Tác giả:

Tháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học…

Chương 14: Bà xã của con, con dâu của mẹ

Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… An Nhiên đọc địa chỉ cho Tô Dịch Thừa, trên đường đi, không khí thật yên tĩnh đến có chút quỷ dị, Lâm Tiểu Phân nhắm hai mắt dựa vào bả vai Cố Hằng Văn, môi mím chặt, nhìn kỹ, còn hơi run rẩy như là đang đè nén nỗi lòng. Cố Hằng Văn ở một bên, trên mặt không lộ ra tâm tình, nắm chặt tay vợ, không nói gì.Xe đi được nửa đường, cuối cùng An Nhiên không nhịn được, hỏi: “Mẹ … mẹ quen biết người vừa rồi sao?” Thật ra không cần nhận được câu trả lời, An Nhiên cũng biết được đáp án khẳng định, vì phản ứng của họ đã xác nhận điểm này.Lâm Tiểu Phân vốn đang nhắm mắt phút chốc mở ra, một lúc lâu sau lại nhắm lại, giọng nói có phần vô lực: “Không quen.”Thấy thế, An Nhiên cũng không hỏi nhiều nữa, quay đầu nhìn cảnh vật vút qua ngoài cửa xe, suy nghĩ miên man.Đến Cố gia, Cố Hằng Văn đỡ Lâm Tiểu Phân xuống, Tô Dịch Thừa vốn định lên nhà, thì mẹ anh gọi điện thoại tới, vốn nói là tối nay về mà đến bây giờ chưa về, núi lửa của bà cũng nhanh bộc phát rồi.An Nhiên nhìn mắt anh, nói: “Nếu anh có việc thì đi trước đi, không cần lên đâu.”Tô Dịch Thừa nhìn điện thoại di động một chút, gật đầu, trước khi đi không quên nói: “Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”An Nhiên gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Trong lòng còn đang lo lắng, cô chưa thấy mẹ như thế bao giờ.Tô Dịch Thừa nhìn cô, tiến lên ôm cô, nói: “Lên đi, ngày mai anh gọi điện cho em.”An Nhiên sững sờ nhìn anh một chút, gật đầu, xoay người đi lên.Khi An Nhiên lên đến nhà thì Lâm Tiểu Phân đã ngủ, An Nhiên nhẹ nhàng đi vào, thấy Cố Hằng Văn đang đắp chăn cẩn thận cho bà.“Cha.” An Nhiên nhẹ giọng gọi.Cố Hằng Văn xoay người, đưa tay tạo động tác đừng lên tiếng, sau đó xoay người kéo An Nhiên ra ngoài.Trong phòng khách, An Nhiên nhìn cha, hỏi: “Cha, mẹ biết người đàn ông kia phải không?”Cố Hằng Văn nhìn cô một cái, mở miệng nói: “An Nhiên, có một số việc cha mẹ không muốn nói cho con vì những sự việc kia chứa quá nhiều đau khổ và không vui, cha mẹ không muốn con sống không vui, con hiểu không?”“Cha…” An Nhiên nhìn ông.“Sau này đừng hỏi những vấn đề này nữa, đặc biệt là trước mặt mẹ con, có một số tổn thương mà thời gian cũng không thể chữa lành, con còn hỏi bà lần nữa, chỉ là đang nhắc nhở bà ấy vết thương hồi đó nặng nề như thế nào, sâu đậm như thế nào.” Cố Hằng Văn vỗ vỗ tay cô, nói như vậy.An Nhiên gật đầu, không hỏi nhiều nữa. Một đêm này, An Nhiên không sao ngủ được, cô biết cha cô ngồi một mình trong phòng khách cả một đêm, cô không rõ mẹ và người đàn ông kia từng có ân oán gì, nhưng những điều đó không quan trọng, quá khứ đã qua rồi, cô sẽ không lại hỏi nhiều nữa, cô chờ cho mẹ quên lãng toàn bộ tổn thương và đau đớn này.Khi trở lại đại viện quân khu, Tần Vân đặc biệt ngồi ở phòng khách chờ anh, trên mặt vô cùng khó coi. Tô Dịch Thừa sờ sờ cái mũi, từ ngoài đi vào, gọi: “Mẹ còn chưa ngủ ư.”Tần Vân nhìn cũng không nhìn anh, giọng nói lạnh lùng cứng rắn: “Còn biết có người mẹ này sao, mẹ còn tưởng con đã quên ai là người sinh ra mình