Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 213: Ta muốn giao dịch với ngươi (3)

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Lúc Lâm Hồi Âm ở hiện đại đã học một khóa hóa trang, tuy không gọi được là chuyên nghiệp, nhưng lại cũng coi là tinh thông, nàng cũng không kiểu trang điểm duyên dáng sang trọng diêm dúa, cho nên chỉ tô điểm cho mình ảm đạm một chút., chẳng qua là nhìn tinh thần tốt hơn rất nhiều, cũng không hề biết là do hóa trang.Lâm Hồi Âm nhìn vào gương đồng hài lòng khẽ cong môi, xuyên thấu qua gương vừa vặn thấy sau lưng treo một hàng quần áo, đủ các kiểu nhưng đều là màu xanh. Toàn bộ đều là do Triêu Ca phân phó người giúp nàng chuẩn bị trước lúc đến Thần Sơn.Tay Lâm Hồi Âm đang vén tóc tay dừng một chút, biểu tình trở nên có chút cứng ngắc, nàng nhìn chung quanh một vòng, phát hiện trong phòng này còn có rất nhiều đồ đều là Triêu Ca do chuẩn bị. nàng suy nghĩ một chút, cảm thấy mình không thể không mặc quần áo, vì vậy trong đầu liền hiện lên một ý tưởng.Lúc chạy bộ vào sáng sớm, Lâm Hồi Âm và Liễu Nhiễu luôn vai kề vai, Lâm Hồi Âm giống như vô tình hỏi Liễu Nhiễu bên cạnh: "Liễu Nhiễu, ta hỏi ngươi một vấn đề, ngươi cảm thấy bộ quần áo trên người ta trị giá bao nhiêu tiền?"Liễu Nhiễu cảm thấy vấn đề Lâm Hồi Âm hỏi có chút không giải thích được nên cẩn thận nhìn vào hai mắt nàng, phát hiện từ lúc nàng được Dạ Huyền truyền tiên lực, mình có chút đoán không ra suy nghĩ của nàng. Khẽ nhíu mi, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Quần áo này là áo quần tốt nhất trong tiên giới, nếu là ở hoàng thành, một món sợ là cũng phải trên một ngàn lượng bạc trắng."Lâm Hồi Âm trong nháy mắt trợn to hai mắt, nhìn Liễu Nhiễu, giọng có chút hoảng hốt: "Cái gì? Một ngàn lượng bạc trắng? Thật hay giả?"Liễu Nhiễu gật đầu một cái, còn nói: "Bộ quần áo này, nếu không phải hoàng thân quốc thích thì cũng không mua được."Lâm Hồi Âm xoa xoa môi, liền không nói gì nữa.Triêu Ca cho người đưa tới cho nàng chừng mười bộ quần áo, cộng thêm những thứ đồ khác, cộng lại sợ là ít nhất cũng hai ba chục ngàn lượng bạc!Nàng còn chút tiền trong túi mà tối hôm qua lén xuống núi đã bị người đánh cắp. Mà cho dù có nó, phỏng đoán cũng chưa tới ba mươi lượng bạc, bây giờ nàng đi nơi nào kiếm hai ba chục ngàn lượng bạc chứ?Lâm Hồi Âm bẻ ngón tay, ở trong đầu cẩn thận tính toán một chút, ở thần sơn, trừ Liễu Nhiễu thì nàng tựa hồ chỉ cùng Dạ Huyền được coi là quen thuộc.Liễu Nhiễu chỉ là một nữ tế ty, nàng đi qua phòng àng ấy, nhìn thật nghèo khó sợ là không có nhiều tiền như vậy.Dạ Huyền... Hắn là Nhị hoàng tử của đông hoang đại lục, hai ba chục ngàn lượng bạc hẳn sẽ có....Lâm Hồi Âm nghĩ tới đây liền yên lặng nghiêng đầu qua nhìn Dạ Huyền phía sau mình, cách đó không xa. Sắc mặt hắn cũng không dễ nhìn, mi mắt rũ xuống, môi mím chặt, một cảm giác bị áp bách vô hình tản từ trên người hắn.Thực không dám giấu giếm, Lâm Hồi Âm mặc dù bây giờ không sợ Dạ Huyền nữa, nhưng đôi lúc vẫn cảm thấy Dạ Huyền cho nàng một cảm giác có chút kinh khủng.Bất quá, mặc dù như vậy, đáy lòng Lâm Hồi Âm vẫn có một ý nghĩ, nàng quyết định đi tìm Dạ Huyền mượn tiền!............Loại chuyện mượn tiền này, bất luận là cổ đại hay là hiện đại, đều là một hành động rất không tiện mở miệng.Lâm Hồi Âm cả buổi trưa ở trên tinh điện vẫn không thể nào tập trung được, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không biết mình rốt cuộc nên mở miệng nói mượn tiền Dạ Huyền như thế nào đây.

