Tác giả:

Tháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học…

Chương 27: Thực phẩm chức năng

Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… Tô Dịch Thừa mở một khúc dương cầm nhẹ nhàng, cái đĩa nhạc này là Dịch Kiều đưa cho anh, bởi vì thỉnh thoảng Du Nhiên Cư sẽ thay đổi âm nhạc một lần, nhiều đĩa nhạc như vậy thỉnh thoảng Dịch Kiều sẽ cầm về cho anh mấy cái. Thật ra lúc bình thường anh ít khi nghe nhạc, nhưng hôm nay thấy cảm xúc của người nào đó không tốt, cho nên muốn mở một chút âm nhạc để giải tỏa. Mà người nào đó trong mắt Tô Dịch Thừa không phải ai khác, chính là người vừa lên xe liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, An Nhiên.“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa chuyên tâm lái xe, khẽ gọi.An Nhiên quay đầu lại, nhìn anh, chờ lời nói kế tiếp của anh.Tô Dịch Thừa không nói ngay lập tức mà dừng xe trước một cửa hàng thực phẩm chức năng, rồi tắt máy, sau đó quay đầu nói với An Nhiên: “Chúng ta xuống mua ít đồ đi.”“Muốn mua cái gì?” An Nhiên mờ mịt.Tô Dịch Thừa không đáp, mà trực tiếp mở cửa xuống xe, sau đó đi vòng qua bên kia mở cửa ra, mỉm cười vươn tay với cô.Khuôn mặt An Nhiên khẽ hồng, nghĩ lại từ lúc biết anh đến giờ, dù không lâu, nhưng cũng đã ngồi xe này nhiều lần, mỗi lần hầu như đều là anh mở cửa, phong độ quý ông thật là phát huy đến cực hạn, khiến cô có phần ngượng ngùng.Mặc dù ngượng nhưng An Nhiên vẫn đỏ mặt đặt tay vào tay anh. Ngẩng đầu nhìn cửa hàng trước mắt, quay đầu hỏi anh: “Anh muốn mua thực phẩm dinh dưỡng sao?”Tô Dịch Thừa gật đầu, cười nói: “Tối nay coi như là anh chính thức đến nhà em thăm hỏi, làm sao có thể đến tay không được.”“Ách, thật ra thì cha mẹ tôi không để ý những điều này.” Bọn họ để ý nhất chính là hạnh phúc của cô, điều này cô biết rõ.“Ừ, anh biết cha mẹ không phải loại người như vậy, nhưng có những lễ nghi phải hoàn thành, anh muốn lưu lại ấn tượng tốt nhất với họ.” Tô Dịch Thừa nắm tay cô cùng bước vào, vừa đi vừa nói: “Thật ra thì mua những thứ này ngoài xuất phát từ lễ phép, anh còn muốn hai ông bà khỏe mạnh, có lẽ trước kia họ chỉ là cha mẹ em, nhưng bây giờ, họ cũng là cha mẹ anh, cho nên anh cũng muốn quan tâm đến sức khỏe của họ.”An Nhiên có chút xúc động, quay đầu nhìn một bên má của anh, sự chu đáo của người đàn ông này khiến cô cảm thấy thua kém, cô đột nhiên thấy vui mừng vì sự dở hơi ngày đó, đột nhiên cô thấy may mắn vì người mình lấy là anh, không phải Lâm An Kiệt lúc trước, cũng không phải Mộ Phong vô duyên kia. Cô không biết cuộc hôn nhân của cô và anh sau này sẽ như thế nào, cũng không biết anh sẽ đối xử với mình ra làm sao, nhưng mà cô vui mừng vì anh có thể tôn kính và suy nghĩ đến cha mẹ cô như thế.Nhận thấy được ánh mắt của cô, Tô Dịch Thừa dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô, cười hỏi: “Sao thế, trên mặt anh có gì sao?”An Nhiên lắc đầu, mỉm cười quay đầu, cũng không có nhìn anh, chỉ khẽ nói: “Mẹ tôi có lượng đường trong máu cao, còn cha tôi bị cao huyết áp.”Tô Dịch Thừa cười: “Anh biết mua cái gì rồi.” sau đó nắm tay cô đến kệ hàng trong cửa hàng, lấy mấy hộp hấp thu đường trong máu và thực phẩm chăm sóc người bị cao huyết áp, mỗi loại hai phần, ngoài ra, còn đến giá hàng lấy mấy hộp kẹo cho người bị tiểu đường, rồi mới đem những thứ này đến quần thu ngân.An Nhiên nhìn hộp lớn hộp nhỏ trong tay anh, vội nói: “Anh mua nhiều như vậy làm gì, một phần là đủ rồi, còn có cái này, cái này tôi xem quảng cáo trên TV nói là kẹo cho người bị tiểu đường, cha mẹ tôi không bị bệnh tiểu đường, không cần ăn cái này.”