Tác giả:

Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…

Chương 322: Chỉ là cưỡng ép ngươi trở về (12)

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Hắn nói nàng làm nhục chính mình, Hắn thì biết cái gì? Chẳng lẽ bắt hắn chịu trách nhiệm mới là không làm hại sao?Nếu không có tình yêu làm tiền đề, chẳng qua chỉ đơn thuần là vì trách nhiệm thì Lâm Hồi Âm nàng không cần.*******Ngày hôm sau mọi chuyện ở Thần Sơn vẫn diễn ra như cũ.Cả đêm Lâm Hồi Âm ngủ không yên giác, vậy nên lúc nắng sớm chiếu vào cửa sổ rồi nàng mới mệt mỏi đứng dậy. Bởi vì cả đêm không đóng cửa, gió lạnh lùa vào làm cơ thể nàng run lên một chút. Sau đó nhanh chóng nhặt áo quần mang vào.Rửa mặt xong ngồi trước gương đồng chải tóc. Lâm Hồi Âm thấy trên cổ mình có dấu hôn đỏ. Là Dạ Huyền lưu lại, nàng cau mày động tác cứng ngắc, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh dùng ít phấn phủ lên chi đi dấu vết kia.Vào giờ chạy bộ, Lâm Hồi Âm sợ không biết phải đối diện với Dạ Huyền như thế nào, nhưng sau khi bắt đầu giờ chạy cũng không thấy Dạ Huyền xuất hiện.Lâm Hồi Âm cảm thấy thoái mái hơn một chút nên trầm tư chạy bộ bên Liễu Nhiễu.Sau khi chạy xong thì đến nhà ăn ăn sáng, Lâm Hồi Âm lại chạm mặt Dạ Huyền. Lúc đó Dạ Huyền đang bước ra, hai người đối diện nhau, Lâm Hồi Âm nhìn Dạ Huyền một cái sau đó nhanh chóng lướt qua người hắn.Ban ngày giờ học đều ở trên tinh điện, Dạ Huyền lại gục xuống trên bàn, trong giờ học chẳng thèm ngẩng đầu lên một csai.Buổi chiều lúc cuối giờ học, đến phiên Liễu Nhiễu và Lâm Hồi Âm quét dọn vệ sinh. Mà Dạ Huyền lại giống như không nghe được tiếng nhạc tan học nên cứ nằm yên trên bàn không nhúc nhích.Liễu Nhiễu và Lâm Hồi Âm chia phognf học thành hai băng ghế, Lâm Hồi ÂM vừa vặn phụ trách một nửa phía Dạ Huyền. Sau khi lau dọn sạch sẽ các băng ghế khác, cuối cùng thì bước đến trước mặt Dạ Huyền, cắn môi gọi tên hắn: "Dạ Huyền."Dạ Huyền rất nhanh ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt Lâm Hồi Âm, còn Lâm Hồi Âm thì vội cúi đầu xuống, nắm chặt chiếc khăn trong tay, nhẹ giọng nói: "Còn chỗ ngồi của ngươi là chưa lau."Dạ Huyền nhìn chằm chằm Lâm Hồi Âm hồi lâu mới im lặng đứng dậy đi vòng qua người nàng bước ra khỏi phòng học.Lâm Hồi Âm ngây ngô đứng tại chỗ, cúi đầu một hồi sau đó lau nhanh chỗ ngồi của Dạ Huyền. Cũng kịp lúc Liễu Nhiễu lau dọn xong, cả hai cùng nhau rời khỏi Tinh Điện.Sau đó Lâm Hồi Âm và Dạ Huyền giống như công khai chiến tranh lạnh vậy. Cả hai chẳng ai nói với ai câu nào, giống như lúc trước sánh vai tốt đẹp bên nhau như là giấc mơ vậy, hư ảo thêm mờ ảo.Mãi đến ngày thứ bảy hai người chiến tranh lạnh thì có hai chuyện xảy ra.Một là Liên Y đi chữa bệnh đã trở lại.Chuyện thứ hai là Lâm Hồi Âm mất tích.Nói Lâm Hồi Âm mất tích chẳng bằng nói nàng bị bắt cóc.TÌnh huống lúc đó là như thế này. Lâm Hồi Âm vẫn làm những hoạt động thường ngày không có gì khác biệt, đến bích tuyền tắm sau đó phơi áo quần sạch sẽ trở lại phòng. Đọc sách một chút thì lên giường đi ngủ.Chỉ là lúc nàng ngủ say thì một người đội nón rộng vành đen yên lặng không tiếng đọng tiến vào lòng nàng, dùng khăn ướt úp lên mũi nàng.Đang ngủ say Lâm Hồi Âm chưa kịp phản ứng đã bất tỉnh. Ngay sau đó người kia vác nàng đi.