Lúc Lâm Hồi Âm ở hiện đại đã học một khóa hóa trang, tuy không gọi được là chuyên nghiệp, nhưng lại cũng coi là tinh thông, nàng cũng không kiểu trang điểm duyên dáng sang trọng diêm dúa, cho nên chỉ tô điểm cho mình ảm đạm một chút., chẳng qua là nhìn tinh thần tốt hơn rất nhiều, cũng không hề biết là do hóa trang.

Lâm Hồi Âm nhìn vào gương đồng hài lòng khẽ cong môi, xuyên thấu qua gương vừa vặn thấy sau lưng treo một hàng quần áo, đủ các kiểu nhưng đều là màu xanh. Toàn bộ đều là do Triêu Ca phân phó người giúp nàng chuẩn bị trước lúc đến Thần Sơn.

Tay Lâm Hồi Âm đang vén tóc tay dừng một chút, biểu tình trở nên có chút cứng ngắc, nàng nhìn chung quanh một vòng, phát hiện trong phòng này còn có rất nhiều đồ đều là Triêu Ca do chuẩn bị. nàng suy nghĩ một chút, cảm thấy mình không thể không mặc quần áo, vì vậy trong đầu liền hiện lên một ý tưởng.

Lúc chạy bộ vào sáng sớm, Lâm Hồi Âm và Liễu Nhiễu luôn vai kề vai, Lâm Hồi Âm giống như vô tình hỏi Liễu Nhiễu bên cạnh: "Liễu Nhiễu, ta hỏi ngươi một vấn đề, ngươi cảm thấy bộ quần áo trên người ta trị giá bao nhiêu tiền?"

Liễu Nhiễu cảm thấy vấn đề Lâm Hồi Âm hỏi có chút không giải thích được nên cẩn thận nhìn vào hai mắt nàng, phát hiện từ lúc nàng được Dạ Huyền truyền tiên lực, mình có chút đoán không ra suy nghĩ của nàng. Khẽ nhíu mi, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Quần áo này là áo quần tốt nhất trong tiên giới, nếu là ở hoàng thành, một món sợ là cũng phải trên một ngàn lượng bạc trắng."

Lâm Hồi Âm trong nháy mắt trợn to hai mắt, nhìn Liễu Nhiễu, giọng có chút hoảng hốt: "Cái gì? Một ngàn lượng bạc trắng? Thật hay giả?"

Liễu Nhiễu gật đầu một cái, còn nói: "Bộ quần áo này, nếu không phải hoàng thân quốc thích thì cũng không mua được."

Lâm Hồi Âm xoa xoa môi, liền không nói gì nữa.

Triêu Ca cho người đưa tới cho nàng chừng mười bộ quần áo, cộng thêm những thứ đồ khác, cộng lại sợ là ít nhất cũng hai ba chục ngàn lượng bạc!

Nàng còn chút tiền trong túi mà tối hôm qua lén xuống núi đã bị người đánh cắp. Mà cho dù có nó, phỏng đoán cũng chưa tới ba mươi lượng bạc, bây giờ nàng đi nơi nào kiếm hai ba chục ngàn lượng bạc chứ?

Lâm Hồi Âm bẻ ngón tay, ở trong đầu cẩn thận tính toán một chút, ở thần sơn, trừ Liễu Nhiễu thì nàng tựa hồ chỉ cùng Dạ Huyền được coi là quen thuộc.

Liễu Nhiễu chỉ là một nữ tế ty, nàng đi qua phòng àng ấy, nhìn thật nghèo khó sợ là không có nhiều tiền như vậy.

Dạ Huyền... Hắn là Nhị hoàng tử của đông hoang đại lục, hai ba chục ngàn lượng bạc hẳn sẽ có....

Lâm Hồi Âm nghĩ tới đây liền yên lặng nghiêng đầu qua nhìn Dạ Huyền phía sau mình, cách đó không xa. Sắc mặt hắn cũng không dễ nhìn, mi mắt rũ xuống, môi mím chặt, một cảm giác bị áp bách vô hình tản từ trên người hắn.

Thực không dám giấu giếm, Lâm Hồi Âm mặc dù bây giờ không sợ Dạ Huyền nữa, nhưng đôi lúc vẫn cảm thấy Dạ Huyền cho nàng một cảm giác có chút kinh khủng.

Bất quá, mặc dù như vậy, đáy lòng Lâm Hồi Âm vẫn có một ý nghĩ, nàng quyết định đi tìm Dạ Huyền mượn tiền!

............

Loại chuyện mượn tiền này, bất luận là cổ đại hay là hiện đại, đều là một hành động rất không tiện mở miệng.

Lâm Hồi Âm cả buổi trưa ở trên tinh điện vẫn không thể nào tập trung được, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không biết mình rốt cuộc nên mở miệng nói mượn tiền Dạ Huyền như thế nào đây.