“Ừ, anh biết, cái này là mua cho ông.” Tô Dịch Thừa cười trả lời.“Ông…” An Nhiên phản ứng chậm nửa nhịp, một lúc lâu mới nghĩ ra ông trong miệng anh chính là ông của anh. Cô hơi đỏ mặt, đưa tay ra cầm lấy hộp đó trong tay anh, nói: “Vậy, vậy để em trả tiền.” Anh muốn tận hiếu thì cô cũng muốn, theo lễ nghĩa thì vật này phải do cô mua.Tô Dịch Thừa cười, tùy ý cô xách, cũng không nói gì.Đến quầy thu ngân, nhân viên thu tiền hỏi có muốn tính chung không, không đợi An Nhiên trả lời, Tô Dịch Thừa đã cầm lại thực phẩm chức năng trong tay cô, đưa thẻ của mình ra, gật đầu nói: “Tính chung.”Để những túi lớn túi nhỏ vào chỗ ngồi phía sau, trở lại ghế lái, Tô Dịch Thừa chuẩn bị khởi động xe đi, thì An Nhiên cầm túi, cúi đầu lấy ví tiền ra, sau đó đưa mấy tờ tiền giá trị lớn màu đỏ ra trước mặt anh, nhìn thẳng vào anh, nhưng không nói gì.Tô Dịch Thừa buồn cười nhíu màu, hỏi: “Làm sao vậy?”“Đã nói rồi cái đó do tôi mua.” Cô chỉ vào thực phẩm chức năng cho cha mẹ và ông mà anh vừa mua.Tô Dịch Thừa nhìn bộ dáng bướng bỉnh của cô, nụ cười trên khóe miệng càng lớn, anh chìa tay ra nhưng không nhận tiền có giá trị lớn trong tay cô, mà là nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô, kéo xuống đặt lên đùi mình, nhìn cô hỏi: “An Nhiên, em luôn tính toán rõ ràng với người khác thế sao?”An Nhiên có chút không hiểu rõ, chau nhẹ chân mày, nhìn anh.Tô Dịch Thừa cười, cúi đầu ngắm nghía bàn tay nhỏ bé của cô, một lúc lâu mới ngẩng đầu hỏi: “An Nhiên, em nói xem bây giờ chúng ta có quan hệ gì?”An Nhiên hơi đỏ mặt ngượng ngùng, nhưng mà lầy này cũng không lảng tránh vấn đề này, rũ mắt xuống không nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Vợ chồng.”“Đúng, cho nên em là bà xã của anh, anh là chồng em, như vậy giữa chúng ta cần phân biệt rõ ràng như vậy sao?” Tô Dịch Thừa lại hỏi.“Nhưng mà tôi, tôi cũng muốn hiếu kính cha mẹ và ông, nếu không, nếu không tôi chẳng làm được cái gì a.” An Nhiên nói, giọng nói và vẻ mặt có chút ngượng ngùng không được tự nhiên. Cô là người biết ơn nghĩa, anh đã đối xử với cha mẹ cô như thế, dĩ nhiên cô cũng sẽ đối xử với thân nhân của anh như người nhà mình.“Hiếu kính cũng không phải để ý đồ do ai mua, ai trả tiền, chủ yếu là tấm lòng, có lòng là tốt rồi, đồ vật không có tình cảm, con người mới có tình cảm, em có tấm lòng này thì tất nhiên cha mẹ và ông sẽ cảm nhận được.”“Vậy, vậy anh…” An Nhiên còn muốn nói gì, lại bị anh ngắt lời.“Chúng ta là vợ chồng, anh là chồng em, trả chi phí gia đình là chuyện hiển nhiên, thật ra không nên phân biệt anh và em, không đúng sao?”An Nhiên nhìn anh một hồi lâu, cuối cùng vẫn không có lời nào để nói anh, anh chiếm hết mọi lý lẽ, cô còn gì hơn để nói đây, hơn nữa cô cũng tự nhận là người miệng lưỡi vụng về, đúng là không nói lại anh, cuối cùng đành phải đem mấy tờ tiền nhét lại vào trong ví. Nhưng trong lòng vẫn có phần không phục, chẳng qua không phục cũng chỉ có thể ở bên cạnh lẩm bẩm: “căn bản là chủ nghĩa đàn ông.”Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cất giọng cười to, nhưng cũng không phản bác lại thêm gì, lái thẳng xe hướng về Cố gia.

