Tháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học…
Chương 53: Đêm nay
Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… Dọc đường đi An Nhiên chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dại ra, không có tiêu cự.Tô Dịch Thừa nhìn cô, không nói gì, đưa một tay ra, kéo tay cô nắm thật chặt. Chuyện tối hôm nay khiến anh có chút bất ngờ, nhưng cũng cho anh biết rõ một việc, về hôn nhân, không phải là bên cạnh cô không có người thích hợp, chỉ là cô có người trong lòng sáu năm rồi, cuối cùng khi cô hoàn toàn tuyệt vọng không đợi nữa, thì đúng lúc gặp gỡ anh.Anh nghĩ nếu hôm đó không phải cô đến nhầm địa chỉ, đổi thành người đàn ông khác, có lẽ hiện tại cô đã là vợ của người khác rồi. Nghĩ thế, Tô Dịch Thừa cảm thấy buồn bực ở trong lòng, có loại cảm giác khó chịu khó nói nên lời. Lực đạo nắm tay cô cũng mạnh hơn rất nhiều, ngay cả bản thân cũng không cảm giác được.An Nhiên buồn bực, bị đau kêu lên, quay đầu, nhìn anh.Ý thức được mình làm đau cô, Tô Dịch Thừa kinh ngạc vì sự thất thố của mình, đồng thời cũng cười cười xin lỗi cô, bàn tay xoa xoa bàn tay nhỏ bé của cô, khóe miệng hàm chứa ý cười nhàn nhạt, nói: “Mệt không, mệt mỏi thì dựa lưng ngủ một chút, đến nơi, anh gọi em.”An Nhiên nhìn anh, một lúc lâu mới gật đầu, tựa lưng vào ghế chậm rãi nhắm mắt lại.Tô Dịch Thừa điều chỉnh tốt vị trí của cô, để cô nằm thoải mái hơn chút ít.Xe chạy rất êm, An Nhiên nửa nằm trên ghế, trên người đắp cái áo khoác của Tô Dịch Thừa, hô hấp rất bình ổn.Xe chậm rãi đi vào tầng hầm khu cư xá, sau đó Tô Dịch Thừa tắt máy nhìn An Nhiên đang dựa vào ghế nhắm mắt bên cạnh, anh biết cô thật sự thì không hề ngủ, mặc dù hô hấp bình ổn, nhưng hàng lông mi run rẩy kia đã bán đứng sự ngụy trang của cô.Tô Dịch Thừa im lặng nhìn cô một lát, cuối cùng không đánh thức cô, mở cửa xuống xe, lại vòng qua đầu xe mở cửa ôm cô ra khỏi xe, sau đó ôm cô vào thang máy, ôm cô mở cửa vào nhà, cuối cùng ôm cô vào phòng ngủ, rồi thả cô lên trên giường.Cả quá trình, An Nhiên vẫn giả vờ ngủ, mà Tô Dịch Thừa cũng không vạch trần, chỉ coi như cô đã ngủ say thật sự. Ngồi ở mép giường nhìn những sợi tóc tán loạn trên trán cô, đưa tay vén lên, lộ ra đôi mi thanh tú, xinh xắn của cô, anh nhẹ nhàng xoa xoa, vuốt lên nếp nhăn đang nhíu chặt của cô rồi đứng dậy đi vào phòng tắm. Khi Tô Dịch Thừa mang khăn ấm đi ra vẫn thấy An Nhiên nhắm mắt nằm trên giường như thế, chỉ là khóe mắt có giọt lệ trào ra. Anh ngây ngốc nhìn dòng nước mắt kia, trong lòng có cảm giác không nói nên lời.Mà thật lâu sau này khi lại nhìn thấy cô rơi nước mắt lần nữa, Tô Dịch Thừa mới hiểu được loại cảm giác này gọi là đau lòng.Vẫn không đánh thức cô, mở khăn mặt, thay cô lau đi nước mắt, lau đi bụi bặm và mỏi mệt trên khuôn mặt cô, sau đó lại vào phòng tắm, đổi lấy cái khăn lông đi ra, cầm tay cô, lau từng ngón tay sạch sẽ.Lông mày An Nhiên run rẩy, thậm chí cả tay cũng không động đậy, Tô Dịch Thừa giương mắt nhìn cô, một lúc lâu, vẫn không thấy cô mở mắt. Cũng không nói gì, kéo một cái tay khác của cô, cũng dùng cách đó chà lau sạch sẽ cho cô.Lúc Tô Dịch Thừa đứng dậy chuẩn bị cất khăn lông vào phòng tắm thì Tô Dịch Kiều gọi điện thoại