Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 248: Ta có thể hôn ngươi không?[8]

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 258. Ta có thể hôn ngươi không?[8]Lâm Hồi Âm đang ngồi uống trà, chẳng hiểu sao đột nhiên cảm nhận được hàn khí, đôi môi hồng nhuận để trên chén trà, từ từ nhấc mí mắt, thấy Liên Y đang hung tợn nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia như hận không thể lột da rút gân mình.Lâm Hồi Âm hạ mi mắt, đem trà không nhanh không chậm nuốt vào trong bụng, bìh tĩnh để cái chén lại trên bàn, lại bình tĩnh nhìn qua chén của Dạ Huyền, thấy đã cạn, lại bình tĩnh rót trà cho hắn, sau đó lại bình tĩnh châm trà cho mình.Toàn bộ quá trình, Lâm Hồi Âm làm từ đầu tới cuối đều bình tĩnh như vậy, cử chỉ tự nhiên, không có nửa điểm khẩn trương sợ hãi.Dạ Huyền quay đầu cười với Lâm Hồi Âm, nâng chum trà lên từ tè uống.Liên Y nhìn đến một màn, sắc mặt trở nên khó coi.Lâm Hồi Âm tuy rằng bất động thanh sắc mân trà, nhưng l khóe mắt dư quang vẫn không ngừng đánh giá Liên Y thần thái.Nàng và Liên Y sớm đã trở mặt, Liên Y khắp nơi khó xử nàng, thề sống chết cũng không buông tha nàng.Việc gì nàng lại không làm như thế?Liên Y bẻ xương đoạn cốt nàng, nàng khắc trong tâm khảm, một ngày nào đó, nàng sẽ trả lại toàn bộ!Nàng biết Tiên phi và Liên Y đều hận không thể xử tử nàng, nhưng là đêm nay là hoàng thái tử sinh nhật, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.Dạ Huyền nói mang nàng đến để xem trò cười, nàng vốn định thảnh thơi rảnh tai để thưởng thức trò cười này.Nhưng hiện tại nàng thấy Liên Y, đáy mắt lửa giận, đáy lòng mơ hồ cảm giác phá lệ thoải mái, nhịn không được muốn thêm mắm thêm muối, tức chết Liên Y!Nghĩ đến đây, Lâm Hồi Âm liền xoay người, đổ trà cho Dạ Huyền, tự mình bưng lên đến, đưa tới môi Dạ Huyền.Dạ Huyền hơi ngẩn ra, nhìn Lâm Hồi Âm, liền có chút thụ sủng nhược kinh hé miệng, Lâm Hồi Âm đem chén trà hơi hơi nâng lên, một giọt không rơi rót vào miệng Dạ Huyền.Quả nhiên nhìn thấy Liên Y nghiến răng nghiến lợi, ngay cả bàn tay cũng siết thành nắm đấm, ngực không ngừng phập phồng.Lâm Hồi Âm hả giận.Liên Y không phải thích Dạ Huyền sao?Liên Y không phải ghét Lâm Hồi Âm nàng sao?Tốt lắm...... Đêm nay nàng mặc kệ Dạ Huyền muốn cho nàng xem cái gì, nói ngắn lại, nàng phải cho Liên Y thấy nam tử ả tâm niệm khăng khít với nàng như thế nào.!Vừa rồi chỉ là bắt đầu mà thôi, trò hay còn ở phía sau.

258. Ta có thể hôn ngươi không?[8]

Lâm Hồi Âm đang ngồi uống trà, chẳng hiểu sao đột nhiên cảm nhận được hàn khí, đôi môi hồng nhuận để trên chén trà, từ từ nhấc mí mắt, thấy Liên Y đang hung tợn nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia như hận không thể lột da rút gân mình.

Lâm Hồi Âm hạ mi mắt, đem trà không nhanh không chậm nuốt vào trong bụng, bìh tĩnh để cái chén lại trên bàn, lại bình tĩnh nhìn qua chén của Dạ Huyền, thấy đã cạn, lại bình tĩnh rót trà cho hắn, sau đó lại bình tĩnh châm trà cho mình.

Toàn bộ quá trình, Lâm Hồi Âm làm từ đầu tới cuối đều bình tĩnh như vậy, cử chỉ tự nhiên, không có nửa điểm khẩn trương sợ hãi.

Dạ Huyền quay đầu cười với Lâm Hồi Âm, nâng chum trà lên từ tè uống.

Liên Y nhìn đến một màn, sắc mặt trở nên khó coi.

Lâm Hồi Âm tuy rằng bất động thanh sắc mân trà, nhưng l khóe mắt dư quang vẫn không ngừng đánh giá Liên Y thần thái.

Nàng và Liên Y sớm đã trở mặt, Liên Y khắp nơi khó xử nàng, thề sống chết cũng không buông tha nàng.

Việc gì nàng lại không làm như thế?

Liên Y bẻ xương đoạn cốt nàng, nàng khắc trong tâm khảm, một ngày nào đó, nàng sẽ trả lại toàn bộ!

