Tác giả:

Nguyệt quang như nước mỏng manh phủ một tầng ánh sáng bạc lên mặt đất lạnh lẽo, đêm dài cô tịch không một bóng người qua lại. Nơi góc tường tiếng dế vang lên hát không ngừng nghỉ làm cho phủ quận chúa thêm vài phần tịch liêu. Trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, một mĩ nhân mi thanh mục tú, mắt phượng hẹp dài khẽ lay động, tuyệt thế giai nhân thần sắc có phần mệt mỏi lười nhắc dựa lưng vào gối, mơ màng thức tỉnh. Tô Vũ lắc lắc cái đầu đau nhức nhướn mày nhìn căn phòng xa lạ trước mặt, sa trướng thiên tằm ti?còn có tiên hạc vàng cạnh nhuyễn tháp phát ra mùi đàn hương thoang thoảng nhẹ nhàng như muốn đưa con người ta vào thư thái, dụng cụ trong phòng đều phủ một lớp óng ánh như...vàng? Thật sự khó có thể chấp nhận cảnh trước mắt, huống gì định lực của Tô Vũ cô cũng không phải lớn. Các bạn thử nghĩ đi, thâu ba đêm liền ăn mì và điên cuồng ôn thi để dành cái học bổng, một tiếng sau liền cứ như vậy xuất hiện ở một nơi xa lạ thì khó có ai có thể giữ nổi bình tĩnh. Có lẽ là xuyên qua trong…