Tô Dịch Thừa mở một khúc dương cầm nhẹ nhàng, cái đĩa nhạc này là Dịch Kiều đưa
cho anh, bởi vì thỉnh thoảng Du Nhiên Cư sẽ thay đổi âm nhạc một lần, nhiều đĩa
nhạc như vậy thỉnh thoảng Dịch Kiều sẽ cầm về cho anh mấy cái. Thật ra lúc bình
thường anh ít khi nghe nhạc, nhưng hôm nay thấy cảm xúc của người nào đó không
tốt, cho nên muốn mở một chút âm nhạc để giải tỏa. Mà người nào đó trong mắt Tô
Dịch Thừa không phải ai khác, chính là người vừa lên xe liền quay đầu nhìn ra
ngoài cửa sổ, An Nhiên.

“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa chuyên tâm lái xe, khẽ
gọi.

An Nhiên quay đầu lại, nhìn anh, chờ lời nói kế tiếp của anh.

Tô Dịch
Thừa không nói ngay lập tức mà dừng xe trước một cửa hàng thực phẩm chức năng,
rồi tắt máy, sau đó quay đầu nói với An Nhiên: “Chúng ta xuống mua ít đồ
đi.”

“Muốn mua cái gì?” An Nhiên mờ mịt.

Tô Dịch Thừa không đáp, mà trực
tiếp mở cửa xuống xe, sau đó đi vòng qua bên kia mở cửa ra, mỉm cười vươn tay
với cô.

Khuôn mặt An Nhiên khẽ hồng, nghĩ lại từ lúc biết anh đến giờ, dù
không lâu, nhưng cũng đã ngồi xe này nhiều lần, mỗi lần hầu như đều là anh mở
cửa, phong độ quý ông thật là phát huy đến cực hạn, khiến cô có phần ngượng
ngùng.

Mặc dù ngượng nhưng An Nhiên vẫn đỏ mặt đặt tay vào tay anh. Ngẩng đầu
nhìn cửa hàng trước mắt, quay đầu hỏi anh: “Anh muốn mua thực phẩm dinh dưỡng
sao?”

Tô Dịch Thừa gật đầu, cười nói: “Tối nay coi như là anh chính thức đến
nhà em thăm hỏi, làm sao có thể đến tay không được.”

“Ách, thật ra thì cha mẹ
tôi không để ý những điều này.” Bọn họ để ý nhất chính là hạnh phúc của cô, điều
này cô biết rõ.

