Tác giả:

Ngày đầu tiên của năm 765, quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp, vua và dân trong ngoài đều có cuộc sống tốt lành, biên cương yên ổn ký kết vĩnh viễn không chinh chiến. Thời điểm thiên hạ thái bình làm mọi người càng trở nên buồn chán. Này dân chúng buồn chán thì sẽ làm cái gì? các nam nhân đơn giản chính là ngồi ở trong quán trà cùng hia ba người bằng hữu họp lại cùng nhau uống trà nói chuyện phiếm, chuyện trên trời dười đất, chuyện giang hồ, chuyện làng xóm đều mang ra để mà nói. Nghe xong lúc sau trở về nhà kể lại cho vợ mình nghe. Những người vợ ban ngày không có chuyện gì làm liền đứng ở cửa nhà bàn luận xôn xao với những người đi ngang qua. Cuộc sống mỗi ngày chỉ toàn những chuyện lặt vặt như thế. ” đến đến đến!! lần trước nói đến Giang Nam công tử kia cứu một nữ tử thanh lâu sau hai người sinh ra tình cảm ái mộ. Vì thế liền chọn ra ngày tốt bái thiên địa vào động phòng.” Trong trà lâu một người thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) dáng người thấp bé đang ngồi chễm chệ…

Chương 26

Bệnh Khí Mười NămTác giả: Hiểu thái giaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngNgày đầu tiên của năm 765, quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp, vua và dân trong ngoài đều có cuộc sống tốt lành, biên cương yên ổn ký kết vĩnh viễn không chinh chiến. Thời điểm thiên hạ thái bình làm mọi người càng trở nên buồn chán. Này dân chúng buồn chán thì sẽ làm cái gì? các nam nhân đơn giản chính là ngồi ở trong quán trà cùng hia ba người bằng hữu họp lại cùng nhau uống trà nói chuyện phiếm, chuyện trên trời dười đất, chuyện giang hồ, chuyện làng xóm đều mang ra để mà nói. Nghe xong lúc sau trở về nhà kể lại cho vợ mình nghe. Những người vợ ban ngày không có chuyện gì làm liền đứng ở cửa nhà bàn luận xôn xao với những người đi ngang qua. Cuộc sống mỗi ngày chỉ toàn những chuyện lặt vặt như thế. ” đến đến đến!! lần trước nói đến Giang Nam công tử kia cứu một nữ tử thanh lâu sau hai người sinh ra tình cảm ái mộ. Vì thế liền chọn ra ngày tốt bái thiên địa vào động phòng.” Trong trà lâu một người thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) dáng người thấp bé đang ngồi chễm chệ… Ôm Trạch nhi trong lòng ngực nghe những lời nói đó Sở Vô Trần trong tim như bị cực hình tra tấn. Trạch nhi không chỉ một lần thấy bộ dáng hai đứa con trai của Sở Dịch Lôi được mẫu thân chúng ôm trong lòng ngực. Trạch nhi có thể nhìn thấy trong ánh mắt chúng một loại khát vọng..Khi nghe Sở Vô Trần quyết định trục xuất bọn họ ra khỏi nhà, Trạch nhi lại quỳ trên mặt đất cầu hắn không cần như vậy..“Hai đệ đệ còn nhỏ, đi ra ngoài sẽ chịu ủy khuất, nghĩ tới mình khi một mình bên ngoài cũng không an toàn, ông nội ngài như vậy nhân từ không cần trục xuất đệ đệ cùng thẩm thẩm đi ra ngoài.” Ánh mắt sáng ngời giống như thiếu niên nhiều năm trước kia.Sở Vô Trần đáp ứng, không chỉ là bởi vì Trạch nhi thỉnh cầu. Mà bởi vì hắn lần này thật sự bắt đầu hoài nghi chính mình nhiều năm như vậy trì gia chi đạo rốt cuộc đúng hay không. Hắn bắt đầu hoài nghi, bắt đầu tự trách, bắt đầu hối hận.Sở Dịch Vân hiện nằm ở trên giường dường như chỉ còn lại một hơi thở, hắn lòng như cắt. Sở Dịch Lôi giết huynh giết cha, mẹ của hắn tuy rằng nuông chiều hắn, lại biết được đứa con nông nỗi như thế cũng xấu hổ không ngẩng đầu lên nỗi. Trong lúc nhất thời nhìn thấu hồng trần, cả ngày ở trước bàn thờ Phật lý niệm Phật, hy vọng dùng quảng đời còn lại của mình, thay đứa con chuộc tội.Sở Vô Trần nhìn Sở phủ to như vậy, hai đứa con trai của Sở Dịch Lôi một đứa mới ba tuổi, đứa còn lại chỉ mới biết đi. Nhìn bọn họ, hắn cũng muốn đi đến ôm ôm hai cái tôn tử. Chính là, vừa nghĩ tới Sở Dịch Lôi, hắn lại buông đứa trẻ ra.Mẹ của bọn nhỏ_Lương thị đã muốn vì chuyện của trượng phu sợ tới mức căng căng, đáng lẽ là một gia đình vui vẻ hạnh phúc lại bị phá tan thành như vậy.Có lẽ đó cũng là lý do mà Sở Dịch Vân không muốn làm cho Sở Vô Trần biết được sự tình thật sự nên bản thân mình một cam chịu! vì không muốn mọi thứ bị bị xáo trộn, không muốn phá vỡ một gia đình nhưng cuối cùng thì mọi chuyện cũng xảy ra.Trạch nhi mỗi ngày đều đến coi chừng Sở Dịch Vân. Có đôi khi cùng hắn trò chuyện, có đôi khi đọc sách cho hắn nghe, có đôi khi mang theo tiểu ngoan (bánh nhâ đậu á) ngồi xổm bên người Sở Dịch Vân chơi đùa.” phụ thân —— Trạch nhi nhớ người.” Trạch nhi quỳ gối bên giường Sở Dịch Vân. đầu nhỏ dựa vào lòng ngực Sở Dịch Vân.

