Tháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học…
Chương 32: Anh ta kiên quyết
Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… Hôm sau khi An Nhiên tỉnh lại, Tô Dịch Thừa đã rời đi, nửa giường bên cạnh trống rỗng.An Nhiên nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn cái gối khác, khuôn mặt khẽ phiếm hồng, cô nghĩ là cô sẽ không có quen, không có thói quen bị một người đàn ông xa lạ ôm ngủ, nhưng xem ra, hiện tại sự việc hình như không hoàn toàn như vậy, cô cũng không chán ghét cái ôm của anh, thậm chí có cảm giác an toàn, tĩnh lặng chưa từng có.Đến khi An Nhiên làm vệ sinh xong, thay quần áo đi ra ngoài, vừa mở cửa phòng đã ngửi thấy một làn hương thức ăn thơm nức.Quay đầu nhìn về phía phòng bếp, thì thấy Tô Dịch Thừa mặc tạp dề đưa lưng về phía cô đang chiên cái gì đó, lò nướng bên cạnh đang có hai miếng sandwich đã nướng xong. An Nhiên sững sờ nhìn một cái, rồi không tự giác mà đi đến phòng bếp, nhìn thấy trên bàn ăn đã bày hai phần trứng ốp lết, bộ dáng đã chín năm phần, lòng đỏ lòng trắng phân biệt rõ ràng.Vào lúc An Nhiên thất thần, thì Tô Dịch Thừa nhấc nồi xoay người, gặp ánh mắt của An Nhiên, anh khẽ cười: “Dậy rồi à, vừa vặn ăn sáng.” Nói xong, anh đặt nồi giò chiên lên mâm.“Anh…” An Nhiên nhìn anh, mở miệng định nói gì đó lại không biết nói gì.“Muốn uống sữa tươi hay nước hoa quả?” Tô Dịch Thừa hỏi, rồi xoay người đi mở tủ lạnh lấy đồ uống, vừa nói: “Hay là uống sữa tươi đi, buổi sáng uống sữa tươi rất tốt.” Anh xoay người nhìn lại An Nhiên, chỉ thấy cô vẫn nhìn chằm chằm vào mình, liền khó hiểu hỏi: “sao vậy?”An Nhiên lắc đầu, vòng qua tường bếp, sau đó ngồi xuống trước bàn ăn.Tô Dịch Thừa đưa sữa tươi đã hâm nóng cho cô, còn rót cho mình ly nước hoa quả, ngồi xuống ở đối diện cô, đưa bữa ăn sáng cho cô xong, nói: “Nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”Nghe thế, An Nhiên gật đầu, miệng cắn miếng trứng ốp lết, cười cười với anh, “ăn ngon.”Tô Dịch Thừa mỉm cười, cắn miếng bánh sanwich, uống ly nước hoa quả. “Ăn xong anh đưa em đi làm, hôm nay anh phải đi công tác ở huyện Quế Châu, chắc buổi tối không về được, buổi tối tự em lái xe về không có vấn đề gì chứ.”An Nhiên nhìn anh, tức giận thì thầm: “Tôi cũng không phải trẻ con.” Năm nay cô đã 28 tuổi rồi, đã ra xã hội độc lập trên dưới sáu năm, toàn là về nhà một mình a!Tô Dịch Thừa liếc nhìn cô một cái, rồi cười cười, lấy ra một cái chìa khóa từ trong ví tiền đặt trên bàn ăn, “Đây là chìa khóa nhà, hôm qua anh đã làm thêm một cái nhưng quên đưa cho em.”An Nhiên gật đầu, bỏ cái chìa khóa vào trong túi áo.