Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 276: Ta có thể hôn ngươi không? (26)

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Cả người nàng cũng dần dần mất khí lực, toàn thân mềm nhũn, cả người như đắm vào trong bể tình vậy. Xụi lơ nằm trong ngực hắn, vô lực dựa vào người hắn, hai tay hoảng hốt không biết đặt đâu chỉ có thể nhích tới nhích lui trên ngực hắn.Động tác ấy của nàng giống như sờ lên ngực hắn vậy, toàn thân hắn giống như dấy lên một ngọn lửa mạnh, đè nén lại cảm xúc của hắn. Giống như nước sông tràn đê, trong nháy mắt quét sạch lý trí của hắn. Hắn ôm nàng nhanh chóng đứng dậy đè nàng lên một gốc cây cổ thụ ngàn năm, sau đó một tay giữ gáy nàng, cúi đầu đè thặt chặt lên môi nàng.Vóc người hắn rất cao, nàng thấy chột dạ, theo bản năng vòng tay lên cổ hắn tìm kiếm điểm tựa. Nhưng cử chỉ chủ động nho nhỏ kia càng làm hắn hôn nàng điên cuồng hơn. Đầu lưỡi hắn cứ lặp đi lặp lại quấn quít với lưỡi nàng. Không dừng lại, gióng như là dẫn dụ càng lúc càng khẩn trương.Trong nháy mắt đó Lâm Hồi Âm mất hết năng lực phán đoán và cảm quan. Nàng không nghe được tiếng gió xào xạc bên tai, cũng không thấy rõ cảnh tượng trước mặt nào. Nàng chỉ có một tri giác duy nhất đó là hắn đang hôn nàng, đầu lưỡi hắn rất nóng đến nỗi làm nàng thấy chút đâu, giống như có lửa cháy vậy.Dạ Huyền không nhận ra hôn lại thích thú đến vậy, Lúc ban đầu hắn cần độ kiếp mà tùy tiện bắt lấy một người đàn bà. Dây dưa triền miên cùng nàng bảy ngày chẳng thấy vui vẻ gì ngược lại còn thấy rất đâu khổ.Khi đó hắn thật sự không hiểu được chuyện nam nữ dây dưa có gì hay để cho nhiều gã đàn ông mê mệt đắm chìm trong mỹ sắc như vậy.Nhưng sau này, khi hắ biết được người đàn bà hắn tùy tiện bắt lấy lại chính là người hắn muốn tìm, có trời mới biết hắn đã vui mừng đến mức nào/Nhưng mà nàng lại ghét hắn, hắn không biết phải làm sao, chỉ có thể bắt cóc nàng lần nữa. Cũng từ lần đó hắn mới biết được, cảm giác của một người đàn ông khi ngắm nhìn người phụ nữ mình thích là như thế nào... Cả người giống như bị thiêu đốt, hận không thể nuốt nàng vào trung bụ, cật kiền mạt tích đến chết mới dừng.Nhưng nàng lại kêu đau hắn cũng hết cách, chỉ có thể cố nén lại sự khó chịu, rút khỏi cơ thể nàng. Hắn rất muốn trong đêm khuya ôm nàng, phục vụ nàng nhưng mỗi lần thấy nàng đều không khống chế được sự xúc động ấy. Vậy nên lúc đi qua thanh lâu mới mượn những quyển xuân cung đồ kia, cẩn thận học hỏi.Nhưng mà tối nay nàng bất chợt ngã vào trong ngực hắn, khi môi nàng dán lên môi hắn, hắn mới phát hiện những thứ học được kia trong nháy mắt đều biến thành hư không, chỉ còn bản năng mất không chế.

Cả người nàng cũng dần dần mất khí lực, toàn thân mềm nhũn, cả người như đắm vào trong bể tình vậy. Xụi lơ nằm trong ngực hắn, vô lực dựa vào người hắn, hai tay hoảng hốt không biết đặt đâu chỉ có thể nhích tới nhích lui trên ngực hắn.

Động tác ấy của nàng giống như sờ lên ngực hắn vậy, toàn thân hắn giống như dấy lên một ngọn lửa mạnh, đè nén lại cảm xúc của hắn. Giống như nước sông tràn đê, trong nháy mắt quét sạch lý trí của hắn. Hắn ôm nàng nhanh chóng đứng dậy đè nàng lên một gốc cây cổ thụ ngàn năm, sau đó một tay giữ gáy nàng, cúi đầu đè thặt chặt lên môi nàng.

Vóc người hắn rất cao, nàng thấy chột dạ, theo bản năng vòng tay lên cổ hắn tìm kiếm điểm tựa. Nhưng cử chỉ chủ động nho nhỏ kia càng làm hắn hôn nàng điên cuồng hơn. Đầu lưỡi hắn cứ lặp đi lặp lại quấn quít với lưỡi nàng. Không dừng lại, gióng như là dẫn dụ càng lúc càng khẩn trương.

Trong nháy mắt đó Lâm Hồi Âm mất hết năng lực phán đoán và cảm quan. Nàng không nghe được tiếng gió xào xạc bên tai, cũng không thấy rõ cảnh tượng trước mặt nào. Nàng chỉ có một tri giác duy nhất đó là hắn đang hôn nàng, đầu lưỡi hắn rất nóng đến nỗi làm nàng thấy chút đâu, giống như có lửa cháy vậy.

