Gần đây có ai cảm thấy mình có chút rối loạn chăng? Kiểu như phát điên, mất hồn mất vía ấy. Anh là IT, không có tiền cũng chẳng có thế, lại còn là sự tồn tại nhỏ bé. Đúng rồi, anh cũng chẳng có bạn gái — bất quá cái này đa số IT đều thế, anh cũng không để ý. Nhân sinh dù có khổ thế nào, ít nhất vẫn là có thứ để theo đuổi chứ? Vì vậy trong lòng anh cảm thấy tự do là theo đuổi lớn nhất của nhân sinh, đương nhiên cái kia bao gồm cả — tinh thần và thân thể. Bạn gái hả? Whatever? Trong 24 năm sống trên đời này, anh chỉ biết tán đồng câu nói kia, siêng năng giữ vững. Cho nên, trong lúc chen lấn trong xe buýt ấy, anh quyết định phải ép bản thân cười lên — Ừm, mẹ nó cả đám kia, lão tử đây sống rất tốt! Anh cảm thấy đang tự lừa mình ư, đệt kệ mẹ nó. Sau khi về nhà anh lên mạng mở máy tính vào tài khoản lên trang wed ‘Diễn đàn người tự do’, mở danh sách thư mới gửi tới, sau đó tiện tay mở một cái. “Đại thần đại thần, cầu Human Flesh nha! Đối tượng như sau… Mong được giúp đỡ.” Không sai, anh…

Chương 10: Bước thứ 10

Bị Người Tìm Kiếm Human Flesh, Có Thể Báo Cảnh Sát Chăng?Tác giả: Thế Thượng Chích Hữu Thiên Nhai HảoTruyện Đam MỹGần đây có ai cảm thấy mình có chút rối loạn chăng? Kiểu như phát điên, mất hồn mất vía ấy. Anh là IT, không có tiền cũng chẳng có thế, lại còn là sự tồn tại nhỏ bé. Đúng rồi, anh cũng chẳng có bạn gái — bất quá cái này đa số IT đều thế, anh cũng không để ý. Nhân sinh dù có khổ thế nào, ít nhất vẫn là có thứ để theo đuổi chứ? Vì vậy trong lòng anh cảm thấy tự do là theo đuổi lớn nhất của nhân sinh, đương nhiên cái kia bao gồm cả — tinh thần và thân thể. Bạn gái hả? Whatever? Trong 24 năm sống trên đời này, anh chỉ biết tán đồng câu nói kia, siêng năng giữ vững. Cho nên, trong lúc chen lấn trong xe buýt ấy, anh quyết định phải ép bản thân cười lên — Ừm, mẹ nó cả đám kia, lão tử đây sống rất tốt! Anh cảm thấy đang tự lừa mình ư, đệt kệ mẹ nó. Sau khi về nhà anh lên mạng mở máy tính vào tài khoản lên trang wed ‘Diễn đàn người tự do’, mở danh sách thư mới gửi tới, sau đó tiện tay mở một cái. “Đại thần đại thần, cầu Human Flesh nha! Đối tượng như sau… Mong được giúp đỡ.” Không sai, anh… Đây không phải là lần đầu tiên anh đến đại học quân y.Nhưng anh lần đầu tiên cảm thấy có chút kinh hoàng không tránh được.Anh như một người thành phố tìm về thôn làng, trên tay chỉ nắm tờ giấy mỏng manh ghi địa chỉ cùng số ký túc xá.Anh phát hiện ngón tay của mình có chút không khống chế được khẽ run.Sau đó anh đột nhiên thấy có người đang gọi “Khang Kiều”.Anh nghiềng đầu liếc nhìn khuôn mặt tươi cười đằng xa như đã từng quen.Anh thấy cậu ấy đang cầm bao đựng trái cây đứng ở đó, phất tay mỉm cười với bạn học đứng đằng xa.Anh trong dự liệu bỗng nhiên nhớ tới, thì ra nam sinh đứng ở lối đi bộ kia từng cứu mình một mạng là Khang Kiều.Anh thậm chí nghĩ tới, cậu ấy từng đứng ở trên chuyến xe buýt số 2 chắn đi tầm mắt của anh tìm kiếm ‘Khang Kiều’, thân ảnh cao lớn ấy…Anh phát hiện tất cả vấn đề đột nhiên dễ dàng giải quyết —  như xoắn xuýt, thác loạn, căm hận, băn khoăn.Anh phát hiện cậu ấy nhìn thấy mình.Sau đó anh nhìn thấy đôi mắt cậu ấy bỗng dưng trừng to.Anh cuời, đi tới đưa tay phải ra với cậu ấy.Anh phát hiện lông mi cậu ấy đang run rẩy.Anh thấy hai lỗ tai của cậu ấy bỗng đỏ chót.Anh cảm thấy tay cậu ấy truyền đến hơi nóng ẩm ướt.Anh nói: “Xin chào Khang Kiều.”Anh đột nhiên cảm thấy, ngày sau vẫn còn dài!

Đây không phải là lần đầu tiên anh đến đại học quân y.

Nhưng anh lần đầu tiên cảm thấy có chút kinh hoàng không tránh được.

Anh như một người thành phố tìm về thôn làng, trên tay chỉ nắm tờ giấy mỏng manh ghi địa chỉ cùng số ký túc xá.