Ôm Trạch nhi trong lòng ngực nghe những lời nói đó Sở Vô Trần trong tim như bị cực hình tra tấn. Trạch nhi không chỉ một lần thấy bộ dáng hai đứa con trai của Sở Dịch Lôi được mẫu thân chúng ôm trong lòng ngực. Trạch nhi có thể nhìn thấy trong ánh mắt chúng một loại khát vọng..

Khi nghe Sở Vô Trần quyết định trục xuất bọn họ ra khỏi nhà, Trạch nhi lại quỳ trên mặt đất cầu hắn không cần như vậy..

“Hai đệ đệ còn nhỏ, đi ra ngoài sẽ chịu ủy khuất, nghĩ tới mình khi một mình bên ngoài cũng không an toàn, ông nội ngài như vậy nhân từ không cần trục xuất đệ đệ cùng thẩm thẩm đi ra ngoài.” Ánh mắt sáng ngời giống như thiếu niên nhiều năm trước kia.

Sở Vô Trần đáp ứng, không chỉ là bởi vì Trạch nhi thỉnh cầu. Mà bởi vì hắn lần này thật sự bắt đầu hoài nghi chính mình nhiều năm như vậy trì gia chi đạo rốt cuộc đúng hay không. Hắn bắt đầu hoài nghi, bắt đầu tự trách, bắt đầu hối hận.

Sở Dịch Vân hiện nằm ở trên giường dường như chỉ còn lại một hơi thở, hắn lòng như cắt. Sở Dịch Lôi giết huynh giết cha, mẹ của hắn tuy rằng nuông chiều hắn, lại biết được đứa con nông nỗi như thế cũng xấu hổ không ngẩng đầu lên nỗi. Trong lúc nhất thời nhìn thấu hồng trần, cả ngày ở trước bàn thờ Phật lý niệm Phật, hy vọng dùng quảng đời còn lại của mình, thay đứa con chuộc tội.

Sở Vô Trần nhìn Sở phủ to như vậy, hai đứa con trai của Sở Dịch Lôi một đứa mới ba tuổi, đứa còn lại chỉ mới biết đi. Nhìn bọn họ, hắn cũng muốn đi đến ôm ôm hai cái tôn tử. Chính là, vừa nghĩ tới Sở Dịch Lôi, hắn lại buông đứa trẻ ra.

Mẹ của bọn nhỏ_Lương thị đã muốn vì chuyện của trượng phu sợ tới mức căng căng, đáng lẽ là một gia đình vui vẻ hạnh phúc lại bị phá tan thành như vậy.

Có lẽ đó cũng là lý do mà Sở Dịch Vân không muốn làm cho Sở Vô Trần biết được sự tình thật sự nên bản thân mình một cam chịu! vì không muốn mọi thứ bị bị xáo trộn, không muốn phá vỡ một gia đình nhưng cuối cùng thì mọi chuyện cũng xảy ra.

Trạch nhi mỗi ngày đều đến coi chừng Sở Dịch Vân. Có đôi khi cùng hắn trò chuyện, có đôi khi đọc sách cho hắn nghe, có đôi khi mang theo tiểu ngoan (bánh nhâ đậu á) ngồi xổm bên người Sở Dịch Vân chơi đùa.

” phụ thân —— Trạch nhi nhớ người.” Trạch nhi quỳ gối bên giường Sở Dịch Vân. đầu nhỏ dựa vào lòng ngực Sở Dịch Vân.