rồi đấy.”Tô Dịch Thừa cười, không tiếp lời bà, biết bây giờ bà đang nổi nóng, nếu còn đổ thêm dầu vào lửa nữa thì đúng là đường cùng, cởi áo khoác ngồi xuống đối diện bà, cầm tờ tạp chí quân sự trên bàn lật xem, cũng không nói chuyện.Thấy anh không nói gì, Tần Vân ngược lại có chút đứng ngồi không yên, nghiêng người sang rút tờ tạp chí trong tay anh, còn một ít cơn giận còn sót lại, chưa bình ổn, nói: “Mẹ đang nói chuyện với con đấy, con thế này là thái độ gì.”Nghe vậy, Tô Dịch Thừa ngồi thẳng người, nhìn chăm chút vào mắt bà.Tần Vân sửng sốt, tưởng là anh muốn nói gì, nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy anh nói từ nào, không nhịn được hỏi: “con làm cái gì vậy?”“Khụ.” Tiếng Tô Dịch Thừa ho nhẹ, thái độ có chút nghiêm túc nói: “chân thành lắng nghe mẹ dạy dỗ.”Tần Vân vừa bực mình vừa buồn cười vỗ vào người con trai: “thôi đi, không đứng đắn gì cả, con muốn nghe mẹ nói là được, lại còn lắng nghe dạy dỗ nữa.”Tô Dịch Thừa cười cười, ôm bả vai mẹ, nói: “tối nay con thật muốn trở về cùng ăn cơm với mẹ, nhưng vừa rồi tạm thời có chuyện, thật là không dứt ra được.”“Con đừng lấy có việc ra lừa mẹ, một tháng không về lấy một lần, mỗi lần đều không phải nói có việc không đi được.” Tần Vân tức giận nói.Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi, không nói chuyện, nghĩ kĩ, quả thật như thế!“Không nói được gì sao.” Tần Vân nhìn anh, cười lạnh nói.Tô Dịch Thừa đuối lý, vội vàng rời đề tài, hỏi: “cha và ông đâu rồi ạ, đều ngủ rồi sao?”“Ông con đã ngủ, cha con ở trong thư phòng, vốn là vui mừng chờ con trở lại cùng ăn cơm, nào ngờ con gọi một cú điện thoại nói không về, làm cho cả buổi tối ông con không cười nổi.” Tần Vân oán giận nói.Nghe vậy, Tô Dịch Thừa đứng dậy, “con đi thăm ông và cha một chút.” Vừa nói vừa định đi tới thư phòng.“Này, đợi đã.” Thấy anh muốn đi, Tần Vân vội vàng kéo anh lại, nói: “ngồi xuống đã, mẹ còn có chuyện nói với con.”“Chuyện gì a?” Tô Dịch Thừa hỏi, trong lòng đột nhiên có dự cảm chẳng lành.“Hôm qua, phu nhân của Lý tham mưu trưởng quân khu đặc biệt đến nhà đó, bảo là muốn giới thiệu đối tượng cho con, một cô bé là nghiên cứu sinh, vô cùng xinh đẹp, tài giỏi, con xem lúc nào sắp xếp thời gian, con đi gặp mặt, ăn một bữa cơm gì đó với con gái nhà người ta.” Tần Vân vội vàng nói.Tô Dịch Thừa thở dài, quả nhiên không ngoài dự đoán của anh, khi bà vòng vo, bà nhất định muốn giới thiệu đối tượng cho anh, nhiều lần như thế, anh thực sự là có phần sợ về nhà.“Như thế nào a, nếu không, ngày mai mẹ thay con hẹn thời gian với cô bé?” Tần Vân chủ động nói.“Đừng mẹ.” Tô Dịch Thừa thật sự sợ mẹ anh rồi, vội lắc đầu nói: “Hôn nhân của con mẹ không cần sốt ruột nữa, cũng đừng giới thiệu cô gái nào nữa, ngày mai con phải đi S thị một chuyến đến ngày kia mới về, như thế này đi, ngày kia hoặc là thứ hai, con dẫn người đến gặp mẹ.” Trực tiếp đưa An Nhiên đến gặp bà, để bà đỡ tốn thời gian đi quan tâm chuyện hôn nhân đại sự của anh.“Người? người nào?” Trong chốc lát Tần Vân có chút không kịp phản ứng.“Bà xã của con, con dâu của mẹ.” Tô Dịch Thừa cười cười thần bí, xoay người đi đến thư phòng, để lại Tần Vân sững sờ ngồi đó nhất thời chưa kịp phản ứng.