Ăn sáng xong Tô Dịch Thừa khăng khăng đưa An Nhiên đi làm, An Nhiên từ chối không được, đành để anh đưa đi, nhưng cách công ty một ngã rẽ thì bảo anh dừng lại, cô không muốn lại bị người cùng công ty bắt gặp, nếu mỗi người đều nghĩ như Tiếu Hiểu thì cô thật không có cách nào sống nổi.Chẳng qua là An Nhiên không ngờ Mạc Phi lại chờ ở cửa công ty, đứng trước cửa, gương mặt tuấn tú, vóc người có tỷ lệ hoàn mỹ, tựa như là chiếc xe sang trọng bắt mắt, thường thu hút ánh mắt của không ít cô gái trẻ của công ty An Nhiên cùng những công ty khác.An Nhiên vẫn biết Mạc Phi là người đàn ông đẹp trai hơn người, điều này từ khi mới vào đại học cô đã biết rõ, nếu không thì anh sẽ không chiếm lấy danh hiệu gương mặt điển trai nhất trường Đại Liên trong bốn năm liền, mà Trình Tường nhà Lâm Lệ chỉ có thể đứng thứ hai. An Nhiên thừa nhận từng có thời gian ngắn cô bị gương mặt tuấn tú này mê hoặc, nhìn thế nào cũng không chán ghét, nhìn thế nào cũng đẹp đẽ. Nhưng mà chính gương mặt này từng mang đến cho cô tổn thương sâu sắc nhất.An Nhiên hít sâu, cứ gặp hết lần này đến lần khác, khiến lòng cô từ kích động ban đầu, đến ngày hôm qua giả vờ bình tĩnh, đến giờ phút này lại đối xử với anh như không có gì, cô tin mình sẽ rời bỏ tình yêu bốn năm, cùng với sáu năm chưa quên được, từ từ quên lãng những vướng mắt suốt mười năm với người đàn ông này.Chia tay gặp lại vẫn làm bạn bè, lời này rất khó áp dụng vào trường hợp của An Nhiên, cô không có cách nào đối xử với Mạc Phi như đối với Lâm Lệ, cũng không thể coi anh như đồng nghiệp trong công ty, cuối cùng lựa chọn duy nhất chính là làm người xa lạ.Hít sâu một hơi, cô đi về phía trước, mắt nhìn thẳng phía trước, ánh mắt không hề dừng lại trên người anh, dù chỉ 0.01 giây. Nếu đã không có cách nào trở thành người thân thiết nhất, cũng không muốn trở thành người đáng hận nhất, có lẽ, chỉ có thân phận người xa lạ mới thích hợp cho nam nữ đã chia tay.Mạc Phi nhìn cô từ từ đi qua trước mặt mình, ánh mắt kia không hề nhìn anh lấy một cái, trái tim anh giống như là thủy tinh rơi xuống nát vụn.“An Nhiên.” Đúng là vẫn không chịu được, khi cô đi qua anh đưa tay ra nắm tay cô thật chặt.An Nhiên không xoay người, không nhìn anh một cái, chỉ nói: “Làm phiền anh buông tay.” Là ngữ điệu của người xa lạ, không hề pha trộn cảm xúc gì.“An Nhiên, chúng ta nói chuyện một chút, anh có lời muốn nói với em.” Mạc Phi nắm tay cô chặt hơn nữa, anh không dám buông tay, dù biết mình đã không có tư cách nắm tay cô, nhưng anh biết, nếu lúc này anh buông tay, anh thật sự không giành được cô nữa, người đàn ông xuất sắc ngày hôm qua khiến anh có phần sợ hãi.An Nhiên nhắm mắt lại, cô thật sự không có ý định khiến tình huống quá ồn ào, khó xử. Hít một hơi thật sâu, xoay người, cố gắng khiến mình thật bình tĩnh nhìn anh ta, rồi nói: “Nếu anh thật có gì cần nói vậy thì chúng ta nói rõ ràng ở đây, nhưng mà, trước tiên buông tay tôi ra.”Mạc Phi không buông tay, nhìn cô thật sâu, nói: “Chúng ta đổi chỗ nói đi.” Anh có lời nói với cô, nhưng mà tất nhiên sẽ không ở đây, nhiều người đi lại không phải là địa điểm thích hợp.