đến. Quay đầu nhìn cô một cái, Tô Dịch Thừa cầm điện thoại ra khỏi phòng ngủ.Khi anh vừa ra ngoài thì An Nhiên đồng thời mở mắt ra, nhìn bóng lưng của anh đi ra khỏi cửa, thuận tay khép cửa, nhưng vì không đủ mạnh, nên cửa phòng cũng không đóng hẳn.Cô có thể nghe thấy tiếng anh nói chuyện điện thoại, có thể đoán ra người gọi tới là Tô Dịch Kiều, căn cứ vào lời anh đáp, có thể đoán được mục đích gọi điện thoại của Tô Dịch Kiều, chắc là nghe nói về trò cười trước cửa Du Nhiên Cư lúc tối.An Nhiên không biết Tô Dịch Thừa trả lời như thế nào, vì anh cố ý giảm bớt thanh âm xuống, cầm điện thoại di động bước xa dần.An Nhiên nằm ở trên giường, mở mắt nhìn trần nhà, tối nay Mạc Phi thật xa lạ, hoàn toàn không hề giống sáu năm trước.Trước kia anh nhã nhặn cùng tỏa sáng ấm áp, mỗi lần gặp mặt luôn tươi cười, chưa bao giờ có sắc mặt mất khống chế, thậm chí khi xoay người rời đi khi đó cũng nở nụ cười, mặc dù nụ cười đó chất chứa sự áy náy. Nhưng hôm nay cô thấy anh ta không hề rực rỡ như sáu năm trước mà nhiều hơn là sự đáng sợ, loại vẻ mặt âm ngoan đó cô chưa hề nhìn thấy.Thời gian thật sự là lưỡi dao lóc ra từng mảng từng mảng sự việc khi xưa, khi gặp lại, nó đã hoàn toàn thay đổi, không còn có dấu vết của ngày xưa.Điều khiến cô bất ngờ là Tô Dịch Thừa lại không hỏi gì cả, cô không đoán được tâm tư của người đàn ông này, nhưng cũng rất cảm ơn anh không hỏi, buổi tối hôm nay quá lộn xộn rồi, dù có hỏi, cô cũng không biết phải bắt đầu nói từ đâu, nói như thế nào nữa.Có những vết sẹo, không phải là đã khá hơn là có thể không đau.Nghe được tiếng bước chân của anh, An Nhiên chậm rãi nhắm mắt lại, xoay người, để thân thể đưa lưng về phía cửa phòng.Tô Dịch Thừa nhìn cô đưa lưng về phía mình, lẳng lặng nhìn một chút, cuối cùng không nói gì, lấy đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra, sau đó đi thẳng vào phòng tắm.Khi Tô Dịch Thừa tắm rửa xong, bước ra từ phòng tắm, An Nhiên vẫn duy trì tư thế vừa rồi, bộ dáng chưa hề động tí nào.Lau qua đầu, để khăn lông vào một bên, Tô Dịch Thừa vén chăn nằm xuống cạnh cô, tắt đèn, trong màn đêm, y theo ngày thường anh đưa tay kéo cô vào trong lòng, để lưng cô dán vào lồng ngực anh, cằm mình nhẹ nhàng đặt lên trên tóc cô. Tay vòng lên thắt lưng cô, ôm trọn bụng cô, sau đó đan xen mười ngón tay.Anh nghe thấy hô hấp của cô hơi rối loạn, thân thể có chút cứng ngắc, mất tự nhiên. Trong bóng tối, dưới lớp chăn tơ tằm thư thái, Tô Dịch Thừa ôm thân thể của cô vào lòng, để cô càng dán chặt vào mình. Cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên trên đỉnh đầu cô: “ngủ đi…!”Trong bóng tối đưa lưng về phía anh, An Nhiên lặng lẽ mở mắt, nắm tay anh thật chặt, sau đó một lần nữa từ từ nhắm mắt lại.Không bao lâu sau, khi chỉ còn ánh trăng mờ nhạt chiếu vào, trong căn phòng vang lên tiếng hô hấp nhẹ nhàng, thong dong mà đều đặn. Tô Dịch Thừa ôm An Nhiên, khóe miệng cuối cùng cũng chậm rãi cong lên, lần này anh xác định là cô thật sự đã ngủ, không phải là nhắm hai mắt giả vờ.Sau đó, ôm lấy thân thể mềm mại của cô, Tô Dịch Thừa cũng chậm rãi nhắm mắt lại, cùng cô ngủ thiếp đi, hô hấp đan xen hô hấp của cô, trong màn đêm có loại nhịp nhàng đầy ý vị.