Hắn nói nàng làm nhục chính mình, Hắn thì biết cái gì? Chẳng lẽ bắt hắn chịu trách nhiệm mới là không làm hại sao?

Nếu không có tình yêu làm tiền đề, chẳng qua chỉ đơn thuần là vì trách nhiệm thì Lâm Hồi Âm nàng không cần.

*******

Ngày hôm sau mọi chuyện ở Thần Sơn vẫn diễn ra như cũ.

Cả đêm Lâm Hồi Âm ngủ không yên giác, vậy nên lúc nắng sớm chiếu vào cửa sổ rồi nàng mới mệt mỏi đứng dậy. Bởi vì cả đêm không đóng cửa, gió lạnh lùa vào làm cơ thể nàng run lên một chút. Sau đó nhanh chóng nhặt áo quần mang vào.

Rửa mặt xong ngồi trước gương đồng chải tóc. Lâm Hồi Âm thấy trên cổ mình có dấu hôn đỏ. Là Dạ Huyền lưu lại, nàng cau mày động tác cứng ngắc, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh dùng ít phấn phủ lên chi đi dấu vết kia.

Vào giờ chạy bộ, Lâm Hồi Âm sợ không biết phải đối diện với Dạ Huyền như thế nào, nhưng sau khi bắt đầu giờ chạy cũng không thấy Dạ Huyền xuất hiện.

Lâm Hồi Âm cảm thấy thoái mái hơn một chút nên trầm tư chạy bộ bên Liễu Nhiễu.

Sau khi chạy xong thì đến nhà ăn ăn sáng, Lâm Hồi Âm lại chạm mặt Dạ Huyền. Lúc đó Dạ Huyền đang bước ra, hai người đối diện nhau, Lâm Hồi Âm nhìn Dạ Huyền một cái sau đó nhanh chóng lướt qua người hắn.

Ban ngày giờ học đều ở trên tinh điện, Dạ Huyền lại gục xuống trên bàn, trong giờ học chẳng thèm ngẩng đầu lên một csai.

Buổi chiều lúc cuối giờ học, đến phiên Liễu Nhiễu và Lâm Hồi Âm quét dọn vệ sinh. Mà Dạ Huyền lại giống như không nghe được tiếng nhạc tan học nên cứ nằm yên trên bàn không nhúc nhích.

Liễu Nhiễu và Lâm Hồi Âm chia phognf học thành hai băng ghế, Lâm Hồi ÂM vừa vặn phụ trách một nửa phía Dạ Huyền. Sau khi lau dọn sạch sẽ các băng ghế khác, cuối cùng thì bước đến trước mặt Dạ Huyền, cắn môi gọi tên hắn: "Dạ Huyền."

Dạ Huyền rất nhanh ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt Lâm Hồi Âm, còn Lâm Hồi Âm thì vội cúi đầu xuống, nắm chặt chiếc khăn trong tay, nhẹ giọng nói: "Còn chỗ ngồi của ngươi là chưa lau."

Dạ Huyền nhìn chằm chằm Lâm Hồi Âm hồi lâu mới im lặng đứng dậy đi vòng qua người nàng bước ra khỏi phòng học.

Lâm Hồi Âm ngây ngô đứng tại chỗ, cúi đầu một hồi sau đó lau nhanh chỗ ngồi của Dạ Huyền. Cũng kịp lúc Liễu Nhiễu lau dọn xong, cả hai cùng nhau rời khỏi Tinh Điện.

Sau đó Lâm Hồi Âm và Dạ Huyền giống như công khai chiến tranh lạnh vậy. Cả hai chẳng ai nói với ai câu nào, giống như lúc trước sánh vai tốt đẹp bên nhau như là giấc mơ vậy, hư ảo thêm mờ ảo.

Mãi đến ngày thứ bảy hai người chiến tranh lạnh thì có hai chuyện xảy ra.

Một là Liên Y đi chữa bệnh đã trở lại.

Chuyện thứ hai là Lâm Hồi Âm mất tích.

Nói Lâm Hồi Âm mất tích chẳng bằng nói nàng bị bắt cóc.

TÌnh huống lúc đó là như thế này. Lâm Hồi Âm vẫn làm những hoạt động thường ngày không có gì khác biệt, đến bích tuyền tắm sau đó phơi áo quần sạch sẽ trở lại phòng. Đọc sách một chút thì lên giường đi ngủ.

Chỉ là lúc nàng ngủ say thì một người đội nón rộng vành đen yên lặng không tiếng đọng tiến vào lòng nàng, dùng khăn ướt úp lên mũi nàng.

Đang ngủ say Lâm Hồi Âm chưa kịp phản ứng đã bất tỉnh. Ngay sau đó người kia vác nàng đi.