“Xin lỗi, đến giờ tôi phải đi làm rồi.” Mặt không có biểu tình gì, An Nhiên nói xong liền muốn rút tay ra, nhưng bị anh nắm chặt, làm thế nào cũng không rút ra được. An Nhiên có chút bực bội, tức giận nhìn chằm chằm anh, lớn tiếng hỏi: “Đến tột cùng là anh muốn làm cái gì!”“Anh chỉ muốn nói chuyện rõ ràng với em một chút.” Mạc Phi nhìn cô chằm chằm, nhưng cũng không buông tay.“Chị Cố?” Phía sau, Lăng Lâm mặc một bộ đồ công sở thời trang Channel màu hồng cùng một túi xách đồng màu, nhìn An Nhiên và Mạc Phi, cười cười có phần mờ ám: “Chị Cố, bạn trai chị hả, rất đẹp trai.” Nói xong, cản bản không đợi An Nhiên trả lời đúng hay không, liều nghiêng đầu chào hỏi Mạc Phi: “Xin chào, em tên là Lăng Lâm, là thực tập sinh của chị Cố.”Mạc Phi chỉ cười cười với cô ta, nhưng không giải thích nhiều cũng không muốn giải thích. Tay vẫn nắm chặt An Nhiên, hôm nay, anh phải nói rõ với cô, nếu không, anh sợ anh thực không còn cơ hội.“Lăng Lâm, cô giúp tôi xin tổng giám đốc cho nghỉ một tiếng.” An Nhiên nói với Lăng Lâm xong, rồi quay đầu nói với Mạc Phi: “Quán cà phê đối diện, tôi chỉ có một tiếng.”3
Hôm sau khi An Nhiên tỉnh lại, Tô Dịch Thừa đã rời đi, nửa giường bên cạnh trống
rỗng.
An Nhiên nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn cái gối khác, khuôn mặt khẽ
phiếm hồng, cô nghĩ là cô sẽ không có quen, không có thói quen bị một người đàn
ông xa lạ ôm ngủ, nhưng xem ra, hiện tại sự việc hình như không hoàn toàn như
vậy, cô cũng không chán ghét cái ôm của anh, thậm chí có cảm giác an toàn, tĩnh
lặng chưa từng có.
Đến khi An Nhiên làm vệ sinh xong, thay quần áo đi ra
ngoài, vừa mở cửa phòng đã ngửi thấy một làn hương thức ăn thơm nức.
Quay đầu
nhìn về phía phòng bếp, thì thấy Tô Dịch Thừa mặc tạp dề đưa lưng về phía cô
đang chiên cái gì đó, lò nướng bên cạnh đang có hai miếng sandwich đã nướng
xong. An Nhiên sững sờ nhìn một cái, rồi không tự giác mà đi đến phòng bếp, nhìn
thấy trên bàn ăn đã bày hai phần trứng ốp lết, bộ dáng đã chín năm phần, lòng đỏ
lòng trắng phân biệt rõ ràng.
Vào lúc An Nhiên thất thần, thì Tô Dịch Thừa
nhấc nồi xoay người, gặp ánh mắt của An Nhiên, anh khẽ cười: “Dậy rồi à, vừa vặn
ăn sáng.” Nói xong, anh đặt nồi giò chiên lên mâm.
“Anh…” An Nhiên nhìn anh,
mở miệng định nói gì đó lại không biết nói gì.
“Muốn uống sữa tươi hay nước
hoa quả?” Tô Dịch Thừa hỏi, rồi xoay người đi mở tủ lạnh lấy đồ uống, vừa nói:
“Hay là uống sữa tươi đi, buổi sáng uống sữa tươi rất tốt.” Anh xoay người nhìn
lại An Nhiên, chỉ thấy cô vẫn nhìn chằm chằm vào mình, liền khó hiểu hỏi: “sao
vậy?”
An Nhiên lắc đầu, vòng qua tường bếp, sau đó ngồi xuống trước bàn
ăn.
Tô Dịch Thừa đưa sữa tươi đã hâm nóng cho cô, còn rót cho mình ly nước
hoa quả, ngồi xuống ở đối diện cô, đưa bữa ăn sáng cho cô xong, nói: “Nếm thử
xem có hợp khẩu vị không.”
Nghe thế, An Nhiên gật đầu, miệng cắn miếng trứng
ốp lết, cười cười với anh, “ăn ngon.”
