Ngày đầu tiên của năm 765, quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp, vua và dân trong ngoài đều có cuộc sống tốt lành, biên cương yên ổn ký kết vĩnh viễn không chinh chiến. Thời điểm thiên hạ thái bình làm mọi người càng trở nên buồn chán. Này dân chúng buồn chán thì sẽ làm cái gì? các nam nhân đơn giản chính là ngồi ở trong quán trà cùng hia ba người bằng hữu họp lại cùng nhau uống trà nói chuyện phiếm, chuyện trên trời dười đất, chuyện giang hồ, chuyện làng xóm đều mang ra để mà nói. Nghe xong lúc sau trở về nhà kể lại cho vợ mình nghe. Những người vợ ban ngày không có chuyện gì làm liền đứng ở cửa nhà bàn luận xôn xao với những người đi ngang qua. Cuộc sống mỗi ngày chỉ toàn những chuyện lặt vặt như thế. ” đến đến đến!! lần trước nói đến Giang Nam công tử kia cứu một nữ tử thanh lâu sau hai người sinh ra tình cảm ái mộ. Vì thế liền chọn ra ngày tốt bái thiên địa vào động phòng.” Trong trà lâu một người thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) dáng người thấp bé đang ngồi chễm chệ…
Chương 27
Bệnh Khí Mười NămTác giả: Hiểu thái giaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngNgày đầu tiên của năm 765, quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp, vua và dân trong ngoài đều có cuộc sống tốt lành, biên cương yên ổn ký kết vĩnh viễn không chinh chiến. Thời điểm thiên hạ thái bình làm mọi người càng trở nên buồn chán. Này dân chúng buồn chán thì sẽ làm cái gì? các nam nhân đơn giản chính là ngồi ở trong quán trà cùng hia ba người bằng hữu họp lại cùng nhau uống trà nói chuyện phiếm, chuyện trên trời dười đất, chuyện giang hồ, chuyện làng xóm đều mang ra để mà nói. Nghe xong lúc sau trở về nhà kể lại cho vợ mình nghe. Những người vợ ban ngày không có chuyện gì làm liền đứng ở cửa nhà bàn luận xôn xao với những người đi ngang qua. Cuộc sống mỗi ngày chỉ toàn những chuyện lặt vặt như thế. ” đến đến đến!! lần trước nói đến Giang Nam công tử kia cứu một nữ tử thanh lâu sau hai người sinh ra tình cảm ái mộ. Vì thế liền chọn ra ngày tốt bái thiên địa vào động phòng.” Trong trà lâu một người thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) dáng người thấp bé đang ngồi chễm chệ… Sở Vô Trần ở cửa sổ nhìn đến này hết thảy, tim như bị đao cắt. Còn có ba ngày, nếu trong vòng ba ngày Nam Cung Lạc còn không có xuất hiện, như vậy hắn cũng chỉ có thể phân phó hạ nhân chuẩn bị an bài hậu sự cho Sở Dịch Vân..Dược tính vô cùng kỳ lạ, căn bản không phải thứ hắn có thể khống chế được..Ba ngày, có thể vô cùng dài. Ba ngày, nhưng lại vô cùng ngắn..Sở Vô Trần đã hai ngày không chợp mắt, hắn không biết mình hiện tại bộ dáng có bao nhiêu chật vật. Hắn không có giáo dục thật tốt tiểu nhi tử, cũng không có năng lực cứu sống đứa con lớn..Hắn đột nhiên cảm thấy được bản thân vô cùng thất bại, Sở Vô Trần đột nhiên trở nên già hẳn đi.Gần một đêm, gã sai vặt bưng một chút điểm tâm vào phòng, phát hiện Sở Vô Trần tóc qua một đêm đã gần như bạc trắng. giống như một cái ông lão sắp gần đất xa trời, khom thắt lưng, ngón tay lướt theo từng dòng chữ trên giấy. Như là một đứa hài từ đang chăm chú học hành, nhưng thật ra hoàn toàn khác biệt.Thái dương đã muốn dần dần xuống núi, hắn bất lực..Quyển y thư cuối cùng đã được lật đến trang cuối, hắn cũng không có biện pháp gì, đành phải trơ mắt nhìn con của hắn ra đi sao.” ông nội —— ông nội —— cha thổ huyết!”.
Sở Vô Trần ở cửa sổ nhìn đến này hết thảy, tim như bị đao cắt. Còn có ba ngày, nếu trong vòng ba ngày Nam Cung Lạc còn không có xuất hiện, như vậy hắn cũng chỉ có thể phân phó hạ nhân chuẩn bị an bài hậu sự cho Sở Dịch Vân..