Chương 7

Tô Vũ Xuyên Qua KýTác giả: Diễn ThụyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNguyệt quang như nước mỏng manh phủ một tầng ánh sáng bạc lên mặt đất lạnh lẽo, đêm dài cô tịch không một bóng người qua lại. Nơi góc tường tiếng dế vang lên hát không ngừng nghỉ làm cho phủ quận chúa thêm vài phần tịch liêu. Trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, một mĩ nhân mi thanh mục tú, mắt phượng hẹp dài khẽ lay động, tuyệt thế giai nhân thần sắc có phần mệt mỏi lười nhắc dựa lưng vào gối, mơ màng thức tỉnh. Tô Vũ lắc lắc cái đầu đau nhức nhướn mày nhìn căn phòng xa lạ trước mặt, sa trướng thiên tằm ti?còn có tiên hạc vàng cạnh nhuyễn tháp phát ra mùi đàn hương thoang thoảng nhẹ nhàng như muốn đưa con người ta vào thư thái, dụng cụ trong phòng đều phủ một lớp óng ánh như...vàng? Thật sự khó có thể chấp nhận cảnh trước mắt, huống gì định lực của Tô Vũ cô cũng không phải lớn. Các bạn thử nghĩ đi, thâu ba đêm liền ăn mì và điên cuồng ôn thi để dành cái học bổng, một tiếng sau liền cứ như vậy xuất hiện ở một nơi xa lạ thì khó có ai có thể giữ nổi bình tĩnh. Có lẽ là xuyên qua trong… Tiên ba, thi cầm.Tư Đồ Phong Vân y phục thanh mát thoát tục, ưu nhã ngồi xuống trên đài, cả người tản ra khí tức khiến Tô Vũ thấy thật thanh thản. Ngón tay thon dài của hắn lướt qua dây đàn, uyển chuyển khéo léo vẽ ra bức tranh sơn thủy động lòng người, tiếng đàn lúc đầu thanh thoát nhẹ nhàng như cánh hạc bay giữa bạt ngàn sương gió, những đỉnh núi cao uy nghi che chở chốn bồng lai tiên cảnh bên dưới, một mảng xanh xinh đẹp. Phong cảnh đột chuyển, cánh hạc lượn vòng tinh tế theo vách núi tiến xuống, có tiếng thác nước róch rách chảy, một chú cá nhỏ khoái hoạt vui đùa búng nước lên cao...kết thúc khúc nhạc là hình ảnh cánh hạc cô độc trên đỉnh núi. Tô Vũ bất chợt trầm mặc bỏ qua không khí rộn ràng khen ngợi, bỗng chốc trong đầu nàng lóe lên một khúc nhạc.Đối diện Úy Trì Phong Vân, Tô Vũ vẫn duy trì thái độ trầm mặc, bàn tay nhỏ nhắn miết nhẹ trên cầm, khảm sâu bi thương trong lòng một lần nữa trào ra tạo nên thứ ấm thanh cô độc cao ngạo phiêu tán trong không trung."Ta đã từng không chỉ một lần khóc, đã khóc rất nhiềuNgày ấy trên đỉnh núi ngươi buông tay ta ân đoạn nghĩa tuyệtNgươi mãi sẽ không bao giờ biết ta đã tổn thương vì ngươi nhiều như thế nàoTa đã nói nếu có kiếp sau giữa vạn người ta sẽ không cần gặp lại ngươi nữaNhưng thật lòng vẫn muốn dựa vào ngươi tìm hơi ấm an ủi bản thân.Ngươi của quá khứ đã không còn nữa, chỉ còn lãnh khốc cùng vô tình.Ta đã biết ngươi vốn chưa bao giờ yêu một người con gái khác ngoài nàng ấyVì không yêu nên mới không nguyện nắm tay cùng ta thiên trường địa cửuBuông tay là sự lựa chọn hoàn hảo cho hai chúng taYêu nàng ấy cho tốt vào và đừng phụ nàng ấy như ngươi đã từng phụ taĐừng giải thích cũng đừng khiến ta tổn thương thêm nữaNếu ngươi không mở lòng sao người ấy có thể tiến vàoLòng tự trọng không cho phép ta hèn mọn níu kéoTa tin rằng ngày sau sẽ có người khác ngươi yêu ta."là tự trọng của người nữ nhi, anh khí bức người tỏ rõ lập trường không chỉ khiến Úy Trì Phong Vân mà ngay cả Tư Đồ Cảnh cùng Hoàng Phủ Nham ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi trừng mắt quan sát nhất cử nhất động của thiếu nữ trước mặt. Để lại Tô Vũ chìm sâu trong mộng tưởng cùng tiếng nức nở, năm ấy bên dưới gốc lê, Trình Mộc đã nói, cầu cho năm nào cũng như năm này, ngày nào cũng như ngày này, tiếc một nỗi người mất cảnh cũng chẳng còn, kỉ niệm cho dù có đẹp cỡ nào cũng chỉ là kỉ niệm.Chấm dứt khúc cầm một mảng thanh tịnh, thắng thua định rõ ngay lập tức được xác định, Úy Trì Phong Vân vẫn mang nhàn nhạt ý cười tiến lại Tô Vũ-"tại hạ Úy Trì Phong Vân không biết liệu có hân hạnh được quen tiểu thư? "-"ta nghĩ vài ngày nữa Úy Trì tướng quân sẽ không muốn nói những lời này đâu" nói rồi Tô Vũ cười nhẹ đi theo tiểu nhị gặp lão bản của Mính Hiên không thèm quan tâm vẻ mặt nhức nhối của thư đồng bên cạnh Úy Trì Phong Vân-"công tử, nàng...có cần..." thư đồng của hắn đưa tay lên cổ ra hiệu khiến Úy Trì Phong Vân nhíu mày cười nhẹ-"không cần, chuyện gì đến sẽ đến" nói xong cũng xoay người rời khỏi Mính Hiên một đường về quận chúa phủ.Bước vòng vèo trên con đường sau hoa viên tiến vào một gian nhà trúc đơn sơ khiến Tô Vũ ngạc nhiên, chủ nhân Mính Hiên cư nhiên lại ở ngôi nhà đơn sơ này? Bất quá chỉ cần không ảnh hưởng kế hoạch nàng cũng không quản hắn ở nơi nào-"Vãn bối Tô Vũ ra mắt Lầu chủ" Tô Vũ ngoài cửa chắp tay cung kính cúi người chờ đợi.