Tô Dịch Thừa mỉm cười, cắn miếng bánh
sanwich, uống ly nước hoa quả. “Ăn xong anh đưa em đi làm, hôm nay anh phải đi
công tác ở huyện Quế Châu, chắc buổi tối không về được, buổi tối tự em lái xe về
không có vấn đề gì chứ.”
An Nhiên nhìn anh, tức giận thì thầm: “Tôi cũng
không phải trẻ con.” Năm nay cô đã 28 tuổi rồi, đã ra xã hội độc lập trên dưới
sáu năm, toàn là về nhà một mình a!
Tô Dịch Thừa liếc nhìn cô một cái, rồi
cười cười, lấy ra một cái chìa khóa từ trong ví tiền đặt trên bàn ăn, “Đây là
chìa khóa nhà, hôm qua anh đã làm thêm một cái nhưng quên đưa cho em.”
An
Nhiên gật đầu, bỏ cái chìa khóa vào trong túi áo.
Ăn sáng xong Tô Dịch Thừa
khăng khăng đưa An Nhiên đi làm, An Nhiên từ chối không được, đành để anh đưa
đi, nhưng cách công ty một ngã rẽ thì bảo anh dừng lại, cô không muốn lại bị
người cùng công ty bắt gặp, nếu mỗi người đều nghĩ như Tiếu Hiểu thì cô thật
không có cách nào sống nổi.
Chẳng qua là An Nhiên không ngờ Mạc Phi lại chờ ở
cửa công ty, đứng trước cửa, gương mặt tuấn tú, vóc người có tỷ lệ hoàn mỹ, tựa
như là chiếc xe sang trọng bắt mắt, thường thu hút ánh mắt của không ít cô gái
trẻ của công ty An Nhiên cùng những công ty khác.
An Nhiên vẫn biết Mạc Phi
là người đàn ông đẹp trai hơn người, điều này từ khi mới vào đại học cô đã biết
rõ, nếu không thì anh sẽ không chiếm lấy danh hiệu gương mặt điển trai nhất
trường Đại Liên trong bốn năm liền, mà Trình Tường nhà Lâm Lệ chỉ có thể đứng
thứ hai. An Nhiên thừa nhận từng có thời gian ngắn cô bị gương mặt tuấn tú này
mê hoặc, nhìn thế nào cũng không chán ghét, nhìn thế nào cũng đẹp đẽ. Nhưng mà
chính gương mặt này từng mang đến cho cô tổn thương sâu sắc nhất.
An Nhiên
hít sâu, cứ gặp hết lần này đến lần khác, khiến lòng cô từ kích động ban đầu,
đến ngày hôm qua giả vờ bình tĩnh, đến giờ phút này lại đối xử với anh như không
có gì, cô tin mình sẽ rời bỏ tình yêu bốn năm, cùng với sáu năm chưa quên được,
từ từ quên lãng những vướng mắt suốt mười năm với người đàn ông này.
Chia tay
gặp lại vẫn làm bạn bè, lời này rất khó áp dụng vào trường hợp của An Nhiên, cô
không có cách nào đối xử với Mạc Phi như đối với Lâm Lệ, cũng không thể coi anh
như đồng nghiệp trong công ty, cuối cùng lựa chọn duy nhất chính là làm người xa
lạ.
Hít sâu một hơi, cô đi về phía trước, mắt nhìn thẳng phía trước, ánh mắt
không hề dừng lại trên người anh, dù chỉ 0.01 giây. Nếu đã không có cách nào trở
thành người thân thiết nhất, cũng không muốn trở thành người đáng hận nhất, có
lẽ, chỉ có thân phận người xa lạ mới thích hợp cho nam nữ đã chia tay.
Mạc
Phi nhìn cô từ từ đi qua trước mặt mình, ánh mắt kia không hề nhìn anh lấy một
cái, trái tim anh giống như là thủy tinh rơi xuống nát vụn.
“An Nhiên.” Đúng
là vẫn không chịu được, khi cô đi qua anh đưa tay ra nắm tay cô thật chặt.
An
Nhiên không xoay người, không nhìn anh một cái, chỉ nói: “Làm phiền anh buông
tay.” Là ngữ điệu của người xa lạ, không hề pha trộn cảm xúc gì.
