Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 217: Ta muốn giao dịch với ngươi (7)

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 217. Ta muốn giao dịch với ngươi (7)Dạ Huyền như cũ đứng tại chỗ, nhìn nàng trở về phòng rồi, hắn mới xoay người nhẹ bỗng lắc mình nhảy vào phòng. Sau đó nhìn xấp tiền thật dày trong tay, suy nghĩ một chút, cũng lấy ra ba tấm, bỏ vào ngực áo, tùy ý vứt số tiền còn lại dưới gối.Sau đó lại từ trên giường mình cầm quyển sách kia lên, tiếp tục xem.Trong sách vẽ từng bước từng tư thế l*m t*nh rất táo bạn, rất mị hoặc, Dạ Huyền xem cũng rất cẩn thận.......Đêm qua sau khi Liên Y phát hiện chuyện bên dòng suối nhỏ thì giống như ẩn nhẫn vậy, đợi kết quả.Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi, nàng liền như cũ, xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, bản thân nàng cũng không trông cậy có thể nhìn thấy cái gì, nhưng mà không nghĩ tới, thật sự còn phát hiện thêm chút chuyện.Nhất là lúc Dạ Huyền đưa một chồng tiền thật dầy cho Lâm Hồi Âm, bởi vì khoảng cách có chút xa, nên nàng nghe không rõ hai người rốt cuộc nói những gì, đáy lòng Liên Y không dấu nổi sự ghen tị.Người đàn ông nàng thích lại đưa tiền cho Lâm Hồi Âm.Hơn nữa ánh mắt hắn nhìn Lâm Hồi Âm hoàn toàn khác với ánh mắt lúc hắn nhìn nàng!Liên Y mím môi, đáy lòng tựa hồ loáng thoáng biết được chút gì........Giờ học buổi chiều, vẫn là ở tinh điện.Lâm Hồi Âm mượn được tiền nên rất chú ý tập trung trong giờ học không còn mất thần nữa. nhưng mà trong đầu Liên Y lại toàn là những hình nàng bắt gặp.Nàng không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn Dạ Huyền nhiều lần.Dạ Huyền vẫn luôn gục trên bàn ngủ, nhưng hôm nay lại khác mọi ngày ngồi ở trước bàn, đang cúi đầu đọc sách.Hắn đọc rất chuyên chú, lông mi thật dài khi nhẹ nhàng chớp động hai cái, tâm trạng phơi phới.Lúc Liên Y nhìn đến lần thứ ba thì thấy Dạ Huyền ngẩng đầu xuất thần nhìn ra ngoài, ánh mắt có chút ôn hòa mềm mại.Liên Y nhìn theo ánh mắt hắn, không sai lệch mà rơi xuống trên người Lâm Hồi Âm. Ánh mắt nàng chợt lóe, bàn tay cầm sách dùng thêm lực, ngòi bút lông cũng bị nàng bẻ gãy thành hai.Thật giống như nàng suy đoán, người đàn ông yêu nghiệt cao ngạo lạnh như băng đối với Lâm Hồi Âm hoàn toàn khác với hắn đối đãi với nàng và những người khác.Cả đời này nàng vẫn luôn mong đợi có thể gặp một phu quân như ý. Tìm kiếm lâu như vậy, rốt cuộc cũng gặp, nhưng là người mà hắn thích tại sao không phải nàng, mà là người khác?Nàng bây giờ thật sự rất oán hận Lâm Hồi Âm, ở trước bao nhiêu người bị mất mặt hơn nữa nàng ta còn làm nàng té gãy tay!Những thù này nàng chưa kịp báo, rốt cuộc nàng ta lại còn câu dẫn người nàng thích!Liên Y suy nghĩ một chút, ngực không nhịn được có chút phập phồng ánh mắt lộ ra tia sát khí!.......Ăn xong cơm tối, Lâm Hồi Âm và Liễu Nhiễu ngồi trên mảnh đất trống trước rừng trúc nói chuyện phiếm, Dạ Huyền nằm ở trên thân cây cách đó không xa, như cũ ôm quyển sách kia, đọc rất nghiêm túc. Liên Y mỗi đêm cũng sẽ đến đó với những người theo nịnh hót mình, thật ra thì nàng không hề nói chuyện nhiều với những người kia, bất quá Dạ Huyền sẽ ở đây nên nàng mới tới.