Dược tính vô cùng kỳ lạ, căn bản không phải thứ hắn có thể khống chế được..
Ba ngày, có thể vô cùng dài. Ba ngày, nhưng lại vô cùng ngắn..
Sở Vô Trần đã hai ngày không chợp mắt, hắn không biết mình hiện tại bộ dáng có bao nhiêu chật vật. Hắn không có giáo dục thật tốt tiểu nhi tử, cũng không có năng lực cứu sống đứa con lớn..
Hắn đột nhiên cảm thấy được bản thân vô cùng thất bại, Sở Vô Trần đột nhiên trở nên già hẳn đi.
Gần một đêm, gã sai vặt bưng một chút điểm tâm vào phòng, phát hiện Sở Vô Trần tóc qua một đêm đã gần như bạc trắng. giống như một cái ông lão sắp gần đất xa trời, khom thắt lưng, ngón tay lướt theo từng dòng chữ trên giấy. Như là một đứa hài từ đang chăm chú học hành, nhưng thật ra hoàn toàn khác biệt.
Thái dương đã muốn dần dần xuống núi, hắn bất lực..
Quyển y thư cuối cùng đã được lật đến trang cuối, hắn cũng không có biện pháp gì, đành phải trơ mắt nhìn con của hắn ra đi sao.
” ông nội —— ông nội —— cha thổ huyết!”.
Bệnh Khí Mười NămTác giả: Hiểu thái giaTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngNgày đầu tiên của năm 765, quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp, vua và dân trong ngoài đều có cuộc sống tốt lành, biên cương yên ổn ký kết vĩnh viễn không chinh chiến. Thời điểm thiên hạ thái bình làm mọi người càng trở nên buồn chán. Này dân chúng buồn chán thì sẽ làm cái gì? các nam nhân đơn giản chính là ngồi ở trong quán trà cùng hia ba người bằng hữu họp lại cùng nhau uống trà nói chuyện phiếm, chuyện trên trời dười đất, chuyện giang hồ, chuyện làng xóm đều mang ra để mà nói. Nghe xong lúc sau trở về nhà kể lại cho vợ mình nghe. Những người vợ ban ngày không có chuyện gì làm liền đứng ở cửa nhà bàn luận xôn xao với những người đi ngang qua. Cuộc sống mỗi ngày chỉ toàn những chuyện lặt vặt như thế. ” đến đến đến!! lần trước nói đến Giang Nam công tử kia cứu một nữ tử thanh lâu sau hai người sinh ra tình cảm ái mộ. Vì thế liền chọn ra ngày tốt bái thiên địa vào động phòng.” Trong trà lâu một người thuyết thư tiên sinh (người kể chuyện) dáng người thấp bé đang ngồi chễm chệ… Sở Vô Trần ở cửa sổ nhìn đến này hết thảy, tim như bị đao cắt. Còn có ba ngày, nếu trong vòng ba ngày Nam Cung Lạc còn không có xuất hiện, như vậy hắn cũng chỉ có thể phân phó hạ nhân chuẩn bị an bài hậu sự cho Sở Dịch Vân..Dược tính vô cùng kỳ lạ, căn bản không phải thứ hắn có thể khống chế được..Ba ngày, có thể vô cùng dài. Ba ngày, nhưng lại vô cùng ngắn..Sở Vô Trần đã hai ngày không chợp mắt, hắn không biết mình hiện tại bộ dáng có bao nhiêu chật vật. Hắn không có giáo dục thật tốt tiểu nhi tử, cũng không có năng lực cứu sống đứa con lớn..Hắn đột nhiên cảm thấy được bản thân vô cùng thất bại, Sở Vô Trần đột nhiên trở nên già hẳn đi.Gần một đêm, gã sai vặt bưng một chút điểm tâm vào phòng, phát hiện Sở Vô Trần tóc qua một đêm đã gần như bạc trắng. giống như một cái ông lão sắp gần đất xa trời, khom thắt lưng, ngón tay lướt theo từng dòng chữ trên giấy. Như là một đứa hài từ đang chăm chú học hành, nhưng thật ra hoàn toàn khác biệt.Thái dương đã muốn dần dần xuống núi, hắn bất lực..Quyển y thư cuối cùng đã được lật đến trang cuối, hắn cũng không có biện pháp gì, đành phải trơ mắt nhìn con của hắn ra đi sao.” ông nội —— ông nội —— cha thổ huyết!”.