Tiên ba, thi cầm.

Tư Đồ Phong Vân y phục thanh mát thoát tục, ưu nhã ngồi xuống trên đài, cả người tản ra khí tức khiến Tô Vũ thấy thật thanh thản. Ngón tay thon dài của hắn lướt qua dây đàn, uyển chuyển khéo léo vẽ ra bức tranh sơn thủy động lòng người, tiếng đàn lúc đầu thanh thoát nhẹ nhàng như cánh hạc bay giữa bạt ngàn sương gió, những đỉnh núi cao uy nghi che chở chốn bồng lai tiên cảnh bên dưới, một mảng xanh xinh đẹp. Phong cảnh đột chuyển, cánh hạc lượn vòng tinh tế theo vách núi tiến xuống, có tiếng thác nước róch rách chảy, một chú cá nhỏ khoái hoạt vui đùa búng nước lên cao...kết thúc khúc nhạc là hình ảnh cánh hạc cô độc trên đỉnh núi. Tô Vũ bất chợt trầm mặc bỏ qua không khí rộn ràng khen ngợi, bỗng chốc trong đầu nàng lóe lên một khúc nhạc.

Đối diện Úy Trì Phong Vân, Tô Vũ vẫn duy trì thái độ trầm mặc, bàn tay nhỏ nhắn miết nhẹ trên cầm, khảm sâu bi thương trong lòng một lần nữa trào ra tạo nên thứ ấm thanh cô độc cao ngạo phiêu tán trong không trung.

"Ta đã từng không chỉ một lần khóc, đã khóc rất nhiều

Ngày ấy trên đỉnh núi ngươi buông tay ta ân đoạn nghĩa tuyệt

Ngươi mãi sẽ không bao giờ biết ta đã tổn thương vì ngươi nhiều như thế nào

Ta đã nói nếu có kiếp sau giữa vạn người ta sẽ không cần gặp lại ngươi nữa

Nhưng thật lòng vẫn muốn dựa vào ngươi tìm hơi ấm an ủi bản thân.

Ngươi của quá khứ đã không còn nữa, chỉ còn lãnh khốc cùng vô tình.

Ta đã biết ngươi vốn chưa bao giờ yêu một người con gái khác ngoài nàng ấy

Vì không yêu nên mới không nguyện nắm tay cùng ta thiên trường địa cửu

Buông tay là sự lựa chọn hoàn hảo cho hai chúng ta

Yêu nàng ấy cho tốt vào và đừng phụ nàng ấy như ngươi đã từng phụ ta

Đừng giải thích cũng đừng khiến ta tổn thương thêm nữa

Nếu ngươi không mở lòng sao người ấy có thể tiến vào

Lòng tự trọng không cho phép ta hèn mọn níu kéo

Ta tin rằng ngày sau sẽ có người khác ngươi yêu ta."

là tự trọng của người nữ nhi, anh khí bức người tỏ rõ lập trường không chỉ khiến Úy Trì Phong Vân mà ngay cả Tư Đồ Cảnh cùng Hoàng Phủ Nham ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi trừng mắt quan sát nhất cử nhất động của thiếu nữ trước mặt. Để lại Tô Vũ chìm sâu trong mộng tưởng cùng tiếng nức nở, năm ấy bên dưới gốc lê, Trình Mộc đã nói, cầu cho năm nào cũng như năm này, ngày nào cũng như ngày này, tiếc một nỗi người mất cảnh cũng chẳng còn, kỉ niệm cho dù có đẹp cỡ nào cũng chỉ là kỉ niệm.

