Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 184: Ngươi chờ ai?[4]

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 184. Ngươi chờ ai?[4]Không ai biết, trong nháy mắt này, Dạ Huyền rốt cuộc có bao nhiêu di tâm một mực với nàng, cam tâm tình nguyện, đa tình thâm căn trọng, hận không thể....... vì nàng vượt núi băng sông, chết cũng không từ...........Lâm Hồi Âm một đường lôi kéo Dạ Huyền chạy tới một cây cầu vắng người.Lâm Hồi Âm buông lỏng tay Dạ Huyền, dựa vào cầu, từng ngụm từng ngụm thở phì phò.Dạ Huyền đứng ở một bên, dựa vào lan can, nhìn Lâm Hồi Âm bởi vì chạy nhiều mà mặt ửng đỏ, vẻ mặt hắn ôn hoà hơn rất nhiều.Dạ Huyền nhìn chằm chằm Lâm Hồi Âm, nhịn không được vươn tay ra.Lâm Hồi Âm ngẩng đầu, nhìn Dạ Huyền, giật mình.Ngón tay của Dạ Huyền rất gần, đầu ngón tay mang theo cỗ hương khí nhảy vào chóp mũi Lâm Hồi Âm làm cho nàng cả người vựng huyễn, nàng theo bản năng há mồm, nhìn dung nhan khuynh thành gần trong gang tấc, trong thời gian ngắn, quên luôn cả trốn tránh.Dạ Huyền nhẹ tay chạm lên môi nàng, Lâm Hồi Âm trợn mắt, giây tiếp theo, liền nhìn thấy đầu ngón tay hắn lau đi chút đường, sau đó hắn rút khăn tay ra, từ từ lau ngón tayMột loạt động tác, lưu sướng tự nhiên mà lại tao nhã, như phong cảnh đẹp tuyệt vời.Hoá ra hắn lau đường quả sơn tra trên môi nàng........ Nhưng như thế nào lại khiến tim nàng đập thình thịch vậy nhỉ?Lâm Hồi Âm nhịn không được cảm thấy mặt nóng lên, dưới tình thế cấp bách, nàng liền lấy đồ ăn mình mua, tùy tiện mở ra một cái, lung tung ăn một ngụm, giảm bớt một chút xấu hổ, mới lại đưa tới trước mặt Dạ Huyền.Dạ Huyền nhìn nàng, lắc đầu, tỏ vẻ mình không ăn, nhưng thật ra con mèo trên vai hắn lại thèm nhỏ dãi, vươn chân, trộm một ít, kẽo kẹt kẽo kẹt ăn.Lâm Hồi Âm nhìn hắn không ăn, cũng không cưỡng cầu, tự ngồi nhai hết.Nhìn vẻ mặt Dạ Huyền, nhớ tới trước kia, Lâm Hồi Âm nhịn không được thả chậm động tác ăn, xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng chợ đêm mơ hồ từ xa truyền tớiLâm Hồi Âm nghĩ rằng, người nady, rốt cuộc từng trải qua chuyện gì?Nữ nhân trời sinh đều thích ngồi lê đôi mách.Nhất là khi đối tượng lại là Dạ Huyền, thân là tiên yêu huyết thống, cho tới bây giờ đều độc lai độc vãng lẻ loi một mình, khó tránh khỏi khiến người ta tò mò.Tò mò, người như hắn, rốt cuộc sẽ thích người như thế nào?Hoặc là, hắn biết thích sao?Mình bảo hắn dẫn mình xuống núi, hắn lập tức đồng ý, Lâm Hồi Âm cảm thấy Dạ Huyền ngày hôm nay không còn kh*ng b* như mọi ngày, cho nên cũng không có lòng đề phòng, trong lòng tò mò, ngoài miệng đã thốt lên:“Ngươi có người thích không?"

184. Ngươi chờ ai?[4]

Không ai biết, trong nháy mắt này, Dạ Huyền rốt cuộc có bao nhiêu di tâm một mực với nàng, cam tâm tình nguyện, đa tình thâm căn trọng, hận không thể....... vì nàng vượt núi băng sông, chết cũng không từ.

..........

Lâm Hồi Âm một đường lôi kéo Dạ Huyền chạy tới một cây cầu vắng người.

Lâm Hồi Âm buông lỏng tay Dạ Huyền, dựa vào cầu, từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

Dạ Huyền đứng ở một bên, dựa vào lan can, nhìn Lâm Hồi Âm bởi vì chạy nhiều mà mặt ửng đỏ, vẻ mặt hắn ôn hoà hơn rất nhiều.

Dạ Huyền nhìn chằm chằm Lâm Hồi Âm, nhịn không được vươn tay ra.

Lâm Hồi Âm ngẩng đầu, nhìn Dạ Huyền, giật mình.

Ngón tay của Dạ Huyền rất gần, đầu ngón tay mang theo cỗ hương khí nhảy vào chóp mũi Lâm Hồi Âm làm cho nàng cả người vựng huyễn, nàng theo bản năng há mồm, nhìn dung nhan khuynh thành gần trong gang tấc, trong thời gian ngắn, quên luôn cả trốn tránh.

Dạ Huyền nhẹ tay chạm lên môi nàng, Lâm Hồi Âm trợn mắt, giây tiếp theo, liền nhìn thấy đầu ngón tay hắn lau đi chút đường, sau đó hắn rút khăn tay ra, từ từ lau ngón tay

Một loạt động tác, lưu sướng tự nhiên mà lại tao nhã, như phong cảnh đẹp tuyệt vời.

Hoá ra hắn lau đường quả sơn tra trên môi nàng........ Nhưng như thế nào lại khiến tim nàng đập thình thịch vậy nhỉ?

