Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…
Chương 308: Nàng đang ghen phải không? (28)
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Dạ Huyền nắm tay nàng nói: "Đừng làm loạn." Nhưng nàng khôn gnghe, ngược lại còn ngồi dậy cởi áo quần mình sau đó còn lột đồ của Dạ Huyền...Lâm Hồi Âm vén chăn lên nhìn những mảnh vụn màu đỏ dưới đất, đầu Lâm Hồi Âm nháy mắt muốn nổ tung, tình tiết sau đó giống như lũ lụt ùa về vậy.Nàng v**t v* Dạ Huyền, hôn Dạ Huyền sau đó bị hắn xoay người đặt dưới thân. Sau đó nàng không nhớ hai người nói gì, chỉ là nhớ mình đã ngẩng đầu hôn hắn, hắn đẩy nàng ra nhưng nàng cũng không buông tha trợn mắt nhìn hắn, sau đó thì hắn cúi thấp đầu...Nghĩ đến đây mặt Lâm Hồi Âm đỏ bừng, cơ thể khẽ run lên, trời ạ nàng không chỉ đơn giãn lên giường cùng hắn mà là "cưỡi" hắn.Trong trí nhớ của mình thì nàng là người c** q**n áo hắn, sau đó chọn cách chọc phá hắn mới xảy ra một loạt hành động sau đó.Lâm Hồi ÂM thấy rất loạn, nàng vội vàng quay đầu nhìn Dạ Huyền đang ngủ say khủng hoảng vô cùng.Nàng sau khi say rượu, nàng nổi thú tính nên mới thừa dịp say rượu cướp sắc. Bao nhiêu sự to gan đều lôi ra.Đúng vậy, là nàng mạnh bạo hắn. Mặc dù không nhớ rõ ràng cụ thể chuyện tối qua nhưng mà nhìn những miếng vải nhỏ bị xé nát kia nàng cũng biết, tối qua nàng rất hung tàn!Lâm Hồi Âm nâng tay che kín mặt, nàng cảm thấy thật mất mặt, làm sao vì đói bụng mà làm càn, trở nên không xấu hổ như vậy?Nàng và Dạ Huyền rõ ràng chỉ là bạn tốt, sao bây giờ lại ngủ chung một giường còn là nàng chủ động, lần này nên làm gì đây?Lâm Hồi Âm rất loạn, thúc thủ vô sách, thậm chí cũng không dám tưởng tượng sau khi Dạ Huyền tỉnh lại sẽ nổi trận lôi đình như thế nào?Hơn nữa quan trọng hơn là, nàng cũng không biết mình phải đối mặt với hắn như thế nào.Lâm Hồi Âm cắn răng, rón rén đưa tay bỏ tay Dạ Huyền ra sau đó ngồi dậy, lại dời chân Dạ Huyền đang gác trên người mình đi, rất sợ một giây kế tiếp hắn sẽ mỏ mắt, cho đến khi nàng đi tới cửa, mở cửa bước ra ngoài rồi đóng cửa lại mới thở một hơi thật dài. Sau đó rũ mi mắt nhanh chóng chạy đến Bích Tuyền.Lâm Hồi Âm ngâm mình trong nước ấm, đau nhức trên khắp cơ thể cũng thoải mái hơn rất nhiều. Thật may trời chưa hửng sáng, trong Bích Tuyền cũng không có ai, nàng mới dám kiểm tra thân thể mình một chút. Phát hiện da thịt mình chỗ nào cũng là dấu hôn hồng hôn.
Dạ Huyền nắm tay nàng nói: "Đừng làm loạn." Nhưng nàng khôn gnghe, ngược lại còn ngồi dậy cởi áo quần mình sau đó còn lột đồ của Dạ Huyền...
Lâm Hồi Âm vén chăn lên nhìn những mảnh vụn màu đỏ dưới đất, đầu Lâm Hồi Âm nháy mắt muốn nổ tung, tình tiết sau đó giống như lũ lụt ùa về vậy.
Nàng v**t v* Dạ Huyền, hôn Dạ Huyền sau đó bị hắn xoay người đặt dưới thân. Sau đó nàng không nhớ hai người nói gì, chỉ là nhớ mình đã ngẩng đầu hôn hắn, hắn đẩy nàng ra nhưng nàng cũng không buông tha trợn mắt nhìn hắn, sau đó thì hắn cúi thấp đầu...
Nghĩ đến đây mặt Lâm Hồi Âm đỏ bừng, cơ thể khẽ run lên, trời ạ nàng không chỉ đơn giãn lên giường cùng hắn mà là "cưỡi" hắn.
Trong trí nhớ của mình thì nàng là người c** q**n áo hắn, sau đó chọn cách chọc phá hắn mới xảy ra một loạt hành động sau đó.
Lâm Hồi ÂM thấy rất loạn, nàng vội vàng quay đầu nhìn Dạ Huyền đang ngủ say khủng hoảng vô cùng.
Nàng sau khi say rượu, nàng nổi thú tính nên mới thừa dịp say rượu cướp sắc. Bao nhiêu sự to gan đều lôi ra.