Chấm dứt khúc cầm một mảng thanh tịnh, thắng thua định rõ ngay lập tức được xác định, Úy Trì Phong Vân vẫn mang nhàn nhạt ý cười tiến lại Tô Vũ

-"tại hạ Úy Trì Phong Vân không biết liệu có hân hạnh được quen tiểu thư? "

-"ta nghĩ vài ngày nữa Úy Trì tướng quân sẽ không muốn nói những lời này đâu" nói rồi Tô Vũ cười nhẹ đi theo tiểu nhị gặp lão bản của Mính Hiên không thèm quan tâm vẻ mặt nhức nhối của thư đồng bên cạnh Úy Trì Phong Vân

-"công tử, nàng...có cần..." thư đồng của hắn đưa tay lên cổ ra hiệu khiến Úy Trì Phong Vân nhíu mày cười nhẹ

-"không cần, chuyện gì đến sẽ đến" nói xong cũng xoay người rời khỏi Mính Hiên một đường về quận chúa phủ.

Bước vòng vèo trên con đường sau hoa viên tiến vào một gian nhà trúc đơn sơ khiến Tô Vũ ngạc nhiên, chủ nhân Mính Hiên cư nhiên lại ở ngôi nhà đơn sơ này? Bất quá chỉ cần không ảnh hưởng kế hoạch nàng cũng không quản hắn ở nơi nào

-"Vãn bối Tô Vũ ra mắt Lầu chủ" Tô Vũ ngoài cửa chắp tay cung kính cúi người chờ đợi.

