Ngày cô hạ sinh, trời đổ mưa xối xả, mẹ bị vỡ túi nước ối quá lâu không kịp cấp cứu bà dùng cả tính mạng mình để đổi cho cô được mở mắt ngắm nhìn ánh mặt trời. Ngày sinh thần của cô là ngày giỗ của mẹ, đằng nội chỉ cần con trai không cần con gái, ông bà ngoại chỉ có mình mẹ, đằng nội không cần cháu gái hai ông bà bồng cô chăm chút cho cô lớn từng ngày. Cô lên càng ngày càng giống mẹ, hai ông bà như được nhìn thấy con gái lớn lên một lần nữa cũng được an ủi phần nào nỗi đau mất con gái. Năm tuổi, có một lần Triệu Du từng hỏi ông bà về ba và mẹ nhưng đáp lại cô là ánh mắt đau buồn ẩn chứa đầy sự thương yêu cô vô hạn.Trưởng thành hơn những đứa trẻ bình thường, cô giữ vấn đề này lại trong lòng lặng lẽ đi tìm sự thật. Cho đến một ngày kia mọi bí mật được phơi bày dưới ánh sáng. Mẹ lấy ba về nhà ba làm dâu nhưng luôn bị mẹ chồng không ưa làm khó, ba bất lực giữa làm con và làm chồng luôn tìm công việc bỏ mặc vợ khi cái thai trong bụng lớn dần. Mẹ chồng luôn lấy cái thai là con gái để chỉ…

Chương 6-2: Phiên ngoại: Frola Triệu và tác giả mẹ kế Cô Vân Mạn Mạn- Hỏi và đáp

Biết Trước Thiên ÝTác giả: Cô Vân Mạn MạnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhNgày cô hạ sinh, trời đổ mưa xối xả, mẹ bị vỡ túi nước ối quá lâu không kịp cấp cứu bà dùng cả tính mạng mình để đổi cho cô được mở mắt ngắm nhìn ánh mặt trời. Ngày sinh thần của cô là ngày giỗ của mẹ, đằng nội chỉ cần con trai không cần con gái, ông bà ngoại chỉ có mình mẹ, đằng nội không cần cháu gái hai ông bà bồng cô chăm chút cho cô lớn từng ngày. Cô lên càng ngày càng giống mẹ, hai ông bà như được nhìn thấy con gái lớn lên một lần nữa cũng được an ủi phần nào nỗi đau mất con gái. Năm tuổi, có một lần Triệu Du từng hỏi ông bà về ba và mẹ nhưng đáp lại cô là ánh mắt đau buồn ẩn chứa đầy sự thương yêu cô vô hạn.Trưởng thành hơn những đứa trẻ bình thường, cô giữ vấn đề này lại trong lòng lặng lẽ đi tìm sự thật. Cho đến một ngày kia mọi bí mật được phơi bày dưới ánh sáng. Mẹ lấy ba về nhà ba làm dâu nhưng luôn bị mẹ chồng không ưa làm khó, ba bất lực giữa làm con và làm chồng luôn tìm công việc bỏ mặc vợ khi cái thai trong bụng lớn dần. Mẹ chồng luôn lấy cái thai là con gái để chỉ… Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi ta buồn quá chúng ta tâm sự đi.Frola: Cô Vân ta bận lắm, không có thời gian đâu. Haizaaa không biết ai kia dỗi hơi thêm việc cho ta, bận" tối mặt tối mũi", bắt nạt ta à???Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi mà dễ bắt nạt sao? Thế thì ta đã không tạo ra ngươi rồi.Frola: Cô Vân nghĩ gì mà tạo ra tôi?Cô Vân Mạn Mạn: Lấp đầy chỗ trống của sự cô đơn thôi.^.^Frola: Tại sao Cô Vân lại chọn bút danh là " Cô Vân Mạn Mạn"?Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi không cảm thấy cái tên giống đám mây hững hờ trôi sao? Một đám mây trôi dạt theo gió, nhìn nhân sinh cuộc đời giống hóm đá Tam Sinh bên cầu Nại Hà, sông Vong Xuyên.Frola: Sao mà già đời quá vậy.Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi ta sinh năm 98 nay mới 19 tuổi, chưa" già" chút nào về thể xác lẫn tâm hồn.Frola: Ốh ô, còn trẻ à nha, bằng tuổi ta nha.Cô Vân Mạn Mạn: Đúng vậy, Tiểu Du nhi muốn yêu sớm sao?Frola: Cô Vân nghĩ ta sẽ yêu sớm sao?Cô Vân Mạn Mạn: Đúng vậy Tiểu Du nhi sao có thể chứ, sâu sa mà nói thì ngươi chính là một phần nhân cách của ta. Ta vốn muốn lấy tên lãn lãn tuỳ tâm để mặc kệ ngươi sự tình nhưng nó lại là tên gmail của ta, mà thực ra ta cũng không thể bỏ mặc Tiểu Du nhi được. Ta vẫn nên nên làm" Cô vân mạn độ thiên không" thì tốt hơn.Frola: Đã không bỏ mặc ta thì để ta chà đạp ông hiệu trưởng thêm chút nữa, ngươi biết không, hôm trời nắng gặp ổng mà không đeo kính râm thì có mà gặp bác sỹ khoa mắt luôn.Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi, ta có thể ngây thơ giả tạo hỏi ngươi tại sao để tiếp tục cuộc hội thoại không?Frola: Đương nhiên, nhìn cái đầu bóng loáng như gương kia không loá mắt mới là lạ.Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi thử ngẫm nghĩ coi muốn dạng nam nhân thế nào để ta còn suy xét???Frola: Cái kiểu sớm nắng chiều mưa trưa dở giời như ta thì làm sao có thể nghĩ cố định một kiểu nam nhân. Gặp ai thuận mắt có thể kết giao thì kết giao thôi.^~^Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi cận thận sau này vớ phải kẻ mặt người nho nhã lịch sự mà lòng muông dạ sói, suốt ngày tìm cách vây ngươi trên giường.>.

Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi ta buồn quá chúng ta tâm sự đi.

Frola: Cô Vân ta bận lắm, không có thời gian đâu. Haizaaa không biết ai kia dỗi hơi thêm việc cho ta, bận" tối mặt tối mũi", bắt nạt ta à???

Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi mà dễ bắt nạt sao? Thế thì ta đã không tạo ra ngươi rồi.

Frola: Cô Vân nghĩ gì mà tạo ra tôi?

Cô Vân Mạn Mạn: Lấp đầy chỗ trống của sự cô đơn thôi.^.^

Frola: Tại sao Cô Vân lại chọn bút danh là " Cô Vân Mạn Mạn"?

Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi không cảm thấy cái tên giống đám mây hững hờ trôi sao? Một đám mây trôi dạt theo gió, nhìn nhân sinh cuộc đời giống hóm đá Tam Sinh bên cầu Nại Hà, sông Vong Xuyên.

Frola: Sao mà già đời quá vậy.

Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi ta sinh năm 98 nay mới 19 tuổi, chưa" già" chút nào về thể xác lẫn tâm hồn.

Frola: Ốh ô, còn trẻ à nha, bằng tuổi ta nha.

Cô Vân Mạn Mạn: Đúng vậy, Tiểu Du nhi muốn yêu sớm sao?

Frola: Cô Vân nghĩ ta sẽ yêu sớm sao?

Cô Vân Mạn Mạn: Đúng vậy Tiểu Du nhi sao có thể chứ, sâu sa mà nói thì ngươi chính là một phần nhân cách của ta. Ta vốn muốn lấy tên 

lãn lãn tuỳ tâm 

để mặc kệ ngươi sự tình nhưng nó lại là tên 

gmail

 của ta, mà thực ra ta cũng không thể bỏ mặc Tiểu Du nhi được. Ta vẫn nên nên làm" Cô vân mạn độ thiên không" thì tốt hơn.

Frola: Đã không bỏ mặc ta thì để ta chà đạp ông hiệu trưởng thêm chút nữa, ngươi biết không, hôm trời nắng gặp ổng mà không đeo kính râm thì có mà gặp bác sỹ khoa mắt luôn.

Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi, ta có thể ngây thơ giả tạo hỏi ngươi tại sao để tiếp tục cuộc hội thoại không?

Frola: Đương nhiên, nhìn cái đầu bóng loáng như gương kia không loá mắt mới là lạ.

Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi thử ngẫm nghĩ coi muốn dạng nam nhân thế nào để ta còn suy xét???

Frola: Cái kiểu sớm nắng chiều mưa trưa dở giời như ta thì làm sao có thể nghĩ cố định một kiểu nam nhân. Gặp ai thuận mắt có thể kết giao thì kết giao thôi.^~^

Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi cận thận sau này vớ phải kẻ mặt người nho nhã lịch sự mà lòng muông dạ sói, suốt ngày tìm cách vây ngươi trên giường.>.