Đúng vậy, là nàng mạnh bạo hắn. Mặc dù không nhớ rõ ràng cụ thể chuyện tối qua nhưng mà nhìn những miếng vải nhỏ bị xé nát kia nàng cũng biết, tối qua nàng rất hung tàn!
Lâm Hồi Âm nâng tay che kín mặt, nàng cảm thấy thật mất mặt, làm sao vì đói bụng mà làm càn, trở nên không xấu hổ như vậy?
Nàng và Dạ Huyền rõ ràng chỉ là bạn tốt, sao bây giờ lại ngủ chung một giường còn là nàng chủ động, lần này nên làm gì đây?
Lâm Hồi Âm rất loạn, thúc thủ vô sách, thậm chí cũng không dám tưởng tượng sau khi Dạ Huyền tỉnh lại sẽ nổi trận lôi đình như thế nào?
Hơn nữa quan trọng hơn là, nàng cũng không biết mình phải đối mặt với hắn như thế nào.
Lâm Hồi Âm cắn răng, rón rén đưa tay bỏ tay Dạ Huyền ra sau đó ngồi dậy, lại dời chân Dạ Huyền đang gác trên người mình đi, rất sợ một giây kế tiếp hắn sẽ mỏ mắt, cho đến khi nàng đi tới cửa, mở cửa bước ra ngoài rồi đóng cửa lại mới thở một hơi thật dài. Sau đó rũ mi mắt nhanh chóng chạy đến Bích Tuyền.
Lâm Hồi Âm ngâm mình trong nước ấm, đau nhức trên khắp cơ thể cũng thoải mái hơn rất nhiều. Thật may trời chưa hửng sáng, trong Bích Tuyền cũng không có ai, nàng mới dám kiểm tra thân thể mình một chút. Phát hiện da thịt mình chỗ nào cũng là dấu hôn hồng hôn.
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Dạ Huyền nắm tay nàng nói: "Đừng làm loạn." Nhưng nàng khôn gnghe, ngược lại còn ngồi dậy cởi áo quần mình sau đó còn lột đồ của Dạ Huyền...Lâm Hồi Âm vén chăn lên nhìn những mảnh vụn màu đỏ dưới đất, đầu Lâm Hồi Âm nháy mắt muốn nổ tung, tình tiết sau đó giống như lũ lụt ùa về vậy.Nàng v**t v* Dạ Huyền, hôn Dạ Huyền sau đó bị hắn xoay người đặt dưới thân. Sau đó nàng không nhớ hai người nói gì, chỉ là nhớ mình đã ngẩng đầu hôn hắn, hắn đẩy nàng ra nhưng nàng cũng không buông tha trợn mắt nhìn hắn, sau đó thì hắn cúi thấp đầu...Nghĩ đến đây mặt Lâm Hồi Âm đỏ bừng, cơ thể khẽ run lên, trời ạ nàng không chỉ đơn giãn lên giường cùng hắn mà là "cưỡi" hắn.Trong trí nhớ của mình thì nàng là người c** q**n áo hắn, sau đó chọn cách chọc phá hắn mới xảy ra một loạt hành động sau đó.Lâm Hồi ÂM thấy rất loạn, nàng vội vàng quay đầu nhìn Dạ Huyền đang ngủ say khủng hoảng vô cùng.Nàng sau khi say rượu, nàng nổi thú tính nên mới thừa dịp say rượu cướp sắc. Bao nhiêu sự to gan đều lôi ra.Đúng vậy, là nàng mạnh bạo hắn. Mặc dù không nhớ rõ ràng cụ thể chuyện tối qua nhưng mà nhìn những miếng vải nhỏ bị xé nát kia nàng cũng biết, tối qua nàng rất hung tàn!Lâm Hồi Âm nâng tay che kín mặt, nàng cảm thấy thật mất mặt, làm sao vì đói bụng mà làm càn, trở nên không xấu hổ như vậy?Nàng và Dạ Huyền rõ ràng chỉ là bạn tốt, sao bây giờ lại ngủ chung một giường còn là nàng chủ động, lần này nên làm gì đây?Lâm Hồi Âm rất loạn, thúc thủ vô sách, thậm chí cũng không dám tưởng tượng sau khi Dạ Huyền tỉnh lại sẽ nổi trận lôi đình như thế nào?Hơn nữa quan trọng hơn là, nàng cũng không biết mình phải đối mặt với hắn như thế nào.Lâm Hồi Âm cắn răng, rón rén đưa tay bỏ tay Dạ Huyền ra sau đó ngồi dậy, lại dời chân Dạ Huyền đang gác trên người mình đi, rất sợ một giây kế tiếp hắn sẽ mỏ mắt, cho đến khi nàng đi tới cửa, mở cửa bước ra ngoài rồi đóng cửa lại mới thở một hơi thật dài. Sau đó rũ mi mắt nhanh chóng chạy đến Bích Tuyền.Lâm Hồi Âm ngâm mình trong nước ấm, đau nhức trên khắp cơ thể cũng thoải mái hơn rất nhiều. Thật may trời chưa hửng sáng, trong Bích Tuyền cũng không có ai, nàng mới dám kiểm tra thân thể mình một chút. Phát hiện da thịt mình chỗ nào cũng là dấu hôn hồng hôn.