“Ừ, anh biết cha mẹ không phải loại người như vậy, nhưng có
những lễ nghi phải hoàn thành, anh muốn lưu lại ấn tượng tốt nhất với họ.” Tô
Dịch Thừa nắm tay cô cùng bước vào, vừa đi vừa nói: “Thật ra thì mua những thứ
này ngoài xuất phát từ lễ phép, anh còn muốn hai ông bà khỏe mạnh, có lẽ trước
kia họ chỉ là cha mẹ em, nhưng bây giờ, họ cũng là cha mẹ anh, cho nên anh cũng
muốn quan tâm đến sức khỏe của họ.”

An Nhiên có chút xúc động, quay đầu nhìn
một bên má của anh, sự chu đáo của người đàn ông này khiến cô cảm thấy thua kém,
cô đột nhiên thấy vui mừng vì sự dở hơi ngày đó, đột nhiên cô thấy may mắn vì
người mình lấy là anh, không phải Lâm An Kiệt lúc trước, cũng không phải Mộ
Phong vô duyên kia. Cô không biết cuộc hôn nhân của cô và anh sau này sẽ như thế
nào, cũng không biết anh sẽ đối xử với mình ra làm sao, nhưng mà cô vui mừng vì
anh có thể tôn kính và suy nghĩ đến cha mẹ cô như thế.

Nhận thấy được ánh mắt
của cô, Tô Dịch Thừa dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô, cười hỏi: “Sao thế, trên mặt
anh có gì sao?”

An Nhiên lắc đầu, mỉm cười quay đầu, cũng không có nhìn anh,
chỉ khẽ nói: “Mẹ tôi có lượng đường trong máu cao, còn cha tôi bị cao huyết
áp.”

Tô Dịch Thừa cười: “Anh biết mua cái gì rồi.” sau đó nắm tay cô đến kệ
hàng trong cửa hàng, lấy mấy hộp hấp thu đường trong máu và thực phẩm chăm sóc
người bị cao huyết áp, mỗi loại hai phần, ngoài ra, còn đến giá hàng lấy mấy hộp
kẹo cho người bị tiểu đường, rồi mới đem những thứ này đến quần thu ngân.

An
Nhiên nhìn hộp lớn hộp nhỏ trong tay anh, vội nói: “Anh mua nhiều như vậy làm
gì, một phần là đủ rồi, còn có cái này, cái này tôi xem quảng cáo trên TV nói là
kẹo cho người bị tiểu đường, cha mẹ tôi không bị bệnh tiểu đường, không cần ăn
cái này.”

“Ừ, anh biết, cái này là mua cho ông.” Tô Dịch Thừa cười trả
lời.

“Ông…” An Nhiên phản ứng chậm nửa nhịp, một lúc lâu mới nghĩ ra ông
trong miệng anh chính là ông của anh. Cô hơi đỏ mặt, đưa tay ra cầm lấy hộp đó
trong tay anh, nói: “Vậy, vậy để em trả tiền.” Anh muốn tận hiếu thì cô cũng
muốn, theo lễ nghĩa thì vật này phải do cô mua.

Tô Dịch Thừa cười, tùy ý cô
xách, cũng không nói gì.

Đến quầy thu ngân, nhân viên thu tiền hỏi có muốn
tính chung không, không đợi An Nhiên trả lời, Tô Dịch Thừa đã cầm lại thực phẩm
chức năng trong tay cô, đưa thẻ của mình ra, gật đầu nói: “Tính chung.”

Để
những túi lớn túi nhỏ vào chỗ ngồi phía sau, trở lại ghế lái, Tô Dịch Thừa chuẩn
bị khởi động xe đi, thì An Nhiên cầm túi, cúi đầu lấy ví tiền ra, sau đó đưa mấy
tờ tiền giá trị lớn màu đỏ ra trước mặt anh, nhìn thẳng vào anh, nhưng không nói
gì.

Tô Dịch Thừa buồn cười nhíu màu, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Đã nói rồi cái
đó do tôi mua.” Cô chỉ vào thực phẩm chức năng cho cha mẹ và ông mà anh vừa
mua.

Tô Dịch Thừa nhìn bộ dáng bướng bỉnh của cô, nụ cười trên khóe miệng
càng lớn, anh chìa tay ra nhưng không nhận tiền có giá trị lớn trong tay cô, mà
là nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô, kéo xuống đặt lên đùi mình, nhìn cô hỏi:
“An Nhiên, em luôn tính toán rõ ràng với người khác thế sao?”