An Nhiên đọc địa chỉ cho Tô Dịch Thừa, trên đường đi, không khí thật yên tĩnh
đến có chút quỷ dị, Lâm Tiểu Phân nhắm hai mắt dựa vào bả vai Cố Hằng Văn, môi
mím chặt, nhìn kỹ, còn hơi run rẩy như là đang đè nén nỗi lòng. Cố Hằng Văn ở
một bên, trên mặt không lộ ra tâm tình, nắm chặt tay vợ, không nói gì.

Xe đi
được nửa đường, cuối cùng An Nhiên không nhịn được, hỏi: “Mẹ … mẹ quen biết
người vừa rồi sao?” Thật ra không cần nhận được câu trả lời, An Nhiên cũng biết
được đáp án khẳng định, vì phản ứng của họ đã xác nhận điểm này.

Lâm Tiểu
Phân vốn đang nhắm mắt phút chốc mở ra, một lúc lâu sau lại nhắm lại, giọng nói
có phần vô lực: “Không quen.”

Thấy thế, An Nhiên cũng không hỏi nhiều nữa,
quay đầu nhìn cảnh vật vút qua ngoài cửa xe, suy nghĩ miên man.

Đến Cố gia,
Cố Hằng Văn đỡ Lâm Tiểu Phân xuống, Tô Dịch Thừa vốn định lên nhà, thì mẹ anh
gọi điện thoại tới, vốn nói là tối nay về mà đến bây giờ chưa về, núi lửa của bà
cũng nhanh bộc phát rồi.

An Nhiên nhìn mắt anh, nói: “Nếu anh có việc thì đi
trước đi, không cần lên đâu.”

Tô Dịch Thừa nhìn điện thoại di động một chút,
gật đầu, trước khi đi không quên nói: “Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

An
Nhiên gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Trong lòng còn đang lo lắng, cô chưa thấy mẹ như
thế bao giờ.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, tiến lên ôm cô, nói: “Lên đi, ngày mai anh
gọi điện cho em.”

An Nhiên sững sờ nhìn anh một chút, gật đầu, xoay người đi
lên.

Khi An Nhiên lên đến nhà thì Lâm Tiểu Phân đã ngủ, An Nhiên nhẹ nhàng đi
vào, thấy Cố Hằng Văn đang đắp chăn cẩn thận cho bà.

“Cha.” An Nhiên nhẹ
giọng gọi.

Cố Hằng Văn xoay người, đưa tay tạo động tác đừng lên tiếng, sau
đó xoay người kéo An Nhiên ra ngoài.

Trong phòng khách, An Nhiên nhìn cha,
hỏi: “Cha, mẹ biết người đàn ông kia phải không?”