Tô Vũ Xuyên Qua KýTác giả: Diễn ThụyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNguyệt quang như nước mỏng manh phủ một tầng ánh sáng bạc lên mặt đất lạnh lẽo, đêm dài cô tịch không một bóng người qua lại. Nơi góc tường tiếng dế vang lên hát không ngừng nghỉ làm cho phủ quận chúa thêm vài phần tịch liêu. Trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, một mĩ nhân mi thanh mục tú, mắt phượng hẹp dài khẽ lay động, tuyệt thế giai nhân thần sắc có phần mệt mỏi lười nhắc dựa lưng vào gối, mơ màng thức tỉnh. Tô Vũ lắc lắc cái đầu đau nhức nhướn mày nhìn căn phòng xa lạ trước mặt, sa trướng thiên tằm ti?còn có tiên hạc vàng cạnh nhuyễn tháp phát ra mùi đàn hương thoang thoảng nhẹ nhàng như muốn đưa con người ta vào thư thái, dụng cụ trong phòng đều phủ một lớp óng ánh như...vàng? Thật sự khó có thể chấp nhận cảnh trước mắt, huống gì định lực của Tô Vũ cô cũng không phải lớn. Các bạn thử nghĩ đi, thâu ba đêm liền ăn mì và điên cuồng ôn thi để dành cái học bổng, một tiếng sau liền cứ như vậy xuất hiện ở một nơi xa lạ thì khó có ai có thể giữ nổi bình tĩnh. Có lẽ là xuyên qua trong… Tiên ba, thi cầm.Tư Đồ Phong Vân y phục thanh mát thoát tục, ưu nhã ngồi xuống trên đài, cả người tản ra khí tức khiến Tô Vũ thấy thật thanh thản. Ngón tay thon dài của hắn lướt qua dây đàn, uyển chuyển khéo léo vẽ ra bức tranh sơn thủy động lòng người, tiếng đàn lúc đầu thanh thoát nhẹ nhàng như cánh hạc bay giữa bạt ngàn sương gió, những đỉnh núi cao uy nghi che chở chốn bồng lai tiên cảnh bên dưới, một mảng xanh xinh đẹp. Phong cảnh đột chuyển, cánh hạc lượn vòng tinh tế theo vách núi tiến xuống, có tiếng thác nước róch rách chảy, một chú cá nhỏ khoái hoạt vui đùa búng nước lên cao...kết thúc khúc nhạc là hình ảnh cánh hạc cô độc trên đỉnh núi. Tô Vũ bất chợt trầm mặc bỏ qua không khí rộn ràng khen ngợi, bỗng chốc trong đầu nàng lóe lên một khúc nhạc.Đối diện Úy Trì Phong Vân, Tô Vũ vẫn duy trì thái độ trầm mặc, bàn tay nhỏ nhắn miết nhẹ trên cầm, khảm sâu bi thương trong lòng một lần nữa trào ra tạo nên thứ ấm thanh cô độc cao ngạo phiêu tán trong không trung."Ta đã từng không chỉ một lần khóc, đã khóc rất nhiềuNgày ấy trên đỉnh núi ngươi buông tay ta ân đoạn nghĩa tuyệtNgươi mãi sẽ không bao giờ biết ta đã tổn thương vì ngươi nhiều như thế nàoTa đã nói nếu có kiếp sau giữa vạn người ta sẽ không cần gặp lại ngươi nữaNhưng thật lòng vẫn muốn dựa vào ngươi tìm hơi ấm an ủi bản thân.Ngươi của quá khứ đã không còn nữa, chỉ còn lãnh khốc cùng vô tình.Ta đã biết ngươi vốn chưa bao giờ yêu một người con gái khác ngoài nàng ấyVì không yêu nên mới không nguyện nắm tay cùng ta thiên trường địa cửuBuông tay là sự lựa chọn hoàn hảo cho hai chúng taYêu nàng ấy cho tốt vào và đừng phụ nàng ấy như ngươi đã từng phụ taĐừng giải thích cũng đừng khiến ta tổn thương thêm nữaNếu ngươi không mở lòng sao người ấy có thể tiến vàoLòng tự trọng không cho phép ta hèn mọn níu kéoTa tin rằng ngày sau sẽ có người khác ngươi yêu ta."là tự trọng của người nữ nhi, anh khí bức người tỏ rõ lập trường không chỉ khiến Úy Trì Phong Vân mà ngay cả Tư Đồ Cảnh cùng Hoàng Phủ Nham ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi trừng mắt quan sát nhất cử nhất động của thiếu nữ trước mặt. Để lại Tô Vũ chìm sâu trong mộng tưởng cùng tiếng nức nở, năm ấy bên dưới gốc lê, Trình Mộc đã nói, cầu cho năm nào cũng như năm này, ngày nào cũng như ngày này, tiếc một nỗi người mất cảnh cũng chẳng còn, kỉ niệm cho dù có đẹp cỡ nào cũng chỉ là kỉ niệm.Chấm dứt khúc cầm một mảng thanh tịnh, thắng thua định rõ ngay lập tức được xác định, Úy Trì Phong Vân vẫn mang nhàn nhạt ý cười tiến lại Tô Vũ-"tại hạ Úy Trì Phong Vân không biết liệu có hân hạnh được quen tiểu thư? "-"ta nghĩ vài ngày nữa Úy Trì tướng quân sẽ không muốn nói những lời này đâu" nói rồi Tô Vũ cười nhẹ đi theo tiểu nhị gặp lão bản của Mính Hiên không thèm quan tâm vẻ mặt nhức nhối của thư đồng bên cạnh Úy Trì Phong Vân-"công tử, nàng...có cần..." thư đồng của hắn đưa tay lên cổ ra hiệu khiến Úy Trì Phong Vân nhíu mày cười nhẹ-"không cần, chuyện gì đến sẽ đến" nói xong cũng xoay người rời khỏi Mính Hiên một đường về quận chúa phủ.Bước vòng vèo trên con đường sau hoa viên tiến vào một gian nhà trúc đơn sơ khiến Tô Vũ ngạc nhiên, chủ nhân Mính Hiên cư nhiên lại ở ngôi nhà đơn sơ này? Bất quá chỉ cần không ảnh hưởng kế hoạch nàng cũng không quản hắn ở nơi nào-"Vãn bối Tô Vũ ra mắt Lầu chủ" Tô Vũ ngoài cửa chắp tay cung kính cúi người chờ đợi.

Chương 7