Biết Trước Thiên ÝTác giả: Cô Vân Mạn MạnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhNgày cô hạ sinh, trời đổ mưa xối xả, mẹ bị vỡ túi nước ối quá lâu không kịp cấp cứu bà dùng cả tính mạng mình để đổi cho cô được mở mắt ngắm nhìn ánh mặt trời. Ngày sinh thần của cô là ngày giỗ của mẹ, đằng nội chỉ cần con trai không cần con gái, ông bà ngoại chỉ có mình mẹ, đằng nội không cần cháu gái hai ông bà bồng cô chăm chút cho cô lớn từng ngày. Cô lên càng ngày càng giống mẹ, hai ông bà như được nhìn thấy con gái lớn lên một lần nữa cũng được an ủi phần nào nỗi đau mất con gái. Năm tuổi, có một lần Triệu Du từng hỏi ông bà về ba và mẹ nhưng đáp lại cô là ánh mắt đau buồn ẩn chứa đầy sự thương yêu cô vô hạn.Trưởng thành hơn những đứa trẻ bình thường, cô giữ vấn đề này lại trong lòng lặng lẽ đi tìm sự thật. Cho đến một ngày kia mọi bí mật được phơi bày dưới ánh sáng. Mẹ lấy ba về nhà ba làm dâu nhưng luôn bị mẹ chồng không ưa làm khó, ba bất lực giữa làm con và làm chồng luôn tìm công việc bỏ mặc vợ khi cái thai trong bụng lớn dần. Mẹ chồng luôn lấy cái thai là con gái để chỉ… Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi ta buồn quá chúng ta tâm sự đi.Frola: Cô Vân ta bận lắm, không có thời gian đâu. Haizaaa không biết ai kia dỗi hơi thêm việc cho ta, bận" tối mặt tối mũi", bắt nạt ta à???Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi mà dễ bắt nạt sao? Thế thì ta đã không tạo ra ngươi rồi.Frola: Cô Vân nghĩ gì mà tạo ra tôi?Cô Vân Mạn Mạn: Lấp đầy chỗ trống của sự cô đơn thôi.^.^Frola: Tại sao Cô Vân lại chọn bút danh là " Cô Vân Mạn Mạn"?Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi không cảm thấy cái tên giống đám mây hững hờ trôi sao? Một đám mây trôi dạt theo gió, nhìn nhân sinh cuộc đời giống hóm đá Tam Sinh bên cầu Nại Hà, sông Vong Xuyên.Frola: Sao mà già đời quá vậy.Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi ta sinh năm 98 nay mới 19 tuổi, chưa" già" chút nào về thể xác lẫn tâm hồn.Frola: Ốh ô, còn trẻ à nha, bằng tuổi ta nha.Cô Vân Mạn Mạn: Đúng vậy, Tiểu Du nhi muốn yêu sớm sao?Frola: Cô Vân nghĩ ta sẽ yêu sớm sao?Cô Vân Mạn Mạn: Đúng vậy Tiểu Du nhi sao có thể chứ, sâu sa mà nói thì ngươi chính là một phần nhân cách của ta. Ta vốn muốn lấy tên lãn lãn tuỳ tâm để mặc kệ ngươi sự tình nhưng nó lại là tên gmail của ta, mà thực ra ta cũng không thể bỏ mặc Tiểu Du nhi được. Ta vẫn nên nên làm" Cô vân mạn độ thiên không" thì tốt hơn.Frola: Đã không bỏ mặc ta thì để ta chà đạp ông hiệu trưởng thêm chút nữa, ngươi biết không, hôm trời nắng gặp ổng mà không đeo kính râm thì có mà gặp bác sỹ khoa mắt luôn.Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi, ta có thể ngây thơ giả tạo hỏi ngươi tại sao để tiếp tục cuộc hội thoại không?Frola: Đương nhiên, nhìn cái đầu bóng loáng như gương kia không loá mắt mới là lạ.Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi thử ngẫm nghĩ coi muốn dạng nam nhân thế nào để ta còn suy xét???Frola: Cái kiểu sớm nắng chiều mưa trưa dở giời như ta thì làm sao có thể nghĩ cố định một kiểu nam nhân. Gặp ai thuận mắt có thể kết giao thì kết giao thôi.^~^Cô Vân Mạn Mạn: Tiểu Du nhi cận thận sau này vớ phải kẻ mặt người nho nhã lịch sự mà lòng muông dạ sói, suốt ngày tìm cách vây ngươi trên giường.>.

Chương 6-2: Phiên ngoại: Frola Triệu và tác giả mẹ kế Cô Vân Mạn Mạn- Hỏi và đáp