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… Hắn nói nàng làm nhục chính mình, Hắn thì biết cái gì? Chẳng lẽ bắt hắn chịu trách nhiệm mới là không làm hại sao?Nếu không có tình yêu làm tiền đề, chẳng qua chỉ đơn thuần là vì trách nhiệm thì Lâm Hồi Âm nàng không cần.*******Ngày hôm sau mọi chuyện ở Thần Sơn vẫn diễn ra như cũ.Cả đêm Lâm Hồi Âm ngủ không yên giác, vậy nên lúc nắng sớm chiếu vào cửa sổ rồi nàng mới mệt mỏi đứng dậy. Bởi vì cả đêm không đóng cửa, gió lạnh lùa vào làm cơ thể nàng run lên một chút. Sau đó nhanh chóng nhặt áo quần mang vào.Rửa mặt xong ngồi trước gương đồng chải tóc. Lâm Hồi Âm thấy trên cổ mình có dấu hôn đỏ. Là Dạ Huyền lưu lại, nàng cau mày động tác cứng ngắc, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh dùng ít phấn phủ lên chi đi dấu vết kia.Vào giờ chạy bộ, Lâm Hồi Âm sợ không biết phải đối diện với Dạ Huyền như thế nào, nhưng sau khi bắt đầu giờ chạy cũng không thấy Dạ Huyền xuất hiện.Lâm Hồi Âm cảm thấy thoái mái hơn một chút nên trầm tư chạy bộ bên Liễu Nhiễu.Sau khi chạy xong thì đến nhà ăn ăn sáng, Lâm Hồi Âm lại chạm mặt Dạ Huyền. Lúc đó Dạ Huyền đang bước ra, hai người đối diện nhau, Lâm Hồi Âm nhìn Dạ Huyền một cái sau đó nhanh chóng lướt qua người hắn.Ban ngày giờ học đều ở trên tinh điện, Dạ Huyền lại gục xuống trên bàn, trong giờ học chẳng thèm ngẩng đầu lên một csai.Buổi chiều lúc cuối giờ học, đến phiên Liễu Nhiễu và Lâm Hồi Âm quét dọn vệ sinh. Mà Dạ Huyền lại giống như không nghe được tiếng nhạc tan học nên cứ nằm yên trên bàn không nhúc nhích.Liễu Nhiễu và Lâm Hồi Âm chia phognf học thành hai băng ghế, Lâm Hồi ÂM vừa vặn phụ trách một nửa phía Dạ Huyền. Sau khi lau dọn sạch sẽ các băng ghế khác, cuối cùng thì bước đến trước mặt Dạ Huyền, cắn môi gọi tên hắn: "Dạ Huyền."Dạ Huyền rất nhanh ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt Lâm Hồi Âm, còn Lâm Hồi Âm thì vội cúi đầu xuống, nắm chặt chiếc khăn trong tay, nhẹ giọng nói: "Còn chỗ ngồi của ngươi là chưa lau."Dạ Huyền nhìn chằm chằm Lâm Hồi Âm hồi lâu mới im lặng đứng dậy đi vòng qua người nàng bước ra khỏi phòng học.Lâm Hồi Âm ngây ngô đứng tại chỗ, cúi đầu một hồi sau đó lau nhanh chỗ ngồi của Dạ Huyền. Cũng kịp lúc Liễu Nhiễu lau dọn xong, cả hai cùng nhau rời khỏi Tinh Điện.Sau đó Lâm Hồi Âm và Dạ Huyền giống như công khai chiến tranh lạnh vậy. Cả hai chẳng ai nói với ai câu nào, giống như lúc trước sánh vai tốt đẹp bên nhau như là giấc mơ vậy, hư ảo thêm mờ ảo.Mãi đến ngày thứ bảy hai người chiến tranh lạnh thì có hai chuyện xảy ra.Một là Liên Y đi chữa bệnh đã trở lại.Chuyện thứ hai là Lâm Hồi Âm mất tích.Nói Lâm Hồi Âm mất tích chẳng bằng nói nàng bị bắt cóc.TÌnh huống lúc đó là như thế này. Lâm Hồi Âm vẫn làm những hoạt động thường ngày không có gì khác biệt, đến bích tuyền tắm sau đó phơi áo quần sạch sẽ trở lại phòng. Đọc sách một chút thì lên giường đi ngủ.Chỉ là lúc nàng ngủ say thì một người đội nón rộng vành đen yên lặng không tiếng đọng tiến vào lòng nàng, dùng khăn ướt úp lên mũi nàng.Đang ngủ say Lâm Hồi Âm chưa kịp phản ứng đã bất tỉnh. Ngay sau đó người kia vác nàng đi.

Chương 322: Chỉ là cưỡng ép ngươi trở về (12)