Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 231: Dạy ngươi cái gì gọi là ‘‘đắc tội” [1]

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 231. Dạy ngươi cái gì gọi là ‘‘đắc tội” [1]Nhưng bây giờ, nàng ta giúp Lâm Hồi Âm như thế, vậy thì đừng trách Liên Y nàng không khách khí!Ánh mắt Liên Y nhìn Liễu Nhiễu trở nên ám trầm, Liễu Nhiễu dựa vào Lâm Hồi Âm yên lặng quay đầu, không nhanh không chậm cũng nhìn lại Liên Y, ánh mắt của nàng rất trầm tĩnh, nhưng trong đáy mắt lại cất giấu sự sắc bén.Từ 100 năm trước kia, nàng bước vào hoàng cung, đã biết mình phải gánh vác trách nhiệm phụ tá Triều Ca che chở cho Đông Hoang đại lục.Lúc mới vào hoàng cung, nàng còn rất nhỏ, tuy là thần hiến tế nhưng vẫn khó tránh khỏi bị người trong cung khi dễ, trong một lần bị người ấu đả, nàng gặp Triều Ca, hoàng thái tử của Đông Hoang đại lục.Hắn đang cùng Thừa tướng đại nhân nói chuyện, nhìn một màn như vậy liền ra tiếng ngăn cản, sau đó đám người đánh nàng quỳ rạp xuống đất, run run hô một tiếng:“Hoàng thái tử.”, nàng mới hiểu, hoá ra đây là vương gia mà nàng phải phụ tá trong miệng ông ngoại. Hắn nhìn nàng một cái, chẳng nói gì, cùng Thừa tướng đại nhân rời đi.Cùng với trưởng thành, nàng dần dần tiếp nhận nhiệm vụ của ông ngoại, trở thành nữ tế danh phù kỳ thục, là nữ tế trẻ tuổi nhất của Đông Hoang đại lục, nàng và hắn tiếp xúc dần dần nhiều hơn, từ trong miệng người khác, nàng biết hắn yêu một người, tên là Thanh Âm, nhưng ở ngàn năm trước đã nhảy xuống tru tiên đài tự tận.Tru tiên đài, có thể khiến cho vạn vật hồn phi phách tán.Không ngờ, mười chín năm trước, nàng lại thấy biểu tượng thuộc về Thanh Âm ở nơi chân trời, thực ảm đạm, thực mỏng manh, nàng có chút cân nhắc, vì thế thường xuyên chú ý, thẳng đến đoạn thời gian trước, nàng biết nữ tử tên Thanh Âm kia chuyển thế.Nàng và hoàng thái tử, đều là người có vận mệnh cô tịch, cả đời nhất định vì thiên hạ thương sinh trả giá.Năm nào nàng cùn lên tru tiên đài, cô đơn một người, không có người cũng nàng nói chuyện, không có người cùng nàng ngắm sao, chỉ có hắn ngẫu nhiên sẽ đến cùng nàng trò chuyện, tuy rằng chỉ hai ba câu, tuy hai ba câu đều hỏi về vấn đề tinh tượng, nhưng nàng vẫn như cũ bị luân hãm bên trong.Lãng mạn như vậy, lại thê lương như vậyMà Thanh Âm chuyển thế kia đã xuất hiện, nữ tử có thể khiến cho hắn cười xuất hiện rồi.Cho nên, chỉ cần Liễu Nhiễu còn ở đây, không ai có thể làm hại Lâm Hồi Âm!Cho dù là Tiên phi, cho dù là công chúa, cũng không thể!

231. Dạy ngươi cái gì gọi là ‘‘đắc tội” [1]

Nhưng bây giờ, nàng ta giúp Lâm Hồi Âm như thế, vậy thì đừng trách Liên Y nàng không khách khí!

Ánh mắt Liên Y nhìn Liễu Nhiễu trở nên ám trầm, Liễu Nhiễu dựa vào Lâm Hồi Âm yên lặng quay đầu, không nhanh không chậm cũng nhìn lại Liên Y, ánh mắt của nàng rất trầm tĩnh, nhưng trong đáy mắt lại cất giấu sự sắc bén.

Từ 100 năm trước kia, nàng bước vào hoàng cung, đã biết mình phải gánh vác trách nhiệm phụ tá Triều Ca che chở cho Đông Hoang đại lục.

Lúc mới vào hoàng cung, nàng còn rất nhỏ, tuy là thần hiến tế nhưng vẫn khó tránh khỏi bị người trong cung khi dễ, trong một lần bị người ấu đả, nàng gặp Triều Ca, hoàng thái tử của Đông Hoang đại lục.

Hắn đang cùng Thừa tướng đại nhân nói chuyện, nhìn một màn như vậy liền ra tiếng ngăn cản, sau đó đám người đánh nàng quỳ rạp xuống đất, run run hô một tiếng:“Hoàng thái tử.”, nàng mới hiểu, hoá ra đây là vương gia mà nàng phải phụ tá trong miệng ông ngoại. Hắn nhìn nàng một cái, chẳng nói gì, cùng Thừa tướng đại nhân rời đi.