Dọc đường đi An Nhiên chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dại ra, không
có tiêu cự.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, không nói gì, đưa một tay ra, kéo tay cô
nắm thật chặt. Chuyện tối hôm nay khiến anh có chút bất ngờ, nhưng cũng cho anh
biết rõ một việc, về hôn nhân, không phải là bên cạnh cô không có người thích
hợp, chỉ là cô có người trong lòng sáu năm rồi, cuối cùng khi cô hoàn toàn tuyệt
vọng không đợi nữa, thì đúng lúc gặp gỡ anh.
Anh nghĩ nếu hôm đó không phải
cô đến nhầm địa chỉ, đổi thành người đàn ông khác, có lẽ hiện tại cô đã là vợ
của người khác rồi. Nghĩ thế, Tô Dịch Thừa cảm thấy buồn bực ở trong lòng, có
loại cảm giác khó chịu khó nói nên lời. Lực đạo nắm tay cô cũng mạnh hơn rất
nhiều, ngay cả bản thân cũng không cảm giác được.
An Nhiên buồn bực, bị đau
kêu lên, quay đầu, nhìn anh.
Ý thức được mình làm đau cô, Tô Dịch Thừa kinh
ngạc vì sự thất thố của mình, đồng thời cũng cười cười xin lỗi cô, bàn tay xoa
xoa bàn tay nhỏ bé của cô, khóe miệng hàm chứa ý cười nhàn nhạt, nói: “Mệt
không, mệt mỏi thì dựa lưng ngủ một chút, đến nơi, anh gọi em.”
An Nhiên nhìn
anh, một lúc lâu mới gật đầu, tựa lưng vào ghế chậm rãi nhắm mắt lại.
Tô Dịch
Thừa điều chỉnh tốt vị trí của cô, để cô nằm thoải mái hơn chút ít.
Xe chạy
rất êm, An Nhiên nửa nằm trên ghế, trên người đắp cái áo khoác của Tô Dịch Thừa,
hô hấp rất bình ổn.
Xe chậm rãi đi vào tầng hầm khu cư xá, sau đó Tô Dịch
Thừa tắt máy nhìn An Nhiên đang dựa vào ghế nhắm mắt bên cạnh, anh biết cô thật
sự thì không hề ngủ, mặc dù hô hấp bình ổn, nhưng hàng lông mi run rẩy kia đã
bán đứng sự ngụy trang của cô.
Tô Dịch Thừa im lặng nhìn cô một lát, cuối
cùng không đánh thức cô, mở cửa xuống xe, lại vòng qua đầu xe mở cửa ôm cô ra
khỏi xe, sau đó ôm cô vào thang máy, ôm cô mở cửa vào nhà, cuối cùng ôm cô vào
phòng ngủ, rồi thả cô lên trên giường.
Cả quá trình, An Nhiên vẫn giả vờ ngủ,
mà Tô Dịch Thừa cũng không vạch trần, chỉ coi như cô đã ngủ say thật sự. Ngồi ở
mép giường nhìn những sợi tóc tán loạn trên trán cô, đưa tay vén lên, lộ ra đôi
mi thanh tú, xinh xắn của cô, anh nhẹ nhàng xoa xoa, vuốt lên nếp nhăn đang nhíu
chặt của cô rồi đứng dậy đi vào phòng tắm. Khi Tô Dịch Thừa mang khăn ấm đi ra
vẫn thấy An Nhiên nhắm mắt nằm trên giường như thế, chỉ là khóe mắt có giọt lệ
trào ra. Anh ngây ngốc nhìn dòng nước mắt kia, trong lòng có cảm giác không nói
nên lời.
