Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 287: Nàng ghen sao?[7]

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 287. Nàng ghen sao?[7]Lâm Hồi Âm không ngờ, mình tùy tiện nói một câu mà đệ tử kia thật sự mang nước tới, nhất thời có chút ngượng ngùng, Dạ Huyền bên cạnh lại bình tĩnh vươn tay, tiếp nhận chén nước.Đợi đệ tử rời đi rồi, Dạ Huyền mới đưa chén nước cho Lâm Hồi Âm:“Uống đi.”Lâm Hồi Âm từ nhỏ đến lớn chưa từng ỷ mạnh sai sử người khác như vậy, nhất thời cảm thấy mình tựa hồ là cố tình gây sự, nhìn chén nước trước mặt, lui về sau một bước, không đi nhận.“Làm sao? Không phải khát nước sao?” Dạ Huyền dịu dàng hỏi.Lâm Hồi Âm không đáp, chỉ cảm thấy đáy lòng bất an, cúi đầu.“Làm sao vậy? Không thoải mái?” Dạ Huyền lại lên tiếng, âm điệu như trước mềm mà nhuyễn, như che chở cái gì trân ái.Lâm Hồi Âm lắc đầu.Hai người như dừng hình, Lâm Hồi Âm không nói lời nào, Dạ Huyền rất kiên nhẫn, cảm thấu nước trong tay đã lạnh, liền dụng tiên lực, hâm ấm nước.Có người đi ngang qua, nhịn không được lắc đầu, nhìn hai người bọn họ, thấy có chút mạc danh kỳ diệu.Nữ nhân đôi khi, chính là trời sinh như vậy, rõ ràng là mình làm hỏng không khí nhưng lại cứ khăng khăng không chịu thay đổi, muốn chờ người đối diện chủ động làm dịu không khí trước.Cho nên rõ ràng là Lâm Hồi Âm cảm thấy ngượng ngùng không lên tiếng nói chuyện mới khiến cho hai người cứng ngắc, nàng cũng biết hẳn là nàng nên mở miệng trước làm dịu đi không khí, nhưng nàng vẫn ngậm miệng, không nói một tiếng, thậm chí trầm mặc đến cuối, lại cảm thấy ấm ức."Làm sao vậy?”Dạ Huyền rất kiên nhẫn, nhạ Lâm Hồi Âm thấy lòng ấm lên, nàng cắn môi nhăn nhó một chút, liền nâng lên tay, nhận cốc nước, rầm rầm uống một mạch.“Không uống?” Dạ Huyền hỏi một tiếng, Lâm Hồi Âm lắc đầu, Dạ Huyền liền tự nhiên vươn tay, nhận lại chén, nắm ở trong tay mình.Một lúc sau, Dạ Huyền thấy Lâm Hồi Âm vẫn không nói lời nào, lại hỏi:“Không vui?”Lâm Hồi Âm lại lắc đầu, thanh âm mềm nói:“Không có.”"Vậy làm sao?"Lâm Hồi Âm nhẹ giọng ra tiếng:“Vừa rồi có phải ta có chút quá phận không? Ta không cố ý, chính là nghe ngươi nói, ta liền ý nghĩ nóng lên liền thuận tiện thử thôi, thật không ngờ hắn thật sự bưng nước.......”Hoá ra là vì chuyện này....... Dạ Huyền thở dài nhẹ nhõm, kìm lòng không đậu nâng tay, xoa tóc nàng:“Sẽ không.” Dừng một chút, Dạ Huyền lại bổ sung:“Ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, ta gánh thay ngươi."

287. Nàng ghen sao?[7]

Lâm Hồi Âm không ngờ, mình tùy tiện nói một câu mà đệ tử kia thật sự mang nước tới, nhất thời có chút ngượng ngùng, Dạ Huyền bên cạnh lại bình tĩnh vươn tay, tiếp nhận chén nước.

Đợi đệ tử rời đi rồi, Dạ Huyền mới đưa chén nước cho Lâm Hồi Âm:“Uống đi.”

Lâm Hồi Âm từ nhỏ đến lớn chưa từng ỷ mạnh sai sử người khác như vậy, nhất thời cảm thấy mình tựa hồ là cố tình gây sự, nhìn chén nước trước mặt, lui về sau một bước, không đi nhận.

“Làm sao? Không phải khát nước sao?” Dạ Huyền dịu dàng hỏi.

Lâm Hồi Âm không đáp, chỉ cảm thấy đáy lòng bất an, cúi đầu.

“Làm sao vậy? Không thoải mái?” Dạ Huyền lại lên tiếng, âm điệu như trước mềm mà nhuyễn, như che chở cái gì trân ái.

Lâm Hồi Âm lắc đầu.

Hai người như dừng hình, Lâm Hồi Âm không nói lời nào, Dạ Huyền rất kiên nhẫn, cảm thấu nước trong tay đã lạnh, liền dụng tiên lực, hâm ấm nước.

Có người đi ngang qua, nhịn không được lắc đầu, nhìn hai người bọn họ, thấy có chút mạc danh kỳ diệu.

Nữ nhân đôi khi, chính là trời sinh như vậy, rõ ràng là mình làm hỏng không khí nhưng lại cứ khăng khăng không chịu thay đổi, muốn chờ người đối diện chủ động làm dịu không khí trước.