Bệnh Khí Mười NămTác giả: Hiểu thái giaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngNgày đầu tiên của năm 765, quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp, vua và dân trong ngoài đều có cuộc sống tốt lành, biên cương yên ổn ký kết vĩnh viễn không chinh chiến. Thời điểm thiên hạ thái bình làm mọi người càng trở nên buồn chán. Này dân chúng buồn chán thì sẽ làm cái gì? các nam nhân đơn giản chính là ngồi ở trong quán trà cùng hia ba người bằng hữu họp lại cùng nhau uống trà nói chuyện phiếm, chuyện trên trời dười đất, chuyện giang hồ, chuyện làng xóm đều mang ra để mà nói. Nghe xong lúc sau trở về nhà kể lại cho vợ mình nghe. Những người vợ ban ngày không có chuyện gì làm liền đứng ở cửa nhà bàn luận xôn xao với những người đi ngang qua. Cuộc sống mỗi ngày chỉ toàn những chuyện lặt vặt như thế. ” đến đến đến!! lần trước nói đến Giang Nam công tử kia cứu một nữ tử thanh lâu sau hai người sinh ra tình cảm ái mộ. Vì thế liền chọn ra ngày tốt bái thiên địa vào động phòng.” Trong trà lâu một người thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) dáng người thấp bé đang ngồi chễm chệ… Ôm Trạch nhi trong lòng ngực nghe những lời nói đó Sở Vô Trần trong tim như bị cực hình tra tấn. Trạch nhi không chỉ một lần thấy bộ dáng hai đứa con trai của Sở Dịch Lôi được mẫu thân chúng ôm trong lòng ngực. Trạch nhi có thể nhìn thấy trong ánh mắt chúng một loại khát vọng..Khi nghe Sở Vô Trần quyết định trục xuất bọn họ ra khỏi nhà, Trạch nhi lại quỳ trên mặt đất cầu hắn không cần như vậy..“Hai đệ đệ còn nhỏ, đi ra ngoài sẽ chịu ủy khuất, nghĩ tới mình khi một mình bên ngoài cũng không an toàn, ông nội ngài như vậy nhân từ không cần trục xuất đệ đệ cùng thẩm thẩm đi ra ngoài.” Ánh mắt sáng ngời giống như thiếu niên nhiều năm trước kia.Sở Vô Trần đáp ứng, không chỉ là bởi vì Trạch nhi thỉnh cầu. Mà bởi vì hắn lần này thật sự bắt đầu hoài nghi chính mình nhiều năm như vậy trì gia chi đạo rốt cuộc đúng hay không. Hắn bắt đầu hoài nghi, bắt đầu tự trách, bắt đầu hối hận.Sở Dịch Vân hiện nằm ở trên giường dường như chỉ còn lại một hơi thở, hắn lòng như cắt. Sở Dịch Lôi giết huynh giết cha, mẹ của hắn tuy rằng nuông chiều hắn, lại biết được đứa con nông nỗi như thế cũng xấu hổ không ngẩng đầu lên nỗi. Trong lúc nhất thời nhìn thấu hồng trần, cả ngày ở trước bàn thờ Phật lý niệm Phật, hy vọng dùng quảng đời còn lại của mình, thay đứa con chuộc tội.Sở Vô Trần nhìn Sở phủ to như vậy, hai đứa con trai của Sở Dịch Lôi một đứa mới ba tuổi, đứa còn lại chỉ mới biết đi. Nhìn bọn họ, hắn cũng muốn đi đến ôm ôm hai cái tôn tử. Chính là, vừa nghĩ tới Sở Dịch Lôi, hắn lại buông đứa trẻ ra.Mẹ của bọn nhỏ_Lương thị đã muốn vì chuyện của trượng phu sợ tới mức căng căng, đáng lẽ là một gia đình vui vẻ hạnh phúc lại bị phá tan thành như vậy.Có lẽ đó cũng là lý do mà Sở Dịch Vân không muốn làm cho Sở Vô Trần biết được sự tình thật sự nên bản thân mình một cam chịu! vì không muốn mọi thứ bị bị xáo trộn, không muốn phá vỡ một gia đình nhưng cuối cùng thì mọi chuyện cũng xảy ra.Trạch nhi mỗi ngày đều đến coi chừng Sở Dịch Vân. Có đôi khi cùng hắn trò chuyện, có đôi khi đọc sách cho hắn nghe, có đôi khi mang theo tiểu ngoan (bánh nhâ đậu á) ngồi xổm bên người Sở Dịch Vân chơi đùa.” phụ thân —— Trạch nhi nhớ người.” Trạch nhi quỳ gối bên giường Sở Dịch Vân. đầu nhỏ dựa vào lòng ngực Sở Dịch Vân.

Chương 26