Mà thật lâu sau này khi lại nhìn thấy cô rơi nước mắt lần nữa, Tô
Dịch Thừa mới hiểu được loại cảm giác này gọi là đau lòng.
Vẫn không đánh
thức cô, mở khăn mặt, thay cô lau đi nước mắt, lau đi bụi bặm và mỏi mệt trên
khuôn mặt cô, sau đó lại vào phòng tắm, đổi lấy cái khăn lông đi ra, cầm tay cô,
lau từng ngón tay sạch sẽ.
Lông mày An Nhiên run rẩy, thậm chí cả tay cũng
không động đậy, Tô Dịch Thừa giương mắt nhìn cô, một lúc lâu, vẫn không thấy cô
mở mắt. Cũng không nói gì, kéo một cái tay khác của cô, cũng dùng cách đó chà
lau sạch sẽ cho cô.
Lúc Tô Dịch Thừa đứng dậy chuẩn bị cất khăn lông vào
phòng tắm thì Tô Dịch Kiều gọi điện thoại đến. Quay đầu nhìn cô một cái, Tô Dịch
Thừa cầm điện thoại ra khỏi phòng ngủ.
Khi anh vừa ra ngoài thì An Nhiên đồng
thời mở mắt ra, nhìn bóng lưng của anh đi ra khỏi cửa, thuận tay khép cửa, nhưng
vì không đủ mạnh, nên cửa phòng cũng không đóng hẳn.
Cô có thể nghe thấy
tiếng anh nói chuyện điện thoại, có thể đoán ra người gọi tới là Tô Dịch Kiều,
căn cứ vào lời anh đáp, có thể đoán được mục đích gọi điện thoại của Tô Dịch
Kiều, chắc là nghe nói về trò cười trước cửa Du Nhiên Cư lúc tối.
An Nhiên
không biết Tô Dịch Thừa trả lời như thế nào, vì anh cố ý giảm bớt thanh âm
xuống, cầm điện thoại di động bước xa dần.
An Nhiên nằm ở trên giường, mở mắt
nhìn trần nhà, tối nay Mạc Phi thật xa lạ, hoàn toàn không hề giống sáu năm
trước.
Trước kia anh nhã nhặn cùng tỏa sáng ấm áp, mỗi lần gặp mặt luôn tươi
cười, chưa bao giờ có sắc mặt mất khống chế, thậm chí khi xoay người rời đi khi
đó cũng nở nụ cười, mặc dù nụ cười đó chất chứa sự áy náy. Nhưng hôm nay cô thấy
anh ta không hề rực rỡ như sáu năm trước mà nhiều hơn là sự đáng sợ, loại vẻ mặt
âm ngoan đó cô chưa hề nhìn thấy.
Thời gian thật sự là lưỡi dao lóc ra từng
mảng từng mảng sự việc khi xưa, khi gặp lại, nó đã hoàn toàn thay đổi, không còn
có dấu vết của ngày xưa.
Điều khiến cô bất ngờ là Tô Dịch Thừa lại không hỏi
gì cả, cô không đoán được tâm tư của người đàn ông này, nhưng cũng rất cảm ơn
anh không hỏi, buổi tối hôm nay quá lộn xộn rồi, dù có hỏi, cô cũng không biết
phải bắt đầu nói từ đâu, nói như thế nào nữa.
Có những vết sẹo, không phải là
đã khá hơn là có thể không đau.
Nghe được tiếng bước chân của anh, An Nhiên
chậm rãi nhắm mắt lại, xoay người, để thân thể đưa lưng về phía cửa phòng.
Tô
Dịch Thừa nhìn cô đưa lưng về phía mình, lẳng lặng nhìn một chút, cuối cùng
không nói gì, lấy đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra, sau đó đi thẳng vào phòng
tắm.
Khi Tô Dịch Thừa tắm rửa xong, bước ra từ phòng tắm, An Nhiên vẫn duy
trì tư thế vừa rồi, bộ dáng chưa hề động tí nào.