Cố Hằng Văn nhìn cô một
cái, mở miệng nói: “An Nhiên, có một số việc cha mẹ không muốn nói cho con vì
những sự việc kia chứa quá nhiều đau khổ và không vui, cha mẹ không muốn con
sống không vui, con hiểu không?”

“Cha…” An Nhiên nhìn ông.

“Sau này đừng
hỏi những vấn đề này nữa, đặc biệt là trước mặt mẹ con, có một số tổn thương mà
thời gian cũng không thể chữa lành, con còn hỏi bà lần nữa, chỉ là đang nhắc nhở
bà ấy vết thương hồi đó nặng nề như thế nào, sâu đậm như thế nào.” Cố Hằng Văn
vỗ vỗ tay cô, nói như vậy.

An Nhiên gật đầu, không hỏi nhiều nữa. Một đêm
này, An Nhiên không sao ngủ được, cô biết cha cô ngồi một mình trong phòng khách
cả một đêm, cô không rõ mẹ và người đàn ông kia từng có ân oán gì, nhưng những
điều đó không quan trọng, quá khứ đã qua rồi, cô sẽ không lại hỏi nhiều nữa, cô
chờ cho mẹ quên lãng toàn bộ tổn thương và đau đớn này.

Khi trở lại đại viện
quân khu, Tần Vân đặc biệt ngồi ở phòng khách chờ anh, trên mặt vô cùng khó
coi. Tô Dịch Thừa sờ sờ cái mũi, từ ngoài đi vào, gọi: “Mẹ còn chưa ngủ
ư.”

Tần Vân nhìn cũng không nhìn anh, giọng nói lạnh lùng cứng rắn: “Còn biết
có người mẹ này sao, mẹ còn tưởng con đã quên ai là người sinh ra mình rồi
đấy.”

Tô Dịch Thừa cười, không tiếp lời bà, biết bây giờ bà đang nổi nóng,
nếu còn đổ thêm dầu vào lửa nữa thì đúng là đường cùng, cởi áo khoác ngồi xuống
đối diện bà, cầm tờ tạp chí quân sự trên bàn lật xem, cũng không nói
chuyện.

Thấy anh không nói gì, Tần Vân ngược lại có chút đứng ngồi không yên,
nghiêng người sang rút tờ tạp chí trong tay anh, còn một ít cơn giận còn sót
lại, chưa bình ổn, nói: “Mẹ đang nói chuyện với con đấy, con thế này là thái độ
gì.”

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa ngồi thẳng người, nhìn chăm chút vào mắt
bà.

Tần Vân sửng sốt, tưởng là anh muốn nói gì, nhưng đợi một lúc lâu cũng
không thấy anh nói từ nào, không nhịn được hỏi: “con làm cái gì vậy?”

“Khụ.”
Tiếng Tô Dịch Thừa ho nhẹ, thái độ có chút nghiêm túc nói: “chân thành lắng nghe
mẹ dạy dỗ.”

Tần Vân vừa bực mình vừa buồn cười vỗ vào người con trai: “thôi
đi, không đứng đắn gì cả, con muốn nghe mẹ nói là được, lại còn lắng nghe dạy dỗ
nữa.”

Tô Dịch Thừa cười cười, ôm bả vai mẹ, nói: “tối nay con thật muốn trở
về cùng ăn cơm với mẹ, nhưng vừa rồi tạm thời có chuyện, thật là không dứt ra
được.”

“Con đừng lấy có việc ra lừa mẹ, một tháng không về lấy một lần, mỗi
lần đều không phải nói có việc không đi được.” Tần Vân tức giận nói.

Tô Dịch
Thừa sờ sờ lỗ mũi, không nói chuyện, nghĩ kĩ, quả thật như thế!

“Không nói
được gì sao.” Tần Vân nhìn anh, cười lạnh nói.