An Nhiên có
chút không hiểu rõ, chau nhẹ chân mày, nhìn anh.

Tô Dịch Thừa cười, cúi đầu
ngắm nghía bàn tay nhỏ bé của cô, một lúc lâu mới ngẩng đầu hỏi: “An Nhiên, em
nói xem bây giờ chúng ta có quan hệ gì?”

An Nhiên hơi đỏ mặt ngượng ngùng,
nhưng mà lầy này cũng không lảng tránh vấn đề này, rũ mắt xuống không nhìn anh,
nhỏ giọng nói: “Vợ chồng.”

“Đúng, cho nên em là bà xã của anh, anh là chồng
em, như vậy giữa chúng ta cần phân biệt rõ ràng như vậy sao?” Tô Dịch Thừa lại
hỏi.

“Nhưng mà tôi, tôi cũng muốn hiếu kính cha mẹ và ông, nếu không, nếu
không tôi chẳng làm được cái gì a.” An Nhiên nói, giọng nói và vẻ mặt có chút
ngượng ngùng không được tự nhiên. Cô là người biết ơn nghĩa, anh đã đối xử với
cha mẹ cô như thế, dĩ nhiên cô cũng sẽ đối xử với thân nhân của anh như người
nhà mình.

“Hiếu kính cũng không phải để ý đồ do ai mua, ai trả tiền, chủ yếu
là tấm lòng, có lòng là tốt rồi, đồ vật không có tình cảm, con người mới có tình
cảm, em có tấm lòng này thì tất nhiên cha mẹ và ông sẽ cảm nhận được.”

“Vậy,
vậy anh…” An Nhiên còn muốn nói gì, lại bị anh ngắt lời.

“Chúng ta là vợ
chồng, anh là chồng em, trả chi phí gia đình là chuyện hiển nhiên, thật ra không
nên phân biệt anh và em, không đúng sao?”

An Nhiên nhìn anh một hồi lâu, cuối
cùng vẫn không có lời nào để nói anh, anh chiếm hết mọi lý lẽ, cô còn gì hơn để
nói đây, hơn nữa cô cũng tự nhận là người miệng lưỡi vụng về, đúng là không nói
lại anh, cuối cùng đành phải đem mấy tờ tiền nhét lại vào trong ví. Nhưng trong
lòng vẫn có phần không phục, chẳng qua không phục cũng chỉ có thể ở bên cạnh lẩm
bẩm: “căn bản là chủ nghĩa đàn ông.”

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cất giọng cười
to, nhưng cũng không phản bác lại thêm gì, lái thẳng xe hướng về Cố gia.

Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… Tô Dịch Thừa mở một khúc dương cầm nhẹ nhàng, cái đĩa nhạc này là Dịch Kiều đưa cho anh, bởi vì thỉnh thoảng Du Nhiên Cư sẽ thay đổi âm nhạc một lần, nhiều đĩa nhạc như vậy thỉnh thoảng Dịch Kiều sẽ cầm về cho anh mấy cái. Thật ra lúc bình thường anh ít khi nghe nhạc, nhưng hôm nay thấy cảm xúc của người nào đó không tốt, cho nên muốn mở một chút âm nhạc để giải tỏa. Mà người nào đó trong mắt Tô Dịch Thừa không phải ai khác, chính là người vừa lên xe liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, An Nhiên.“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa chuyên tâm lái xe, khẽ gọi.An Nhiên quay đầu lại, nhìn anh, chờ lời nói kế tiếp của anh.Tô Dịch Thừa không nói ngay lập tức mà dừng xe trước một cửa hàng thực phẩm chức năng, rồi tắt máy, sau đó quay đầu nói với An Nhiên: “Chúng ta xuống mua ít đồ đi.”“Muốn mua cái gì?” An Nhiên mờ mịt.Tô Dịch Thừa không đáp, mà trực tiếp mở cửa xuống xe, sau đó đi vòng qua bên kia mở cửa ra, mỉm cười vươn tay với cô.Khuôn mặt An Nhiên khẽ hồng, nghĩ lại từ lúc biết anh đến giờ, dù không lâu, nhưng cũng đã ngồi xe này nhiều lần, mỗi lần hầu như đều là anh mở cửa, phong độ quý ông thật là phát huy đến cực hạn, khiến cô có phần ngượng ngùng.Mặc dù ngượng nhưng An Nhiên vẫn đỏ mặt đặt tay vào tay anh. Ngẩng đầu nhìn cửa hàng trước mắt, quay đầu hỏi anh: “Anh muốn mua thực phẩm dinh dưỡng sao?”Tô Dịch Thừa gật đầu, cười nói: “Tối nay coi như là anh chính thức đến nhà em thăm hỏi, làm sao có thể đến tay không được.”“Ách, thật ra thì cha mẹ tôi không để ý những điều này.” Bọn họ để ý nhất chính là hạnh phúc của cô, điều này cô biết rõ.“Ừ, anh biết cha mẹ không phải loại người như vậy, nhưng có những lễ nghi phải hoàn thành, anh muốn lưu lại ấn tượng tốt nhất với họ.” Tô Dịch Thừa nắm tay cô cùng bước vào, vừa đi vừa nói: “Thật ra thì mua những thứ này ngoài xuất phát từ lễ phép, anh còn muốn hai ông bà khỏe mạnh, có lẽ trước kia họ chỉ là cha mẹ em, nhưng bây giờ, họ cũng là cha mẹ anh, cho nên anh cũng muốn quan tâm đến sức khỏe của họ.”An Nhiên có chút xúc động, quay đầu nhìn một bên má của anh, sự chu đáo của người đàn ông này khiến cô cảm thấy thua kém, cô đột nhiên thấy vui mừng vì sự dở hơi ngày đó, đột nhiên cô thấy may mắn vì người mình lấy là anh, không phải Lâm An Kiệt lúc trước, cũng không phải Mộ Phong vô duyên kia. Cô không biết cuộc hôn nhân của cô và anh sau này sẽ như thế nào, cũng không biết anh sẽ đối xử với mình ra làm sao, nhưng mà cô vui mừng vì anh có thể tôn kính và suy nghĩ đến cha mẹ cô như thế.Nhận thấy được ánh mắt của cô, Tô Dịch Thừa dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô, cười hỏi: “Sao thế, trên mặt anh có gì sao?”An Nhiên lắc đầu, mỉm cười quay đầu, cũng không có nhìn anh, chỉ khẽ nói: “Mẹ tôi có lượng đường trong máu cao, còn cha tôi bị cao huyết áp.”Tô Dịch Thừa cười: “Anh biết mua cái gì rồi.” sau đó nắm tay cô đến kệ hàng trong cửa hàng, lấy mấy hộp hấp thu đường trong máu và thực phẩm chăm sóc người bị cao huyết áp, mỗi loại hai phần, ngoài ra, còn đến giá hàng lấy mấy hộp kẹo cho người bị tiểu đường, rồi mới đem những thứ này đến quần thu ngân.An Nhiên nhìn hộp lớn hộp nhỏ trong tay anh, vội nói: “Anh mua nhiều như vậy làm gì, một phần là đủ rồi, còn có cái này, cái này tôi xem quảng cáo trên TV nói là kẹo cho người bị tiểu đường, cha mẹ tôi không bị bệnh tiểu đường, không cần ăn cái này.”