217. Ta muốn giao dịch với ngươi (7)

Dạ Huyền như cũ đứng tại chỗ, nhìn nàng trở về phòng rồi, hắn mới xoay người nhẹ bỗng lắc mình nhảy vào phòng. Sau đó nhìn xấp tiền thật dày trong tay, suy nghĩ một chút, cũng lấy ra ba tấm, bỏ vào ngực áo, tùy ý vứt số tiền còn lại dưới gối.

Sau đó lại từ trên giường mình cầm quyển sách kia lên, tiếp tục xem.

Trong sách vẽ từng bước từng tư thế l*m t*nh rất táo bạn, rất mị hoặc, Dạ Huyền xem cũng rất cẩn thận.

......

Đêm qua sau khi Liên Y phát hiện chuyện bên dòng suối nhỏ thì giống như ẩn nhẫn vậy, đợi kết quả.

Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi, nàng liền như cũ, xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, bản thân nàng cũng không trông cậy có thể nhìn thấy cái gì, nhưng mà không nghĩ tới, thật sự còn phát hiện thêm chút chuyện.

Nhất là lúc Dạ Huyền đưa một chồng tiền thật dầy cho Lâm Hồi Âm, bởi vì khoảng cách có chút xa, nên nàng nghe không rõ hai người rốt cuộc nói những gì, đáy lòng Liên Y không dấu nổi sự ghen tị.

Người đàn ông nàng thích lại đưa tiền cho Lâm Hồi Âm.

Hơn nữa ánh mắt hắn nhìn Lâm Hồi Âm hoàn toàn khác với ánh mắt lúc hắn nhìn nàng!

Liên Y mím môi, đáy lòng tựa hồ loáng thoáng biết được chút gì.

.......

Giờ học buổi chiều, vẫn là ở tinh điện.

Lâm Hồi Âm mượn được tiền nên rất chú ý tập trung trong giờ học không còn mất thần nữa. nhưng mà trong đầu Liên Y lại toàn là những hình nàng bắt gặp.

Nàng không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn Dạ Huyền nhiều lần.

Dạ Huyền vẫn luôn gục trên bàn ngủ, nhưng hôm nay lại khác mọi ngày ngồi ở trước bàn, đang cúi đầu đọc sách.

Hắn đọc rất chuyên chú, lông mi thật dài khi nhẹ nhàng chớp động hai cái, tâm trạng phơi phới.

Lúc Liên Y nhìn đến lần thứ ba thì thấy Dạ Huyền ngẩng đầu xuất thần nhìn ra ngoài, ánh mắt có chút ôn hòa mềm mại.

Liên Y nhìn theo ánh mắt hắn, không sai lệch mà rơi xuống trên người Lâm Hồi Âm. Ánh mắt nàng chợt lóe, bàn tay cầm sách dùng thêm lực, ngòi bút lông cũng bị nàng bẻ gãy thành hai.

Thật giống như nàng suy đoán, người đàn ông yêu nghiệt cao ngạo lạnh như băng đối với Lâm Hồi Âm hoàn toàn khác với hắn đối đãi với nàng và những người khác.

Cả đời này nàng vẫn luôn mong đợi có thể gặp một phu quân như ý. Tìm kiếm lâu như vậy, rốt cuộc cũng gặp, nhưng là người mà hắn thích tại sao không phải nàng, mà là người khác?

Nàng bây giờ thật sự rất oán hận Lâm Hồi Âm, ở trước bao nhiêu người bị mất mặt hơn nữa nàng ta còn làm nàng té gãy tay!

Những thù này nàng chưa kịp báo, rốt cuộc nàng ta lại còn câu dẫn người nàng thích!

Liên Y suy nghĩ một chút, ngực không nhịn được có chút phập phồng ánh mắt lộ ra tia sát khí!

.......

Ăn xong cơm tối, Lâm Hồi Âm và Liễu Nhiễu ngồi trên mảnh đất trống trước rừng trúc nói chuyện phiếm, Dạ Huyền nằm ở trên thân cây cách đó không xa, như cũ ôm quyển sách kia, đọc rất nghiêm túc. 

Liên Y mỗi đêm cũng sẽ đến đó với những người theo nịnh hót mình, thật ra thì nàng không hề nói chuyện nhiều với những người kia, bất quá Dạ Huyền sẽ ở đây nên nàng mới tới.