Lau qua đầu, để khăn lông
vào một bên, Tô Dịch Thừa vén chăn nằm xuống cạnh cô, tắt đèn, trong màn đêm, y
theo ngày thường anh đưa tay kéo cô vào trong lòng, để lưng cô dán vào lồng ngực
anh, cằm mình nhẹ nhàng đặt lên trên tóc cô. Tay vòng lên thắt lưng cô, ôm trọn
bụng cô, sau đó đan xen mười ngón tay.
Anh nghe thấy hô hấp của cô hơi rối
loạn, thân thể có chút cứng ngắc, mất tự nhiên. Trong bóng tối, dưới lớp chăn tơ
tằm thư thái, Tô Dịch Thừa ôm thân thể của cô vào lòng, để cô càng dán chặt vào
mình. Cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên
trên đỉnh đầu cô: “ngủ đi…!”
Trong bóng tối đưa lưng về phía anh, An Nhiên
lặng lẽ mở mắt, nắm tay anh thật chặt, sau đó một lần nữa từ từ nhắm mắt
lại.
Không bao lâu sau, khi chỉ còn ánh trăng mờ nhạt chiếu vào, trong căn
phòng vang lên tiếng hô hấp nhẹ nhàng, thong dong mà đều đặn. Tô Dịch Thừa ôm An
Nhiên, khóe miệng cuối cùng cũng chậm rãi cong lên, lần này anh xác định là cô
thật sự đã ngủ, không phải là nhắm hai mắt giả vờ.
Sau đó, ôm lấy thân thể
mềm mại của cô, Tô Dịch Thừa cũng chậm rãi nhắm mắt lại, cùng cô ngủ thiếp đi,
hô hấp đan xen hô hấp của cô, trong màn đêm có loại nhịp nhàng đầy ý vị.
Tiên Hôn Hậu ÁiTác giả: Mạc OanhTruyện Ngôn TìnhTháng tư là một tháng rất được ưa thích, vì nó không quá lạnh, cũng không quá nóng. Hôm nay khí trời lại rất tốt, ánh nắng rất tươi sáng, nhưng tâm tình của Cố An Nhiên thì không được tốt, bản thiết kế mới trình lên ngày hôm qua đến buổi sáng hôm nay thì bị trả về, nguyên nhân thì không có, vì vị Tổng giám tích chữ như vàng kia chỉ nói một chữ, “đổi!” Nhưng đến tột cùng là phải đổi chỗ nào, làm sao đổi, thì lại không nói gì. Cố An Nhiên có chút nhục chí để cây viết cùng bản vẽ trong tay xuống, cô đem hai tay ấn lấy huyệt Thái Dương rồi dựa vào lưng ghế dựa ở phía sau. Vào lúc này điện thoại ở trên bàn vang lên, cầm lấy điện thoại di động, nhìn hàng chữ hiện lên trên màn ảnh, chân mày cô càng nhíu chặt, cú điện thoại này cô thật không muốn nghe, nhưng không nghe cũng phải nghe. Hít sâu một hơi, lúc này Cố An Nhiên mới ấn nút nghe trên điện thoại di động, rồi nói “Mẹ.” “Buổi tối ở phòng cà phê trên lầu một của tiệm cơm Đại Thành, bàn số hai, Lâm An Kiệt, nam, 31 tuổi, tốt nghiệp đại học… Dọc đường đi An Nhiên chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dại ra, không có tiêu cự.Tô Dịch Thừa nhìn cô, không nói gì, đưa một tay ra, kéo tay cô nắm thật chặt. Chuyện tối hôm nay khiến anh có chút bất ngờ, nhưng cũng cho anh biết rõ một việc, về hôn nhân, không phải là bên cạnh cô không có người thích hợp, chỉ là cô có người trong lòng sáu năm rồi, cuối cùng khi cô hoàn toàn tuyệt vọng không đợi nữa, thì đúng lúc gặp gỡ anh.Anh nghĩ nếu hôm đó không phải cô đến nhầm địa chỉ, đổi thành người đàn ông khác, có lẽ hiện tại cô đã là vợ của người khác rồi. Nghĩ thế, Tô Dịch Thừa cảm thấy buồn bực ở trong lòng, có loại cảm giác khó chịu khó nói nên lời. Lực đạo nắm tay cô cũng mạnh hơn rất nhiều, ngay cả bản thân cũng không cảm giác được.An Nhiên buồn bực, bị đau kêu lên, quay đầu, nhìn anh.