Dạ Huyền không nhận ra hôn lại thích thú đến vậy, Lúc ban đầu hắn cần độ kiếp mà tùy tiện bắt lấy một người đàn bà. Dây dưa triền miên cùng nàng bảy ngày chẳng thấy vui vẻ gì ngược lại còn thấy rất đâu khổ.

Khi đó hắn thật sự không hiểu được chuyện nam nữ dây dưa có gì hay để cho nhiều gã đàn ông mê mệt đắm chìm trong mỹ sắc như vậy.

Nhưng sau này, khi hắ biết được người đàn bà hắn tùy tiện bắt lấy lại chính là người hắn muốn tìm, có trời mới biết hắn đã vui mừng đến mức nào/

Nhưng mà nàng lại ghét hắn, hắn không biết phải làm sao, chỉ có thể bắt cóc nàng lần nữa. Cũng từ lần đó hắn mới biết được, cảm giác của một người đàn ông khi ngắm nhìn người phụ nữ mình thích là như thế nào... Cả người giống như bị thiêu đốt, hận không thể nuốt nàng vào trung bụ, cật kiền mạt tích đến chết mới dừng.

Nhưng nàng lại kêu đau hắn cũng hết cách, chỉ có thể cố nén lại sự khó chịu, rút khỏi cơ thể nàng. Hắn rất muốn trong đêm khuya ôm nàng, phục vụ nàng nhưng mỗi lần thấy nàng đều không khống chế được sự xúc động ấy. Vậy nên lúc đi qua thanh lâu mới mượn những quyển xuân cung đồ kia, cẩn thận học hỏi.

Nhưng mà tối nay nàng bất chợt ngã vào trong ngực hắn, khi môi nàng dán lên môi hắn, hắn mới phát hiện những thứ học được kia trong nháy mắt đều biến thành hư không, chỉ còn bản năng mất không chế.

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Cả người nàng cũng dần dần mất khí lực, toàn thân mềm nhũn, cả người như đắm vào trong bể tình vậy. Xụi lơ nằm trong ngực hắn, vô lực dựa vào người hắn, hai tay hoảng hốt không biết đặt đâu chỉ có thể nhích tới nhích lui trên ngực hắn.Động tác ấy của nàng giống như sờ lên ngực hắn vậy, toàn thân hắn giống như dấy lên một ngọn lửa mạnh, đè nén lại cảm xúc của hắn. Giống như nước sông tràn đê, trong nháy mắt quét sạch lý trí của hắn. Hắn ôm nàng nhanh chóng đứng dậy đè nàng lên một gốc cây cổ thụ ngàn năm, sau đó một tay giữ gáy nàng, cúi đầu đè thặt chặt lên môi nàng.Vóc người hắn rất cao, nàng thấy chột dạ, theo bản năng vòng tay lên cổ hắn tìm kiếm điểm tựa. Nhưng cử chỉ chủ động nho nhỏ kia càng làm hắn hôn nàng điên cuồng hơn. Đầu lưỡi hắn cứ lặp đi lặp lại quấn quít với lưỡi nàng. Không dừng lại, gióng như là dẫn dụ càng lúc càng khẩn trương.Trong nháy mắt đó Lâm Hồi Âm mất hết năng lực phán đoán và cảm quan. Nàng không nghe được tiếng gió xào xạc bên tai, cũng không thấy rõ cảnh tượng trước mặt nào. Nàng chỉ có một tri giác duy nhất đó là hắn đang hôn nàng, đầu lưỡi hắn rất nóng đến nỗi làm nàng thấy chút đâu, giống như có lửa cháy vậy.Dạ Huyền không nhận ra hôn lại thích thú đến vậy, Lúc ban đầu hắn cần độ kiếp mà tùy tiện bắt lấy một người đàn bà. Dây dưa triền miên cùng nàng bảy ngày chẳng thấy vui vẻ gì ngược lại còn thấy rất đâu khổ.Khi đó hắn thật sự không hiểu được chuyện nam nữ dây dưa có gì hay để cho nhiều gã đàn ông mê mệt đắm chìm trong mỹ sắc như vậy.Nhưng sau này, khi hắ biết được người đàn bà hắn tùy tiện bắt lấy lại chính là người hắn muốn tìm, có trời mới biết hắn đã vui mừng đến mức nào/Nhưng mà nàng lại ghét hắn, hắn không biết phải làm sao, chỉ có thể bắt cóc nàng lần nữa. Cũng từ lần đó hắn mới biết được, cảm giác của một người đàn ông khi ngắm nhìn người phụ nữ mình thích là như thế nào... Cả người giống như bị thiêu đốt, hận không thể nuốt nàng vào trung bụ, cật kiền mạt tích đến chết mới dừng.Nhưng nàng lại kêu đau hắn cũng hết cách, chỉ có thể cố nén lại sự khó chịu, rút khỏi cơ thể nàng. Hắn rất muốn trong đêm khuya ôm nàng, phục vụ nàng nhưng mỗi lần thấy nàng đều không khống chế được sự xúc động ấy. Vậy nên lúc đi qua thanh lâu mới mượn những quyển xuân cung đồ kia, cẩn thận học hỏi.Nhưng mà tối nay nàng bất chợt ngã vào trong ngực hắn, khi môi nàng dán lên môi hắn, hắn mới phát hiện những thứ học được kia trong nháy mắt đều biến thành hư không, chỉ còn bản năng mất không chế.

Chương 276: Ta có thể hôn ngươi không? (26)