“An Nhiên,
chúng ta nói chuyện một chút, anh có lời muốn nói với em.” Mạc Phi nắm tay cô
chặt hơn nữa, anh không dám buông tay, dù biết mình đã không có tư cách nắm tay
cô, nhưng anh biết, nếu lúc này anh buông tay, anh thật sự không giành được cô
nữa, người đàn ông xuất sắc ngày hôm qua khiến anh có phần sợ hãi.
An Nhiên
nhắm mắt lại, cô thật sự không có ý định khiến tình huống quá ồn ào, khó xử. Hít
một hơi thật sâu, xoay người, cố gắng khiến mình thật bình tĩnh nhìn anh ta, rồi
nói: “Nếu anh thật có gì cần nói vậy thì chúng ta nói rõ ràng ở đây, nhưng mà,
trước tiên buông tay tôi ra.”
Mạc Phi không buông tay, nhìn cô thật sâu, nói:
“Chúng ta đổi chỗ nói đi.” Anh có lời nói với cô, nhưng mà tất nhiên sẽ không ở
đây, nhiều người đi lại không phải là địa điểm thích hợp.
“Xin lỗi, đến giờ
tôi phải đi làm rồi.” Mặt không có biểu tình gì, An Nhiên nói xong liền muốn rút
tay ra, nhưng bị anh nắm chặt, làm thế nào cũng không rút ra được. An Nhiên có
chút bực bội, tức giận nhìn chằm chằm anh, lớn tiếng hỏi: “Đến tột cùng là anh
muốn làm cái gì!”
“Anh chỉ muốn nói chuyện rõ ràng với em một chút.” Mạc Phi
nhìn cô chằm chằm, nhưng cũng không buông tay.
“Chị Cố?” Phía sau, Lăng Lâm
mặc một bộ đồ công sở thời trang Channel màu hồng cùng một túi xách đồng màu,
nhìn An Nhiên và Mạc Phi, cười cười có phần mờ ám: “Chị Cố, bạn trai chị hả, rất
đẹp trai.” Nói xong, cản bản không đợi An Nhiên trả lời đúng hay không, liều
nghiêng đầu chào hỏi Mạc Phi: “Xin chào, em tên là Lăng Lâm, là thực tập sinh
của chị Cố.”
Mạc Phi chỉ cười cười với cô ta, nhưng không giải thích nhiều
cũng không muốn giải thích. Tay vẫn nắm chặt An Nhiên, hôm nay, anh phải nói rõ
với cô, nếu không, anh sợ anh thực không còn cơ hội.
“Lăng Lâm, cô giúp tôi
xin tổng giám đốc cho nghỉ một tiếng.” An Nhiên nói với Lăng Lâm xong, rồi quay
đầu nói với Mạc Phi: “Quán cà phê đối diện, tôi chỉ có một tiếng.”3
Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… Hôm sau khi An Nhiên tỉnh lại, Tô Dịch Thừa đã rời đi, nửa giường bên cạnh trống rỗng.An Nhiên nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn cái gối khác, khuôn mặt khẽ phiếm hồng, cô nghĩ là cô sẽ không có quen, không có thói quen bị một người đàn ông xa lạ ôm ngủ, nhưng xem ra, hiện tại sự việc hình như không hoàn toàn như vậy, cô cũng không chán ghét cái ôm của anh, thậm chí có cảm giác an toàn, tĩnh lặng chưa từng có.Đến khi An Nhiên làm vệ sinh xong, thay quần áo đi ra ngoài, vừa mở cửa phòng đã ngửi thấy một làn hương thức ăn thơm nức.Quay đầu nhìn về phía phòng bếp, thì thấy Tô Dịch Thừa mặc tạp dề đưa lưng về phía cô đang chiên cái gì đó, lò nướng bên cạnh đang có hai miếng sandwich đã nướng xong. An Nhiên sững sờ nhìn một cái, rồi không tự giác mà đi đến phòng bếp, nhìn thấy trên bàn ăn đã bày hai phần trứng ốp lết, bộ dáng đã chín năm phần, lòng đỏ lòng trắng phân biệt rõ ràng.Vào lúc An Nhiên thất thần, thì Tô Dịch Thừa nhấc nồi xoay người, gặp ánh mắt của An Nhiên, anh khẽ cười: “Dậy rồi à, vừa vặn ăn sáng.” Nói xong, anh đặt nồi giò chiên lên mâm.