Cùng với trưởng thành, nàng dần dần tiếp nhận nhiệm vụ của ông ngoại, trở thành nữ tế danh phù kỳ thục, là nữ tế trẻ tuổi nhất của Đông Hoang đại lục, nàng và hắn tiếp xúc dần dần nhiều hơn, từ trong miệng người khác, nàng biết hắn yêu một người, tên là Thanh Âm, nhưng ở ngàn năm trước đã nhảy xuống tru tiên đài tự tận.

Tru tiên đài, có thể khiến cho vạn vật hồn phi phách tán.

Không ngờ, mười chín năm trước, nàng lại thấy biểu tượng thuộc về Thanh Âm ở nơi chân trời, thực ảm đạm, thực mỏng manh, nàng có chút cân nhắc, vì thế thường xuyên chú ý, thẳng đến đoạn thời gian trước, nàng biết nữ tử tên Thanh Âm kia chuyển thế.

Nàng và hoàng thái tử, đều là người có vận mệnh cô tịch, cả đời nhất định vì thiên hạ thương sinh trả giá.

Năm nào nàng cùn lên tru tiên đài, cô đơn một người, không có người cũng nàng nói chuyện, không có người cùng nàng ngắm sao, chỉ có hắn ngẫu nhiên sẽ đến cùng nàng trò chuyện, tuy rằng chỉ hai ba câu, tuy hai ba câu đều hỏi về vấn đề tinh tượng, nhưng nàng vẫn như cũ bị luân hãm bên trong.

Lãng mạn như vậy, lại thê lương như vậy

Mà Thanh Âm chuyển thế kia đã xuất hiện, nữ tử có thể khiến cho hắn cười xuất hiện rồi.

Cho nên, chỉ cần Liễu Nhiễu còn ở đây, không ai có thể làm hại Lâm Hồi Âm!

Cho dù là Tiên phi, cho dù là công chúa, cũng không thể!

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 231. Dạy ngươi cái gì gọi là ‘‘đắc tội” [1]Nhưng bây giờ, nàng ta giúp Lâm Hồi Âm như thế, vậy thì đừng trách Liên Y nàng không khách khí!Ánh mắt Liên Y nhìn Liễu Nhiễu trở nên ám trầm, Liễu Nhiễu dựa vào Lâm Hồi Âm yên lặng quay đầu, không nhanh không chậm cũng nhìn lại Liên Y, ánh mắt của nàng rất trầm tĩnh, nhưng trong đáy mắt lại cất giấu sự sắc bén.Từ 100 năm trước kia, nàng bước vào hoàng cung, đã biết mình phải gánh vác trách nhiệm phụ tá Triều Ca che chở cho Đông Hoang đại lục.Lúc mới vào hoàng cung, nàng còn rất nhỏ, tuy là thần hiến tế nhưng vẫn khó tránh khỏi bị người trong cung khi dễ, trong một lần bị người ấu đả, nàng gặp Triều Ca, hoàng thái tử của Đông Hoang đại lục.Hắn đang cùng Thừa tướng đại nhân nói chuyện, nhìn một màn như vậy liền ra tiếng ngăn cản, sau đó đám người đánh nàng quỳ rạp xuống đất, run run hô một tiếng:“Hoàng thái tử.”, nàng mới hiểu, hoá ra đây là vương gia mà nàng phải phụ tá trong miệng ông ngoại. Hắn nhìn nàng một cái, chẳng nói gì, cùng Thừa tướng đại nhân rời đi.Cùng với trưởng thành, nàng dần dần tiếp nhận nhiệm vụ của ông ngoại, trở thành nữ tế danh phù kỳ thục, là nữ tế trẻ tuổi nhất của Đông Hoang đại lục, nàng và hắn tiếp xúc dần dần nhiều hơn, từ trong miệng người khác, nàng biết hắn yêu một người, tên là Thanh Âm, nhưng ở ngàn năm trước đã nhảy xuống tru tiên đài tự tận.Tru tiên đài, có thể khiến cho vạn vật hồn phi phách tán.Không ngờ, mười chín năm trước, nàng lại thấy biểu tượng thuộc về Thanh Âm ở nơi chân trời, thực ảm đạm, thực mỏng manh, nàng có chút cân nhắc, vì thế thường xuyên chú ý, thẳng đến đoạn thời gian trước, nàng biết nữ tử tên Thanh Âm kia chuyển thế.Nàng và hoàng thái tử, đều là người có vận mệnh cô tịch, cả đời nhất định vì thiên hạ thương sinh trả giá.Năm nào nàng cùn lên tru tiên đài, cô đơn một người, không có người cũng nàng nói chuyện, không có người cùng nàng ngắm sao, chỉ có hắn ngẫu nhiên sẽ đến cùng nàng trò chuyện, tuy rằng chỉ hai ba câu, tuy hai ba câu đều hỏi về vấn đề tinh tượng, nhưng nàng vẫn như cũ bị luân hãm bên trong.Lãng mạn như vậy, lại thê lương như vậyMà Thanh Âm chuyển thế kia đã xuất hiện, nữ tử có thể khiến cho hắn cười xuất hiện rồi.Cho nên, chỉ cần Liễu Nhiễu còn ở đây, không ai có thể làm hại Lâm Hồi Âm!Cho dù là Tiên phi, cho dù là công chúa, cũng không thể!

Chương 231: Dạy ngươi cái gì gọi là ‘‘đắc tội” [1]