Lâm Hồi Âm nhịn không được cảm thấy mặt nóng lên, dưới tình thế cấp bách, nàng liền lấy đồ ăn mình mua, tùy tiện mở ra một cái, lung tung ăn một ngụm, giảm bớt một chút xấu hổ, mới lại đưa tới trước mặt Dạ Huyền.

Dạ Huyền nhìn nàng, lắc đầu, tỏ vẻ mình không ăn, nhưng thật ra con mèo trên vai hắn lại thèm nhỏ dãi, vươn chân, trộm một ít, kẽo kẹt kẽo kẹt ăn.

Lâm Hồi Âm nhìn hắn không ăn, cũng không cưỡng cầu, tự ngồi nhai hết.

Nhìn vẻ mặt Dạ Huyền, nhớ tới trước kia, Lâm Hồi Âm nhịn không được thả chậm động tác ăn, xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng chợ đêm mơ hồ từ xa truyền tới

Lâm Hồi Âm nghĩ rằng, người nady, rốt cuộc từng trải qua chuyện gì?

Nữ nhân trời sinh đều thích ngồi lê đôi mách.

Nhất là khi đối tượng lại là Dạ Huyền, thân là tiên yêu huyết thống, cho tới bây giờ đều độc lai độc vãng lẻ loi một mình, khó tránh khỏi khiến người ta tò mò.

Tò mò, người như hắn, rốt cuộc sẽ thích người như thế nào?

Hoặc là, hắn biết thích sao?

Mình bảo hắn dẫn mình xuống núi, hắn lập tức đồng ý, Lâm Hồi Âm cảm thấy Dạ Huyền ngày hôm nay không còn kh*ng b* như mọi ngày, cho nên cũng không có lòng đề phòng, trong lòng tò mò, ngoài miệng đã thốt lên:“Ngươi có người thích không?"

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 184. Ngươi chờ ai?[4]Không ai biết, trong nháy mắt này, Dạ Huyền rốt cuộc có bao nhiêu di tâm một mực với nàng, cam tâm tình nguyện, đa tình thâm căn trọng, hận không thể....... vì nàng vượt núi băng sông, chết cũng không từ...........Lâm Hồi Âm một đường lôi kéo Dạ Huyền chạy tới một cây cầu vắng người.Lâm Hồi Âm buông lỏng tay Dạ Huyền, dựa vào cầu, từng ngụm từng ngụm thở phì phò.Dạ Huyền đứng ở một bên, dựa vào lan can, nhìn Lâm Hồi Âm bởi vì chạy nhiều mà mặt ửng đỏ, vẻ mặt hắn ôn hoà hơn rất nhiều.Dạ Huyền nhìn chằm chằm Lâm Hồi Âm, nhịn không được vươn tay ra.Lâm Hồi Âm ngẩng đầu, nhìn Dạ Huyền, giật mình.Ngón tay của Dạ Huyền rất gần, đầu ngón tay mang theo cỗ hương khí nhảy vào chóp mũi Lâm Hồi Âm làm cho nàng cả người vựng huyễn, nàng theo bản năng há mồm, nhìn dung nhan khuynh thành gần trong gang tấc, trong thời gian ngắn, quên luôn cả trốn tránh.Dạ Huyền nhẹ tay chạm lên môi nàng, Lâm Hồi Âm trợn mắt, giây tiếp theo, liền nhìn thấy đầu ngón tay hắn lau đi chút đường, sau đó hắn rút khăn tay ra, từ từ lau ngón tayMột loạt động tác, lưu sướng tự nhiên mà lại tao nhã, như phong cảnh đẹp tuyệt vời.Hoá ra hắn lau đường quả sơn tra trên môi nàng........ Nhưng như thế nào lại khiến tim nàng đập thình thịch vậy nhỉ?Lâm Hồi Âm nhịn không được cảm thấy mặt nóng lên, dưới tình thế cấp bách, nàng liền lấy đồ ăn mình mua, tùy tiện mở ra một cái, lung tung ăn một ngụm, giảm bớt một chút xấu hổ, mới lại đưa tới trước mặt Dạ Huyền.Dạ Huyền nhìn nàng, lắc đầu, tỏ vẻ mình không ăn, nhưng thật ra con mèo trên vai hắn lại thèm nhỏ dãi, vươn chân, trộm một ít, kẽo kẹt kẽo kẹt ăn.Lâm Hồi Âm nhìn hắn không ăn, cũng không cưỡng cầu, tự ngồi nhai hết.Nhìn vẻ mặt Dạ Huyền, nhớ tới trước kia, Lâm Hồi Âm nhịn không được thả chậm động tác ăn, xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng chợ đêm mơ hồ từ xa truyền tớiLâm Hồi Âm nghĩ rằng, người nady, rốt cuộc từng trải qua chuyện gì?Nữ nhân trời sinh đều thích ngồi lê đôi mách.Nhất là khi đối tượng lại là Dạ Huyền, thân là tiên yêu huyết thống, cho tới bây giờ đều độc lai độc vãng lẻ loi một mình, khó tránh khỏi khiến người ta tò mò.Tò mò, người như hắn, rốt cuộc sẽ thích người như thế nào?Hoặc là, hắn biết thích sao?Mình bảo hắn dẫn mình xuống núi, hắn lập tức đồng ý, Lâm Hồi Âm cảm thấy Dạ Huyền ngày hôm nay không còn kh*ng b* như mọi ngày, cho nên cũng không có lòng đề phòng, trong lòng tò mò, ngoài miệng đã thốt lên:“Ngươi có người thích không?"

Chương 184: Ngươi chờ ai?[4]