“Anh…” An Nhiên nhìn anh, mở miệng định nói gì đó lại không biết nói gì.“Muốn uống sữa tươi hay nước hoa quả?” Tô Dịch Thừa hỏi, rồi xoay người đi mở tủ lạnh lấy đồ uống, vừa nói: “Hay là uống sữa tươi đi, buổi sáng uống sữa tươi rất tốt.” Anh xoay người nhìn lại An Nhiên, chỉ thấy cô vẫn nhìn chằm chằm vào mình, liền khó hiểu hỏi: “sao vậy?”An Nhiên lắc đầu, vòng qua tường bếp, sau đó ngồi xuống trước bàn ăn.Tô Dịch Thừa đưa sữa tươi đã hâm nóng cho cô, còn rót cho mình ly nước hoa quả, ngồi xuống ở đối diện cô, đưa bữa ăn sáng cho cô xong, nói: “Nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”Nghe thế, An Nhiên gật đầu, miệng cắn miếng trứng ốp lết, cười cười với anh, “ăn ngon.”Tô Dịch Thừa mỉm cười, cắn miếng bánh sanwich, uống ly nước hoa quả. “Ăn xong anh đưa em đi làm, hôm nay anh phải đi công tác ở huyện Quế Châu, chắc buổi tối không về được, buổi tối tự em lái xe về không có vấn đề gì chứ.”An Nhiên nhìn anh, tức giận thì thầm: “Tôi cũng không phải trẻ con.” Năm nay cô đã 28 tuổi rồi, đã ra xã hội độc lập trên dưới sáu năm, toàn là về nhà một mình a!Tô Dịch Thừa liếc nhìn cô một cái, rồi cười cười, lấy ra một cái chìa khóa từ trong ví tiền đặt trên bàn ăn, “Đây là chìa khóa nhà, hôm qua anh đã làm thêm một cái nhưng quên đưa cho em.”An Nhiên gật đầu, bỏ cái chìa khóa vào trong túi áo.Ăn sáng xong Tô Dịch Thừa khăng khăng đưa An Nhiên đi làm, An Nhiên từ chối không được, đành để anh đưa đi, nhưng cách công ty một ngã rẽ thì bảo anh dừng lại, cô không muốn lại bị người cùng công ty bắt gặp, nếu mỗi người đều nghĩ như Tiếu Hiểu thì cô thật không có cách nào sống nổi.Chẳng qua là An Nhiên không ngờ Mạc Phi lại chờ ở cửa công ty, đứng trước cửa, gương mặt tuấn tú, vóc người có tỷ lệ hoàn mỹ, tựa như là chiếc xe sang trọng bắt mắt, thường thu hút ánh mắt của không ít cô gái trẻ của công ty An Nhiên cùng những công ty khác.An Nhiên vẫn biết Mạc Phi là người đàn ông đẹp trai hơn người, điều này từ khi mới vào đại học cô đã biết rõ, nếu không thì anh sẽ không chiếm lấy danh hiệu gương mặt điển trai nhất trường Đại Liên trong bốn năm liền, mà Trình Tường nhà Lâm Lệ chỉ có thể đứng thứ hai. An Nhiên thừa nhận từng có thời gian ngắn cô bị gương mặt tuấn tú này mê hoặc, nhìn thế nào cũng không chán ghét, nhìn thế nào cũng đẹp đẽ. Nhưng mà chính gương mặt này từng mang đến cho cô tổn thương sâu sắc nhất.An Nhiên hít sâu, cứ gặp hết lần này đến lần khác, khiến lòng cô từ kích động ban đầu, đến ngày hôm qua giả vờ bình tĩnh, đến giờ phút này lại đối xử với anh như không có gì, cô tin mình sẽ rời bỏ tình yêu bốn năm, cùng với sáu năm chưa quên được, từ từ quên lãng những vướng mắt suốt mười năm