Nàng biết Tiên phi và Liên Y đều hận không thể xử tử nàng, nhưng là đêm nay là hoàng thái tử sinh nhật, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Dạ Huyền nói mang nàng đến để xem trò cười, nàng vốn định thảnh thơi rảnh tai để thưởng thức trò cười này.

Nhưng hiện tại nàng thấy Liên Y, đáy mắt lửa giận, đáy lòng mơ hồ cảm giác phá lệ thoải mái, nhịn không được muốn thêm mắm thêm muối, tức chết Liên Y!

Nghĩ đến đây, Lâm Hồi Âm liền xoay người, đổ trà cho Dạ Huyền, tự mình bưng lên đến, đưa tới môi Dạ Huyền.

Dạ Huyền hơi ngẩn ra, nhìn Lâm Hồi Âm, liền có chút thụ sủng nhược kinh hé miệng, Lâm Hồi Âm đem chén trà hơi hơi nâng lên, một giọt không rơi rót vào miệng Dạ Huyền.

Quả nhiên nhìn thấy Liên Y nghiến răng nghiến lợi, ngay cả bàn tay cũng siết thành nắm đấm, ngực không ngừng phập phồng.

Lâm Hồi Âm hả giận.

Liên Y không phải thích Dạ Huyền sao?

Liên Y không phải ghét Lâm Hồi Âm nàng sao?

Tốt lắm...... Đêm nay nàng mặc kệ Dạ Huyền muốn cho nàng xem cái gì, nói ngắn lại, nàng phải cho Liên Y thấy nam tử ả tâm niệm khăng khít với nàng như thế nào.!

Vừa rồi chỉ là bắt đầu mà thôi, trò hay còn ở phía sau.

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 258. Ta có thể hôn ngươi không?[8]Lâm Hồi Âm đang ngồi uống trà, chẳng hiểu sao đột nhiên cảm nhận được hàn khí, đôi môi hồng nhuận để trên chén trà, từ từ nhấc mí mắt, thấy Liên Y đang hung tợn nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia như hận không thể lột da rút gân mình.Lâm Hồi Âm hạ mi mắt, đem trà không nhanh không chậm nuốt vào trong bụng, bìh tĩnh để cái chén lại trên bàn, lại bình tĩnh nhìn qua chén của Dạ Huyền, thấy đã cạn, lại bình tĩnh rót trà cho hắn, sau đó lại bình tĩnh châm trà cho mình.Toàn bộ quá trình, Lâm Hồi Âm làm từ đầu tới cuối đều bình tĩnh như vậy, cử chỉ tự nhiên, không có nửa điểm khẩn trương sợ hãi.Dạ Huyền quay đầu cười với Lâm Hồi Âm, nâng chum trà lên từ tè uống.Liên Y nhìn đến một màn, sắc mặt trở nên khó coi.Lâm Hồi Âm tuy rằng bất động thanh sắc mân trà, nhưng l khóe mắt dư quang vẫn không ngừng đánh giá Liên Y thần thái.Nàng và Liên Y sớm đã trở mặt, Liên Y khắp nơi khó xử nàng, thề sống chết cũng không buông tha nàng.Việc gì nàng lại không làm như thế?Liên Y bẻ xương đoạn cốt nàng, nàng khắc trong tâm khảm, một ngày nào đó, nàng sẽ trả lại toàn bộ!Nàng biết Tiên phi và Liên Y đều hận không thể xử tử nàng, nhưng là đêm nay là hoàng thái tử sinh nhật, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.Dạ Huyền nói mang nàng đến để xem trò cười, nàng vốn định thảnh thơi rảnh tai để thưởng thức trò cười này.Nhưng hiện tại nàng thấy Liên Y, đáy mắt lửa giận, đáy lòng mơ hồ cảm giác phá lệ thoải mái, nhịn không được muốn thêm mắm thêm muối, tức chết Liên Y!Nghĩ đến đây, Lâm Hồi Âm liền xoay người, đổ trà cho Dạ Huyền, tự mình bưng lên đến, đưa tới môi Dạ Huyền.Dạ Huyền hơi ngẩn ra, nhìn Lâm Hồi Âm, liền có chút thụ sủng nhược kinh hé miệng, Lâm Hồi Âm đem chén trà hơi hơi nâng lên, một giọt không rơi rót vào miệng Dạ Huyền.Quả nhiên nhìn thấy Liên Y nghiến răng nghiến lợi, ngay cả bàn tay cũng siết thành nắm đấm, ngực không ngừng phập phồng.Lâm Hồi Âm hả giận.Liên Y không phải thích Dạ Huyền sao?Liên Y không phải ghét Lâm Hồi Âm nàng sao?Tốt lắm...... Đêm nay nàng mặc kệ Dạ Huyền muốn cho nàng xem cái gì, nói ngắn lại, nàng phải cho Liên Y thấy nam tử ả tâm niệm khăng khít với nàng như thế nào.!Vừa rồi chỉ là bắt đầu mà thôi, trò hay còn ở phía sau.

Chương 248: Ta có thể hôn ngươi không?[8]