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 217. Ta muốn giao dịch với ngươi (7)Dạ Huyền như cũ đứng tại chỗ, nhìn nàng trở về phòng rồi, hắn mới xoay người nhẹ bỗng lắc mình nhảy vào phòng. Sau đó nhìn xấp tiền thật dày trong tay, suy nghĩ một chút, cũng lấy ra ba tấm, bỏ vào ngực áo, tùy ý vứt số tiền còn lại dưới gối.Sau đó lại từ trên giường mình cầm quyển sách kia lên, tiếp tục xem.Trong sách vẽ từng bước từng tư thế l*m t*nh rất táo bạn, rất mị hoặc, Dạ Huyền xem cũng rất cẩn thận.......Đêm qua sau khi Liên Y phát hiện chuyện bên dòng suối nhỏ thì giống như ẩn nhẫn vậy, đợi kết quả.Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi, nàng liền như cũ, xuyên qua cửa sổ nhìn ra ngoài, bản thân nàng cũng không trông cậy có thể nhìn thấy cái gì, nhưng mà không nghĩ tới, thật sự còn phát hiện thêm chút chuyện.Nhất là lúc Dạ Huyền đưa một chồng tiền thật dầy cho Lâm Hồi Âm, bởi vì khoảng cách có chút xa, nên nàng nghe không rõ hai người rốt cuộc nói những gì, đáy lòng Liên Y không dấu nổi sự ghen tị.Người đàn ông nàng thích lại đưa tiền cho Lâm Hồi Âm.Hơn nữa ánh mắt hắn nhìn Lâm Hồi Âm hoàn toàn khác với ánh mắt lúc hắn nhìn nàng!Liên Y mím môi, đáy lòng tựa hồ loáng thoáng biết được chút gì........Giờ học buổi chiều, vẫn là ở tinh điện.Lâm Hồi Âm mượn được tiền nên rất chú ý tập trung trong giờ học không còn mất thần nữa. nhưng mà trong đầu Liên Y lại toàn là những hình nàng bắt gặp.Nàng không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn Dạ Huyền nhiều lần.Dạ Huyền vẫn luôn gục trên bàn ngủ, nhưng hôm nay lại khác mọi ngày ngồi ở trước bàn, đang cúi đầu đọc sách.Hắn đọc rất chuyên chú, lông mi thật dài khi nhẹ nhàng chớp động hai cái, tâm trạng phơi phới.Lúc Liên Y nhìn đến lần thứ ba thì thấy Dạ Huyền ngẩng đầu xuất thần nhìn ra ngoài, ánh mắt có chút ôn hòa mềm mại.Liên Y nhìn theo ánh mắt hắn, không sai lệch mà rơi xuống trên người Lâm Hồi Âm. Ánh mắt nàng chợt lóe, bàn tay cầm sách dùng thêm lực, ngòi bút lông cũng bị nàng bẻ gãy thành hai.Thật giống như nàng suy đoán, người đàn ông yêu nghiệt cao ngạo lạnh như băng đối với Lâm Hồi Âm hoàn toàn khác với hắn đối đãi với nàng và những người khác.Cả đời này nàng vẫn luôn mong đợi có thể gặp một phu quân như ý. Tìm kiếm lâu như vậy, rốt cuộc cũng gặp, nhưng là người mà hắn thích tại sao không phải nàng, mà là người khác?Nàng bây giờ thật sự rất oán hận Lâm Hồi Âm, ở trước bao nhiêu người bị mất mặt hơn nữa nàng ta còn làm nàng té gãy tay!Những thù này nàng chưa kịp báo, rốt cuộc nàng ta lại còn câu dẫn người nàng thích!Liên Y suy nghĩ một chút, ngực không nhịn được có chút phập phồng ánh mắt lộ ra tia sát khí!.......Ăn xong cơm tối, Lâm Hồi Âm và Liễu Nhiễu ngồi trên mảnh đất trống trước rừng trúc nói chuyện phiếm, Dạ Huyền nằm ở trên thân cây cách đó không xa, như cũ ôm quyển sách kia, đọc rất nghiêm túc. Liên Y mỗi đêm cũng sẽ đến đó với những người theo nịnh hót mình, thật ra thì nàng không hề nói chuyện nhiều với những người kia, bất quá Dạ Huyền sẽ ở đây nên nàng mới tới.

Chương 217: Ta muốn giao dịch với ngươi (7)