Tô Dịch Thừa đuối lý, vội vàng
rời đề tài, hỏi: “cha và ông đâu rồi ạ, đều ngủ rồi sao?”

“Ông con đã ngủ,
cha con ở trong thư phòng, vốn là vui mừng chờ con trở lại cùng ăn cơm, nào ngờ
con gọi một cú điện thoại nói không về, làm cho cả buổi tối ông con không cười
nổi.” Tần Vân oán giận nói.

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa đứng dậy, “con đi thăm ông
và cha một chút.” Vừa nói vừa định đi tới thư phòng.

“Này, đợi đã.” Thấy anh
muốn đi, Tần Vân vội vàng kéo anh lại, nói: “ngồi xuống đã, mẹ còn có chuyện nói
với con.”

“Chuyện gì a?” Tô Dịch Thừa hỏi, trong lòng đột nhiên có dự cảm
chẳng lành.

“Hôm qua, phu nhân của Lý tham mưu trưởng quân khu đặc biệt đến
nhà đó, bảo là muốn giới thiệu đối tượng cho con, một cô bé là nghiên cứu sinh,
vô cùng xinh đẹp, tài giỏi, con xem lúc nào sắp xếp thời gian, con đi gặp mặt,
ăn một bữa cơm gì đó với con gái nhà người ta.” Tần Vân vội vàng nói.

Tô Dịch
Thừa thở dài, quả nhiên không ngoài dự đoán của anh, khi bà vòng vo, bà nhất
định muốn giới thiệu đối tượng cho anh, nhiều lần như thế, anh thực sự là có
phần sợ về nhà.

“Như thế nào a, nếu không, ngày mai mẹ thay con hẹn thời gian
với cô bé?” Tần Vân chủ động nói.

“Đừng mẹ.” Tô Dịch Thừa thật sự sợ mẹ anh
rồi, vội lắc đầu nói: “Hôn nhân của con mẹ không cần sốt ruột nữa, cũng đừng
giới thiệu cô gái nào nữa, ngày mai con phải đi S thị một chuyến đến ngày kia
mới về, như thế này đi, ngày kia hoặc là thứ hai, con dẫn người đến gặp mẹ.”
Trực tiếp đưa An Nhiên đến gặp bà, để bà đỡ tốn thời gian đi quan tâm chuyện hôn
nhân đại sự của anh.

“Người? người nào?” Trong chốc lát Tần Vân có chút không
kịp phản ứng.

“Bà xã của con, con dâu của mẹ.” Tô Dịch Thừa cười cười thần
bí, xoay người đi đến thư phòng, để lại Tần Vân sững sờ ngồi đó nhất thời chưa
kịp phản ứng.

Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… An Nhiên đọc địa chỉ cho Tô Dịch Thừa, trên đường đi, không khí thật yên tĩnh đến có chút quỷ dị, Lâm Tiểu Phân nhắm hai mắt dựa vào bả vai Cố Hằng Văn, môi mím chặt, nhìn kỹ, còn hơi run rẩy như là đang đè nén nỗi lòng. Cố Hằng Văn ở một bên, trên mặt không lộ ra tâm tình, nắm chặt tay vợ, không nói gì.Xe đi được nửa đường, cuối cùng An Nhiên không nhịn được, hỏi: “Mẹ … mẹ quen biết người vừa rồi sao?” Thật ra không cần nhận được câu trả lời, An Nhiên cũng biết được đáp án khẳng định, vì phản ứng của họ đã xác nhận điểm này.Lâm Tiểu Phân vốn đang nhắm mắt phút chốc mở ra, một lúc lâu sau lại nhắm lại, giọng nói có phần vô lực: “Không quen.”Thấy thế, An Nhiên cũng không hỏi nhiều nữa, quay đầu nhìn cảnh vật vút qua ngoài cửa xe, suy nghĩ miên man.Đến Cố gia, Cố Hằng Văn đỡ Lâm Tiểu Phân xuống, Tô Dịch Thừa vốn định lên nhà, thì mẹ anh gọi điện thoại tới, vốn nói là tối nay về mà đến bây giờ chưa về, núi lửa của bà cũng nhanh bộc phát rồi.An Nhiên nhìn mắt anh, nói: “Nếu anh có việc thì đi trước đi, không cần lên đâu.”Tô Dịch Thừa nhìn điện thoại di động một chút, gật đầu, trước khi đi không quên nói: “Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”An Nhiên gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Trong lòng còn đang lo lắng, cô chưa thấy mẹ như thế bao giờ.Tô Dịch Thừa nhìn cô, tiến lên ôm cô, nói: “Lên đi, ngày mai anh gọi điện cho em.”An Nhiên sững sờ nhìn anh một chút, gật đầu, xoay người đi lên.Khi An Nhiên lên đến nhà thì Lâm Tiểu Phân đã ngủ, An Nhiên nhẹ nhàng đi vào, thấy Cố Hằng Văn đang đắp chăn cẩn thận cho bà.“Cha.” An Nhiên nhẹ giọng gọi.Cố Hằng Văn xoay người, đưa tay tạo động tác đừng lên tiếng, sau đó xoay người kéo An Nhiên ra ngoài.Trong phòng khách, An Nhiên nhìn cha, hỏi: “Cha, mẹ biết người đàn ông kia phải không?”Cố Hằng Văn nhìn cô một cái, mở miệng nói: “An Nhiên, có một số việc cha mẹ không muốn nói cho con vì những sự việc kia chứa quá nhiều đau khổ và không vui, cha mẹ không muốn con sống không vui, con hiểu không?”“Cha…” An Nhiên nhìn ông.“Sau này đừng hỏi những vấn đề này nữa, đặc biệt là trước mặt mẹ con, có một số tổn thương mà thời gian cũng không thể chữa lành, con còn hỏi bà lần nữa, chỉ là đang nhắc nhở bà ấy vết thương hồi đó nặng nề như thế nào, sâu đậm như thế nào.” Cố Hằng Văn vỗ vỗ tay cô, nói như vậy.An Nhiên gật đầu, không hỏi nhiều nữa. Một đêm này, An Nhiên không sao ngủ được, cô biết cha cô ngồi một mình trong phòng khách cả một đêm, cô không rõ mẹ và người đàn ông kia từng có ân oán gì, nhưng những điều đó không quan trọng, quá khứ đã qua rồi, cô sẽ không lại hỏi nhiều nữa, cô chờ cho mẹ quên lãng toàn bộ tổn thương và đau đớn này.Khi trở lại đại viện quân khu, Tần Vân đặc biệt ngồi ở phòng khách chờ anh, trên mặt vô cùng khó coi. Tô Dịch Thừa sờ sờ cái mũi, từ ngoài đi vào, gọi: “Mẹ còn chưa ngủ ư.”Tần Vân nhìn cũng không nhìn anh, giọng nói lạnh lùng cứng rắn: “Còn biết có người mẹ này sao, mẹ còn tưởng con đã quên ai là người sinh ra mình rồi đấy.”Tô Dịch Thừa cười, không tiếp lời bà, biết bây giờ bà