“Ừ, anh biết, cái này là mua cho ông.” Tô Dịch Thừa cười trả lời.“Ông…” An Nhiên phản ứng chậm nửa nhịp, một lúc lâu mới nghĩ ra ông trong miệng anh chính là ông của anh. Cô hơi đỏ mặt, đưa tay ra cầm lấy hộp đó trong tay anh, nói: “Vậy, vậy để em trả tiền.” Anh muốn tận hiếu thì cô cũng muốn, theo lễ nghĩa thì vật này phải do cô mua.Tô Dịch Thừa cười, tùy ý cô xách, cũng không nói gì.Đến quầy thu ngân, nhân viên thu tiền hỏi có muốn tính chung không, không đợi An Nhiên trả lời, Tô Dịch Thừa đã cầm lại thực phẩm chức năng trong tay cô, đưa thẻ của mình ra, gật đầu nói: “Tính chung.”Để những túi lớn túi nhỏ vào chỗ ngồi phía sau, trở lại ghế lái, Tô Dịch Thừa chuẩn bị khởi động xe đi, thì An Nhiên cầm túi, cúi đầu lấy ví tiền ra, sau đó đưa mấy tờ tiền giá trị lớn màu đỏ ra trước mặt anh, nhìn thẳng vào anh, nhưng không nói gì.Tô Dịch Thừa buồn cười nhíu màu, hỏi: “Làm sao vậy?”“Đã nói rồi cái đó do tôi mua.” Cô chỉ vào thực phẩm chức năng cho cha mẹ và ông mà anh vừa mua.Tô Dịch Thừa nhìn bộ dáng bướng bỉnh của cô, nụ cười trên khóe miệng càng lớn, anh chìa tay ra nhưng không nhận tiền có giá trị lớn trong tay cô, mà là nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô, kéo xuống đặt lên đùi mình, nhìn cô hỏi: “An Nhiên, em luôn tính toán rõ ràng với người khác thế sao?”An Nhiên có chút không hiểu rõ, chau nhẹ chân mày, nhìn anh.Tô Dịch Thừa cười, cúi đầu ngắm nghía bàn tay nhỏ bé của cô, một lúc lâu mới ngẩng đầu hỏi: “An Nhiên, em nói xem bây giờ chúng ta có quan hệ gì?”An Nhiên hơi đỏ mặt ngượng ngùng, nhưng mà lầy này cũng không lảng tránh vấn đề này, rũ mắt xuống không nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Vợ chồng.”“Đúng, cho nên em là bà xã của anh, anh là chồng em, như vậy giữa chúng ta cần phân biệt rõ ràng như vậy sao?” Tô Dịch Thừa lại hỏi.“Nhưng mà tôi, tôi cũng muốn hiếu kính cha mẹ và ông, nếu không, nếu không tôi chẳng làm được cái gì a.” An Nhiên nói, giọng nói và vẻ mặt có chút ngượng ngùng không được tự nhiên. Cô là người biết ơn nghĩa, anh đã đối xử với cha mẹ cô như thế, dĩ nhiên cô cũng sẽ đối xử với thân nhân của anh như người nhà mình.“Hiếu kính cũng không phải để ý đồ do ai mua, ai trả tiền, chủ yếu là tấm lòng, có lòng là tốt rồi, đồ vật không có tình cảm, con người mới có tình cảm, em có tấm lòng này thì tất nhiên cha mẹ và ông sẽ cảm nhận được.”“Vậy, vậy anh…” An Nhiên còn muốn nói gì, lại bị anh ngắt lời.“Chúng ta là vợ chồng, anh là chồng em, trả chi phí gia đình là chuyện hiển nhiên, thật ra không nên phân biệt anh và em, không đúng sao?”An Nhiên nhìn anh một hồi lâu, cuối cùng vẫn không có lời nào để nói anh, anh chiếm hết mọi lý lẽ, cô còn gì hơn để nói đây, hơn nữa cô cũng tự nhận là người miệng lưỡi vụng về, đúng là không nói lại anh, cuối cùng đành phải đem mấy tờ tiền nhét lại vào trong ví. Nhưng trong lòng vẫn có phần không phục, chẳng qua không phục cũng chỉ có thể ở bên cạnh lẩm bẩm: “căn bản là chủ nghĩa đàn ông.”Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cất giọng cười to, nhưng cũng không phản bác lại thêm gì, lái thẳng xe hướng về Cố gia.

Chương 27: Thực phẩm chức năng