với người đàn ông này.Chia tay gặp lại vẫn làm bạn bè, lời này rất khó áp dụng vào trường hợp của An Nhiên, cô không có cách nào đối xử với Mạc Phi như đối với Lâm Lệ, cũng không thể coi anh như đồng nghiệp trong công ty, cuối cùng lựa chọn duy nhất chính là làm người xa lạ.Hít sâu một hơi, cô đi về phía trước, mắt nhìn thẳng phía trước, ánh mắt không hề dừng lại trên người anh, dù chỉ 0.01 giây. Nếu đã không có cách nào trở thành người thân thiết nhất, cũng không muốn trở thành người đáng hận nhất, có lẽ, chỉ có thân phận người xa lạ mới thích hợp cho nam nữ đã chia tay.Mạc Phi nhìn cô từ từ đi qua trước mặt mình, ánh mắt kia không hề nhìn anh lấy một cái, trái tim anh giống như là thủy tinh rơi xuống nát vụn.“An Nhiên.” Đúng là vẫn không chịu được, khi cô đi qua anh đưa tay ra nắm tay cô thật chặt.An Nhiên không xoay người, không nhìn anh một cái, chỉ nói: “Làm phiền anh buông tay.” Là ngữ điệu của người xa lạ, không hề pha trộn cảm xúc gì.“An Nhiên, chúng ta nói chuyện một chút, anh có lời muốn nói với em.” Mạc Phi nắm tay cô chặt hơn nữa, anh không dám buông tay, dù biết mình đã không có tư cách nắm tay cô, nhưng anh biết, nếu lúc này anh buông tay, anh thật sự không giành được cô nữa, người đàn ông xuất sắc ngày hôm qua khiến anh có phần sợ hãi.An Nhiên nhắm mắt lại, cô thật sự không có ý định khiến tình huống quá ồn ào, khó xử. Hít một hơi thật sâu, xoay người, cố gắng khiến mình thật bình tĩnh nhìn anh ta, rồi nói: “Nếu anh thật có gì cần nói vậy thì chúng ta nói rõ ràng ở đây, nhưng mà, trước tiên buông tay tôi ra.”Mạc Phi không buông tay, nhìn cô thật sâu, nói: “Chúng ta đổi chỗ nói đi.” Anh có lời nói với cô, nhưng mà tất nhiên sẽ không ở đây, nhiều người đi lại không phải là địa điểm thích hợp.“Xin lỗi, đến giờ tôi phải đi làm rồi.” Mặt không có biểu tình gì, An Nhiên nói xong liền muốn rút tay ra, nhưng bị anh nắm chặt, làm thế nào cũng không rút ra được. An Nhiên có chút bực bội, tức giận nhìn chằm chằm anh, lớn tiếng hỏi: “Đến tột cùng là anh muốn làm cái gì!”“Anh chỉ muốn nói chuyện rõ ràng với em một chút.” Mạc Phi nhìn cô chằm chằm, nhưng cũng không buông tay.“Chị Cố?” Phía sau, Lăng Lâm mặc một bộ đồ công sở thời trang Channel màu hồng cùng một túi xách đồng màu, nhìn An Nhiên và Mạc Phi, cười cười có phần mờ ám: “Chị Cố, bạn trai chị hả, rất đẹp trai.” Nói xong, cản bản không đợi An Nhiên trả lời đúng hay không, liều nghiêng đầu chào hỏi Mạc Phi: “Xin chào, em tên là Lăng Lâm, là thực tập sinh của chị Cố.”Mạc Phi chỉ cười cười với cô ta, nhưng không giải thích nhiều cũng không muốn giải thích. Tay vẫn nắm chặt An Nhiên, hôm nay, anh phải nói rõ với cô, nếu không, anh sợ anh thực không còn cơ hội.“Lăng Lâm, cô giúp tôi xin tổng giám đốc cho nghỉ một tiếng.” An Nhiên nói với Lăng Lâm xong, rồi quay đầu nói với Mạc Phi: “Quán cà phê đối diện, tôi chỉ có một tiếng.”3