đang nổi nóng, nếu còn đổ thêm dầu vào lửa nữa thì đúng là đường cùng, cởi áo khoác ngồi xuống đối diện bà, cầm tờ tạp chí quân sự trên bàn lật xem, cũng không nói chuyện.Thấy anh không nói gì, Tần Vân ngược lại có chút đứng ngồi không yên, nghiêng người sang rút tờ tạp chí trong tay anh, còn một ít cơn giận còn sót lại, chưa bình ổn, nói: “Mẹ đang nói chuyện với con đấy, con thế này là thái độ gì.”Nghe vậy, Tô Dịch Thừa ngồi thẳng người, nhìn chăm chút vào mắt bà.Tần Vân sửng sốt, tưởng là anh muốn nói gì, nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy anh nói từ nào, không nhịn được hỏi: “con làm cái gì vậy?”“Khụ.” Tiếng Tô Dịch Thừa ho nhẹ, thái độ có chút nghiêm túc nói: “chân thành lắng nghe mẹ dạy dỗ.”Tần Vân vừa bực mình vừa buồn cười vỗ vào người con trai: “thôi đi, không đứng đắn gì cả, con muốn nghe mẹ nói là được, lại còn lắng nghe dạy dỗ nữa.”Tô Dịch Thừa cười cười, ôm bả vai mẹ, nói: “tối nay con thật muốn trở về cùng ăn cơm với mẹ, nhưng vừa rồi tạm thời có chuyện, thật là không dứt ra được.”“Con đừng lấy có việc ra lừa mẹ, một tháng không về lấy một lần, mỗi lần đều không phải nói có việc không đi được.” Tần Vân tức giận nói.Tô Dịch Thừa sờ sờ lỗ mũi, không nói chuyện, nghĩ kĩ, quả thật như thế!“Không nói được gì sao.” Tần Vân nhìn anh, cười lạnh nói.Tô Dịch Thừa đuối lý, vội vàng rời đề tài, hỏi: “cha và ông đâu rồi ạ, đều ngủ rồi sao?”“Ông con đã ngủ, cha con ở trong thư phòng, vốn là vui mừng chờ con trở lại cùng ăn cơm, nào ngờ con gọi một cú điện thoại nói không về, làm cho cả buổi tối ông con không cười nổi.” Tần Vân oán giận nói.Nghe vậy, Tô Dịch Thừa đứng dậy, “con đi thăm ông và cha một chút.” Vừa nói vừa định đi tới thư phòng.“Này, đợi đã.” Thấy anh muốn đi, Tần Vân vội vàng kéo anh lại, nói: “ngồi xuống đã, mẹ còn có chuyện nói với con.”“Chuyện gì a?” Tô Dịch Thừa hỏi, trong lòng đột nhiên có dự cảm chẳng lành.“Hôm qua, phu nhân của Lý tham mưu trưởng quân khu đặc biệt đến nhà đó, bảo là muốn giới thiệu đối tượng cho con, một cô bé là nghiên cứu sinh, vô cùng xinh đẹp, tài giỏi, con xem lúc nào sắp xếp thời gian, con đi gặp mặt, ăn một bữa cơm gì đó với con gái nhà người ta.” Tần Vân vội vàng nói.Tô Dịch Thừa thở dài, quả nhiên không ngoài dự đoán của anh, khi bà vòng vo, bà nhất định muốn giới thiệu đối tượng cho anh, nhiều lần như thế, anh thực sự là có phần sợ về nhà.“Như thế nào a, nếu không, ngày mai mẹ thay con hẹn thời gian với cô bé?” Tần Vân chủ động nói.“Đừng mẹ.” Tô Dịch Thừa thật sự sợ mẹ anh rồi, vội lắc đầu nói: “Hôn nhân của con mẹ không cần sốt ruột nữa, cũng đừng giới thiệu cô gái nào nữa, ngày mai con phải đi S thị một chuyến đến ngày kia mới về, như thế này đi, ngày kia hoặc là thứ hai, con dẫn người đến gặp mẹ.” Trực tiếp đưa An Nhiên đến gặp bà, để bà đỡ tốn thời gian đi quan tâm chuyện hôn nhân đại sự của anh.“Người? người nào?” Trong chốc lát Tần Vân có chút không kịp phản ứng.“Bà xã của con, con dâu của mẹ.” Tô Dịch Thừa cười cười thần bí, xoay người đi đến thư phòng, để lại Tần Vân sững sờ ngồi đó nhất thời chưa kịp phản ứng.

Chương 14: Bà xã của con, con dâu của mẹ