Đôi mắt chuyển động, phát hiện phòng Dạ Huyền có chút đơn điệu.Một cái giường, một cái bàn, hai cái ghết, một bộ trà cụ, và vật gì đó khác nữa.Trong phòng có hương thơm thanh thoát.Chiếc giường màu trắng, màn che bằng lụa trắng, móc treo bạch ngọc, nhẹ nhàng êm dịu.Tiểu miêu ở trên giường thấy nàng nhìn nó, biểu tình hung ác kêu một tiếng, như là phát tiết sự bất mãn vì nàng mà nó bị chủ nhân ném ra ngoài.Chỉ là nó chưa kêu “meo” một tiếng hoàn chỉnh thì một đạo ánh mắt sắc bén của Dạ Huyền bắn tới, phần sau tiếng “meo” lập tức biến thành “ô”, nháy mắt không còn thở, ghé vào giường, một cử động nhỏ cũng không dám, như là làm nũng, miệng ngẫu nhiên vẫn kêu “ô ô” hai tiếng.Dạ Huyền xoay người, rót một chén nước, đưa cho Lâm Hồi Âm.Lâm Hồi Âm tiếp nhận, ừng ực một hơi uống cạn, mới cảm thấy cổ họng thư thái hơn một chút. Sau đó nàng nhìn Dạ Huyền, nháy mắt, hỏi: “Lúc trước có phải ngươi ở Thần Sơn ngốc qua lâu?”Dạ Huyền không biết Lâm Hồi Âm có mục đích gì, nhìn ánh mắt của nàng, gật gật đầu.“Vậy ngươi có biết thành nào gần Thần Sơn không?” Đáy mắt Lâm Hồi Âm tỏa ra một tầng ánh sáng: “Phải là thành có chợ đêm.”“Ân” Dạ Huyền tiếp nhận chén trà từ Lâm Hồi Âm, mới nhẹ nhàng nói một câu: “Biết.”Nàng chỉ biết, tìm Dạ Huyền là chính xác!“Ngươi cùng ta xuống núi, được không?” Lâm Hồi Âm hơi kích động vươn tay bắt lấy cánh tay Dạ Huyền. Dạ Huyền đột nhiên bị nàng đụng chạm khiến thân thể run lên, chén trà ở trên tay hắn không hề có dấu hiệu liền bị rơi xuống đất, rơi vỡ.Hắn căn bản không quan tâm chén trà kia bị vỡ, chính là chậm rãi quay đầu, nhìn ánh mắt của nàng có chút thâm thúy.