Anh phát hiện ngón tay của mình có chút không khống chế được khẽ run.

Sau đó anh đột nhiên thấy có người đang gọi “Khang Kiều”.

Anh nghiềng đầu liếc nhìn khuôn mặt tươi cười đằng xa như đã từng quen.

Anh thấy cậu ấy đang cầm bao đựng trái cây đứng ở đó, phất tay mỉm cười với bạn học đứng đằng xa.

Anh trong dự liệu bỗng nhiên nhớ tới, thì ra nam sinh đứng ở lối đi bộ kia từng cứu mình một mạng là Khang Kiều.

Anh thậm chí nghĩ tới, cậu ấy từng đứng ở trên chuyến xe buýt số 2 chắn đi tầm mắt của anh tìm kiếm ‘Khang Kiều’, thân ảnh cao lớn ấy…

Anh phát hiện tất cả vấn đề đột nhiên dễ dàng giải quyết —  như xoắn xuýt, thác loạn, căm hận, băn khoăn.

Anh phát hiện cậu ấy nhìn thấy mình.

Sau đó anh nhìn thấy đôi mắt cậu ấy bỗng dưng trừng to.

Anh cuời, đi tới đưa tay phải ra với cậu ấy.

Anh phát hiện lông mi cậu ấy đang run rẩy.

Anh thấy hai lỗ tai của cậu ấy bỗng đỏ chót.

Anh cảm thấy tay cậu ấy truyền đến hơi nóng ẩm ướt.

Anh nói: “Xin chào Khang Kiều.”

Anh đột nhiên cảm thấy, ngày sau vẫn còn dài!

Bị Người Tìm Kiếm Human Flesh, Có Thể Báo Cảnh Sát Chăng?Tác giả: Thế Thượng Chích Hữu Thiên Nhai HảoTruyện Đam MỹGần đây có ai cảm thấy mình có chút rối loạn chăng? Kiểu như phát điên, mất hồn mất vía ấy. Anh là IT, không có tiền cũng chẳng có thế, lại còn là sự tồn tại nhỏ bé. Đúng rồi, anh cũng chẳng có bạn gái — bất quá cái này đa số IT đều thế, anh cũng không để ý. Nhân sinh dù có khổ thế nào, ít nhất vẫn là có thứ để theo đuổi chứ? Vì vậy trong lòng anh cảm thấy tự do là theo đuổi lớn nhất của nhân sinh, đương nhiên cái kia bao gồm cả — tinh thần và thân thể. Bạn gái hả? Whatever? Trong 24 năm sống trên đời này, anh chỉ biết tán đồng câu nói kia, siêng năng giữ vững. Cho nên, trong lúc chen lấn trong xe buýt ấy, anh quyết định phải ép bản thân cười lên — Ừm, mẹ nó cả đám kia, lão tử đây sống rất tốt! Anh cảm thấy đang tự lừa mình ư, đệt kệ mẹ nó. Sau khi về nhà anh lên mạng mở máy tính vào tài khoản lên trang wed ‘Diễn đàn người tự do’, mở danh sách thư mới gửi tới, sau đó tiện tay mở một cái. “Đại thần đại thần, cầu Human Flesh nha! Đối tượng như sau… Mong được giúp đỡ.” Không sai, anh… Đây không phải là lần đầu tiên anh đến đại học quân y.Nhưng anh lần đầu tiên cảm thấy có chút kinh hoàng không tránh được.Anh như một người thành phố tìm về thôn làng, trên tay chỉ nắm tờ giấy mỏng manh ghi địa chỉ cùng số ký túc xá.Anh phát hiện ngón tay của mình có chút không khống chế được khẽ run.Sau đó anh đột nhiên thấy có người đang gọi “Khang Kiều”.Anh nghiềng đầu liếc nhìn khuôn mặt tươi cười đằng xa như đã từng quen.Anh thấy cậu ấy đang cầm bao đựng trái cây đứng ở đó, phất tay mỉm cười với bạn học đứng đằng xa.Anh trong dự liệu bỗng nhiên nhớ tới, thì ra nam sinh đứng ở lối đi bộ kia từng cứu mình một mạng là Khang Kiều.Anh thậm chí nghĩ tới, cậu ấy từng đứng ở trên chuyến xe buýt số 2 chắn đi tầm mắt của anh tìm kiếm ‘Khang Kiều’, thân ảnh cao lớn ấy…Anh phát hiện tất cả vấn đề đột nhiên dễ dàng giải quyết —  như xoắn xuýt, thác loạn, căm hận, băn khoăn.Anh phát hiện cậu ấy nhìn thấy mình.Sau đó anh nhìn thấy đôi mắt cậu ấy bỗng dưng trừng to.Anh cuời, đi tới đưa tay phải ra với cậu ấy.Anh phát hiện lông mi cậu ấy đang run rẩy.Anh thấy hai lỗ tai của cậu ấy bỗng đỏ chót.Anh cảm thấy tay cậu ấy truyền đến hơi nóng ẩm ướt.Anh nói: “Xin chào Khang Kiều.”Anh đột nhiên cảm thấy, ngày sau vẫn còn dài!

Chương 10: Bước thứ 10