Ý thức được mình làm đau cô, Tô Dịch Thừa kinh ngạc vì sự thất thố của mình, đồng thời cũng cười cười xin lỗi cô, bàn tay xoa xoa bàn tay nhỏ bé của cô, khóe miệng hàm chứa ý cười nhàn nhạt, nói: “Mệt không, mệt mỏi thì dựa lưng ngủ một chút, đến nơi, anh gọi em.”An Nhiên nhìn anh, một lúc lâu mới gật đầu, tựa lưng vào ghế chậm rãi nhắm mắt lại.Tô Dịch Thừa điều chỉnh tốt vị trí của cô, để cô nằm thoải mái hơn chút ít.Xe chạy rất êm, An Nhiên nửa nằm trên ghế, trên người đắp cái áo khoác của Tô Dịch Thừa, hô hấp rất bình ổn.Xe chậm rãi đi vào tầng hầm khu cư xá, sau đó Tô Dịch Thừa tắt máy nhìn An Nhiên đang dựa vào ghế nhắm mắt bên cạnh, anh biết cô thật sự thì không hề ngủ, mặc dù hô hấp bình ổn, nhưng hàng lông mi run rẩy kia đã bán đứng sự ngụy trang của cô.Tô Dịch Thừa im lặng nhìn cô một lát, cuối cùng không đánh thức cô, mở cửa xuống xe, lại vòng qua đầu xe mở cửa ôm cô ra khỏi xe, sau đó ôm cô vào thang máy, ôm cô mở cửa vào nhà, cuối cùng ôm cô vào phòng ngủ, rồi thả cô lên trên giường.Cả quá trình, An Nhiên vẫn giả vờ ngủ, mà Tô Dịch Thừa cũng không vạch trần, chỉ coi như cô đã ngủ say thật sự. Ngồi ở mép giường nhìn những sợi tóc tán loạn trên trán cô, đưa tay vén lên, lộ ra đôi mi thanh tú, xinh xắn của cô, anh nhẹ nhàng xoa xoa, vuốt lên nếp nhăn đang nhíu chặt của cô rồi đứng dậy đi vào phòng tắm. Khi Tô Dịch Thừa mang khăn ấm đi ra vẫn thấy An Nhiên nhắm mắt nằm trên giường như thế, chỉ là khóe mắt có giọt lệ trào ra. Anh ngây ngốc nhìn dòng nước mắt kia, trong lòng có cảm giác không nói nên lời.Mà thật lâu sau này khi lại nhìn thấy cô rơi nước mắt lần nữa, Tô Dịch Thừa mới hiểu được loại cảm giác này gọi là đau lòng.Vẫn không đánh thức cô, mở khăn mặt, thay cô lau đi nước mắt, lau đi bụi bặm và mỏi mệt trên khuôn mặt cô, sau đó lại vào phòng tắm, đổi lấy cái khăn lông đi ra, cầm tay cô, lau từng ngón tay sạch sẽ.Lông mày An Nhiên run rẩy, thậm chí cả tay cũng không động đậy, Tô Dịch Thừa giương mắt nhìn cô, một lúc lâu, vẫn không thấy cô mở mắt. Cũng không nói gì, kéo một cái tay khác của cô, cũng dùng cách đó chà lau sạch sẽ cho cô.Lúc Tô Dịch Thừa đứng dậy chuẩn bị cất khăn lông vào phòng tắm thì Tô Dịch Kiều gọi điện thoại đến. Quay đầu nhìn cô một cái, Tô Dịch Thừa cầm điện thoại ra khỏi phòng ngủ.Khi anh vừa ra ngoài thì An Nhiên đồng thời mở mắt ra, nhìn bóng lưng của anh đi ra khỏi cửa, thuận tay khép cửa, nhưng vì không đủ mạnh, nên cửa phòng cũng không đóng hẳn.Cô có thể nghe thấy tiếng anh nói chuyện điện thoại, có thể đoán ra người gọi tới là Tô Dịch Kiều, căn