Cho nên rõ ràng là Lâm Hồi Âm cảm thấy ngượng ngùng không lên tiếng nói chuyện mới khiến cho hai người cứng ngắc, nàng cũng biết hẳn là nàng nên mở miệng trước làm dịu đi không khí, nhưng nàng vẫn ngậm miệng, không nói một tiếng, thậm chí trầm mặc đến cuối, lại cảm thấy ấm ức.

"Làm sao vậy?”

Dạ Huyền rất kiên nhẫn, nhạ Lâm Hồi Âm thấy lòng ấm lên, nàng cắn môi nhăn nhó một chút, liền nâng lên tay, nhận cốc nước, rầm rầm uống một mạch.

“Không uống?” Dạ Huyền hỏi một tiếng, Lâm Hồi Âm lắc đầu, Dạ Huyền liền tự nhiên vươn tay, nhận lại chén, nắm ở trong tay mình.

Một lúc sau, Dạ Huyền thấy Lâm Hồi Âm vẫn không nói lời nào, lại hỏi:“Không vui?”

Lâm Hồi Âm lại lắc đầu, thanh âm mềm nói:“Không có.”

"Vậy làm sao?"

Lâm Hồi Âm nhẹ giọng ra tiếng:“Vừa rồi có phải ta có chút quá phận không? Ta không cố ý, chính là nghe ngươi nói, ta liền ý nghĩ nóng lên liền thuận tiện thử thôi, thật không ngờ hắn thật sự bưng nước.......”

Hoá ra là vì chuyện này....... Dạ Huyền thở dài nhẹ nhõm, kìm lòng không đậu nâng tay, xoa tóc nàng:“Sẽ không.” Dừng một chút, Dạ Huyền lại bổ sung:“Ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, ta gánh thay ngươi."

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 287. Nàng ghen sao?[7]Lâm Hồi Âm không ngờ, mình tùy tiện nói một câu mà đệ tử kia thật sự mang nước tới, nhất thời có chút ngượng ngùng, Dạ Huyền bên cạnh lại bình tĩnh vươn tay, tiếp nhận chén nước.Đợi đệ tử rời đi rồi, Dạ Huyền mới đưa chén nước cho Lâm Hồi Âm:“Uống đi.”Lâm Hồi Âm từ nhỏ đến lớn chưa từng ỷ mạnh sai sử người khác như vậy, nhất thời cảm thấy mình tựa hồ là cố tình gây sự, nhìn chén nước trước mặt, lui về sau một bước, không đi nhận.“Làm sao? Không phải khát nước sao?” Dạ Huyền dịu dàng hỏi.Lâm Hồi Âm không đáp, chỉ cảm thấy đáy lòng bất an, cúi đầu.“Làm sao vậy? Không thoải mái?” Dạ Huyền lại lên tiếng, âm điệu như trước mềm mà nhuyễn, như che chở cái gì trân ái.Lâm Hồi Âm lắc đầu.Hai người như dừng hình, Lâm Hồi Âm không nói lời nào, Dạ Huyền rất kiên nhẫn, cảm thấu nước trong tay đã lạnh, liền dụng tiên lực, hâm ấm nước.Có người đi ngang qua, nhịn không được lắc đầu, nhìn hai người bọn họ, thấy có chút mạc danh kỳ diệu.Nữ nhân đôi khi, chính là trời sinh như vậy, rõ ràng là mình làm hỏng không khí nhưng lại cứ khăng khăng không chịu thay đổi, muốn chờ người đối diện chủ động làm dịu không khí trước.Cho nên rõ ràng là Lâm Hồi Âm cảm thấy ngượng ngùng không lên tiếng nói chuyện mới khiến cho hai người cứng ngắc, nàng cũng biết hẳn là nàng nên mở miệng trước làm dịu đi không khí, nhưng nàng vẫn ngậm miệng, không nói một tiếng, thậm chí trầm mặc đến cuối, lại cảm thấy ấm ức."Làm sao vậy?”Dạ Huyền rất kiên nhẫn, nhạ Lâm Hồi Âm thấy lòng ấm lên, nàng cắn môi nhăn nhó một chút, liền nâng lên tay, nhận cốc nước, rầm rầm uống một mạch.“Không uống?” Dạ Huyền hỏi một tiếng, Lâm Hồi Âm lắc đầu, Dạ Huyền liền tự nhiên vươn tay, nhận lại chén, nắm ở trong tay mình.Một lúc sau, Dạ Huyền thấy Lâm Hồi Âm vẫn không nói lời nào, lại hỏi:“Không vui?”Lâm Hồi Âm lại lắc đầu, thanh âm mềm nói:“Không có.”"Vậy làm sao?"Lâm Hồi Âm nhẹ giọng ra tiếng:“Vừa rồi có phải ta có chút quá phận không? Ta không cố ý, chính là nghe ngươi nói, ta liền ý nghĩ nóng lên liền thuận tiện thử thôi, thật không ngờ hắn thật sự bưng nước.......”Hoá ra là vì chuyện này....... Dạ Huyền thở dài nhẹ nhõm, kìm lòng không đậu nâng tay, xoa tóc nàng:“Sẽ không.” Dừng một chút, Dạ Huyền lại bổ sung:“Ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, ta gánh thay ngươi."

Chương 287: Nàng ghen sao?[7]