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Lúc Lâm Hồi Âm ở hiện đại đã học một khóa hóa trang, tuy không gọi được là chuyên nghiệp, nhưng lại cũng coi là tinh thông, nàng cũng không kiểu trang điểm duyên dáng sang trọng diêm dúa, cho nên chỉ tô điểm cho mình ảm đạm một chút., chẳng qua là nhìn tinh thần tốt hơn rất nhiều, cũng không hề biết là do hóa trang.Lâm Hồi Âm nhìn vào gương đồng hài lòng khẽ cong môi, xuyên thấu qua gương vừa vặn thấy sau lưng treo một hàng quần áo, đủ các kiểu nhưng đều là màu xanh. Toàn bộ đều là do Triêu Ca phân phó người giúp nàng chuẩn bị trước lúc đến Thần Sơn.Tay Lâm Hồi Âm đang vén tóc tay dừng một chút, biểu tình trở nên có chút cứng ngắc, nàng nhìn chung quanh một vòng, phát hiện trong phòng này còn có rất nhiều đồ đều là Triêu Ca do chuẩn bị. nàng suy nghĩ một chút, cảm thấy mình không thể không mặc quần áo, vì vậy trong đầu liền hiện lên một ý tưởng.Lúc chạy bộ vào sáng sớm, Lâm Hồi Âm và Liễu Nhiễu luôn vai kề vai, Lâm Hồi Âm giống như vô tình hỏi Liễu Nhiễu bên cạnh: "Liễu Nhiễu, ta hỏi ngươi một vấn đề, ngươi cảm thấy bộ quần áo trên người ta trị giá bao nhiêu tiền?"Liễu Nhiễu cảm thấy vấn đề Lâm Hồi Âm hỏi có chút không giải thích được nên cẩn thận nhìn vào hai mắt nàng, phát hiện từ lúc nàng được Dạ Huyền truyền tiên lực, mình có chút đoán không ra suy nghĩ của nàng. Khẽ nhíu mi, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Quần áo này là áo quần tốt nhất trong tiên giới, nếu là ở hoàng thành, một món sợ là cũng phải trên một ngàn lượng bạc trắng."Lâm Hồi Âm trong nháy mắt trợn to hai mắt, nhìn Liễu Nhiễu, giọng có chút hoảng hốt: "Cái gì? Một ngàn lượng bạc trắng? Thật hay giả?"Liễu Nhiễu gật đầu một cái, còn nói: "Bộ quần áo này, nếu không phải hoàng thân quốc thích thì cũng không mua được."Lâm Hồi Âm xoa xoa môi, liền không nói gì nữa.Triêu Ca cho người đưa tới cho nàng chừng mười bộ quần áo, cộng thêm những thứ đồ khác, cộng lại sợ là ít nhất cũng hai ba chục ngàn lượng bạc!Nàng còn chút tiền trong túi mà tối hôm qua lén xuống núi đã bị người đánh cắp. Mà cho dù có nó, phỏng đoán cũng chưa tới ba mươi lượng bạc, bây giờ nàng đi nơi nào kiếm hai ba chục ngàn lượng bạc chứ?Lâm Hồi Âm bẻ ngón tay, ở trong đầu cẩn thận tính toán một chút, ở thần sơn, trừ Liễu Nhiễu thì nàng tựa hồ chỉ cùng Dạ Huyền được coi là quen thuộc.Liễu Nhiễu chỉ là một nữ tế ty, nàng đi qua phòng àng ấy, nhìn thật nghèo khó sợ là không có nhiều tiền như vậy.Dạ Huyền... Hắn là Nhị hoàng tử của đông hoang đại lục, hai ba chục ngàn lượng bạc hẳn sẽ có....Lâm Hồi Âm nghĩ tới đây liền yên lặng nghiêng đầu qua nhìn Dạ Huyền phía sau mình, cách đó không xa. Sắc mặt hắn cũng không dễ nhìn, mi mắt rũ xuống, môi mím chặt, một cảm giác bị áp bách vô hình tản từ trên người hắn.Thực không dám giấu giếm, Lâm Hồi Âm mặc dù bây giờ không sợ Dạ Huyền nữa, nhưng đôi lúc vẫn cảm thấy Dạ Huyền cho nàng một cảm giác có chút kinh khủng.Bất quá, mặc dù như vậy, đáy lòng Lâm Hồi Âm vẫn có một ý nghĩ, nàng quyết định đi tìm Dạ Huyền mượn tiền!............Loại chuyện mượn tiền này, bất luận là cổ đại hay là hiện đại, đều là một hành động rất không tiện mở miệng.Lâm Hồi Âm cả buổi trưa ở trên tinh điện vẫn không thể nào tập trung được, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không biết mình rốt cuộc nên mở miệng nói mượn tiền Dạ Huyền như thế nào đây.

Chương 213: Ta muốn giao dịch với ngươi (3)