cứ vào lời anh đáp, có thể đoán được mục đích gọi điện thoại của Tô Dịch Kiều, chắc là nghe nói về trò cười trước cửa Du Nhiên Cư lúc tối.An Nhiên không biết Tô Dịch Thừa trả lời như thế nào, vì anh cố ý giảm bớt thanh âm xuống, cầm điện thoại di động bước xa dần.An Nhiên nằm ở trên giường, mở mắt nhìn trần nhà, tối nay Mạc Phi thật xa lạ, hoàn toàn không hề giống sáu năm trước.Trước kia anh nhã nhặn cùng tỏa sáng ấm áp, mỗi lần gặp mặt luôn tươi cười, chưa bao giờ có sắc mặt mất khống chế, thậm chí khi xoay người rời đi khi đó cũng nở nụ cười, mặc dù nụ cười đó chất chứa sự áy náy. Nhưng hôm nay cô thấy anh ta không hề rực rỡ như sáu năm trước mà nhiều hơn là sự đáng sợ, loại vẻ mặt âm ngoan đó cô chưa hề nhìn thấy.Thời gian thật sự là lưỡi dao lóc ra từng mảng từng mảng sự việc khi xưa, khi gặp lại, nó đã hoàn toàn thay đổi, không còn có dấu vết của ngày xưa.Điều khiến cô bất ngờ là Tô Dịch Thừa lại không hỏi gì cả, cô không đoán được tâm tư của người đàn ông này, nhưng cũng rất cảm ơn anh không hỏi, buổi tối hôm nay quá lộn xộn rồi, dù có hỏi, cô cũng không biết phải bắt đầu nói từ đâu, nói như thế nào nữa.Có những vết sẹo, không phải là đã khá hơn là có thể không đau.Nghe được tiếng bước chân của anh, An Nhiên chậm rãi nhắm mắt lại, xoay người, để thân thể đưa lưng về phía cửa phòng.Tô Dịch Thừa nhìn cô đưa lưng về phía mình, lẳng lặng nhìn một chút, cuối cùng không nói gì, lấy đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra, sau đó đi thẳng vào phòng tắm.Khi Tô Dịch Thừa tắm rửa xong, bước ra từ phòng tắm, An Nhiên vẫn duy trì tư thế vừa rồi, bộ dáng chưa hề động tí nào.Lau qua đầu, để khăn lông vào một bên, Tô Dịch Thừa vén chăn nằm xuống cạnh cô, tắt đèn, trong màn đêm, y theo ngày thường anh đưa tay kéo cô vào trong lòng, để lưng cô dán vào lồng ngực anh, cằm mình nhẹ nhàng đặt lên trên tóc cô. Tay vòng lên thắt lưng cô, ôm trọn bụng cô, sau đó đan xen mười ngón tay.Anh nghe thấy hô hấp của cô hơi rối loạn, thân thể có chút cứng ngắc, mất tự nhiên. Trong bóng tối, dưới lớp chăn tơ tằm thư thái, Tô Dịch Thừa ôm thân thể của cô vào lòng, để cô càng dán chặt vào mình. Cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên trên đỉnh đầu cô: “ngủ đi…!”Trong bóng tối đưa lưng về phía anh, An Nhiên lặng lẽ mở mắt, nắm tay anh thật chặt, sau đó một lần nữa từ từ nhắm mắt lại.Không bao lâu sau, khi chỉ còn ánh trăng mờ nhạt chiếu vào, trong căn phòng vang lên tiếng hô hấp nhẹ nhàng, thong dong mà đều đặn. Tô Dịch Thừa ôm An Nhiên, khóe miệng cuối cùng cũng chậm rãi cong lên, lần này anh xác định là cô thật sự đã ngủ, không phải là nhắm hai mắt giả vờ.Sau đó, ôm lấy thân thể mềm mại của cô, Tô Dịch Thừa cũng chậm rãi nhắm mắt lại, cùng cô ngủ thiếp đi, hô hấp đan xen hô hấp của cô, trong màn đêm có loại nhịp nhàng đầy ý vị.